Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 328: Chương 328
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Không phải tổng giám đốc Tô đã cam đoan tiểu tiểu thư sẽ không bị tổn thương dù chỉ một sợi tóc à?Túc Bảo xuống xe, chân nhỏ chạy như bay: “Ngoại ơi Túc Bảo về rồi nè!”Chú Nhiếp muốn nhìn kỹ cô bé cũng không kịp nhìn, vội vã đuổi theo.Mộc Quy Phàm cao lớn chậm rãi đi theo phía sau Túc Bảo, cặp chân dài có lợi thế nên dù Túc Bảo chạy phía trước thì anh vẫn luôn theo sát cô bé.Đi cuối cùng là nữ quỷ ôm đầu. Cái đầu trong lòng nó bỗng quay một vòng phát ra tiếng cọt kẹt, trông thấy trang viên xa hoa của nhà họ Tô, mắt nó thoáng hiện sự phấn khích, cổ họng phát ra tiếng kêu kỳ quái.Trong nhà, bà cụ Tô vội điều khiển xe lăn xuống lầu, Tô Tử Du đang ngồi ở phòng sách cũn quăng luôn cuốn sách toán học.Không rõ Tiểu Ngũ từ đâu bay tới, cạch một tiếng giẫm lên tay vịn cầu thang.Kết quả, tay vịn trơn quá nên con vẹt rơi luôn từ trên xuống.Tô Nhất Trần đang ngồi làm việc trên ghế sofa ở lầu một, nghe thấy giọng nói của Túc Bảo, anh ấy đứng dậy, đút một tay vào túi, trông rất bình tĩnh.Tô Nhất Trần nói: “Giờ thì mọi người yên tâm rồi chứ.”Một giây sau Túc Bảo chạy vào phòng, vết đỏ trên trán cô bé mới nhìn có ngỡ là đầu toác máu chảy làm ai ai cũng phát hoảng.Bà cụ Tô kinh hô: “ Túc Bảo!”Tô Tử Du vội lên trước: “Em gái, đầu em sao thế? Không sao chứ? Đau không em?”Tô Ý Thâm kêu Tô Tử Lâm lập tức đi lấy hộp thuốc còn anh thì vội kiểm tra đầu Túc Bảo.Tô Nhạc Phi trừng mắt, đến vẻ cà lơ phất phơ hàng ngày trên mặt Tô Lạc cũng vơi bớt, thay vào đó là hàng mày nhíu lại.Ông cụ Tô vừa tức vừa cuống, lạnh mặt mắng: “Đây chính là ‘không mất một sợi tóc’ mà con nói đó sao?”Tô Nhất Trần nhìn cả nhà đang trừng mắt với mình: “…”Anh lập tức phóng ánh mắt nguy hiểm về phía Mộc Quy Phàm mới bước chân vào nhà.Người đàn ông rất cao, đỉnh đầu sắp chạm tới khung cửa, khi anh đứng ở đó thì cánh cửa gần như bị chặn lại.Tất cả thành viên nhà họ Tô cũng hướng theo ánh mắt của Tô Nhất Trần nhìn về phía cửa.Mộc Quy Phàm vừa đặt chân vào nhà đã cảm thấy có bảy tám ánh nhìn như lưỡi dao sắc bén đang phóng về phía anh.Ông cụ Tô mà anh đã gặp hôm nọ đang lạnh mặt trừng mắt với anh.Anh cũng đã gặp Tô Nhất Trần ở buổi tiệc sinh nhật, lúc này mặt anh ấy lạnh như băng, ánh mắt sắc bén.Còn có vài người anh chưa gặp bao giờ, trong đó có một người với nước da ngăm đen, nhìn thôi cũng biết tính tình nóng nảy, biểu cảm hệt như muốn lập tức xông lên đánh nhau với anh…Thậm chí còn có một con vẹt vỗ cánh bên cạnh và nhảy lên nhảy xuống với bàn chân xòe rộng ra, hót: “Lão yêu trong núi đến rồi! Lão yêu trong núi đến rồi!”Mộc Quy Phàm mặt không đổi sắc quét mắt nhìn một vòng, hỏi: “sao thế?”Bà cụ Tô nghiến răng nghiến lợi: “Trán Túc Bảo sao vậy? Cậu nói xem, cậu lớn chừng này rồi còn trông trẻ con kiểu gì đấy!”
Không phải tổng giám đốc Tô đã cam đoan tiểu tiểu thư sẽ không bị tổn thương dù chỉ một sợi tóc à?
Túc Bảo xuống xe, chân nhỏ chạy như bay: “Ngoại ơi Túc Bảo về rồi nè!”
Chú Nhiếp muốn nhìn kỹ cô bé cũng không kịp nhìn, vội vã đuổi theo.
Mộc Quy Phàm cao lớn chậm rãi đi theo phía sau Túc Bảo, cặp chân dài có lợi thế nên dù Túc Bảo chạy phía trước thì anh vẫn luôn theo sát cô bé.
Đi cuối cùng là nữ quỷ ôm đầu. Cái đầu trong lòng nó bỗng quay một vòng phát ra tiếng cọt kẹt, trông thấy trang viên xa hoa của nhà họ Tô, mắt nó thoáng hiện sự phấn khích, cổ họng phát ra tiếng kêu kỳ quái.
Trong nhà, bà cụ Tô vội điều khiển xe lăn xuống lầu, Tô Tử Du đang ngồi ở phòng sách cũn quăng luôn cuốn sách toán học.
Không rõ Tiểu Ngũ từ đâu bay tới, cạch một tiếng giẫm lên tay vịn cầu thang.
Kết quả, tay vịn trơn quá nên con vẹt rơi luôn từ trên xuống.
Tô Nhất Trần đang ngồi làm việc trên ghế sofa ở lầu một, nghe thấy giọng nói của Túc Bảo, anh ấy đứng dậy, đút một tay vào túi, trông rất bình tĩnh.
Tô Nhất Trần nói: “Giờ thì mọi người yên tâm rồi chứ.”
Một giây sau Túc Bảo chạy vào phòng, vết đỏ trên trán cô bé mới nhìn có ngỡ là đầu toác máu chảy làm ai ai cũng phát hoảng.
Bà cụ Tô kinh hô: “ Túc Bảo!”
Tô Tử Du vội lên trước: “Em gái, đầu em sao thế? Không sao chứ? Đau không em?”
Tô Ý Thâm kêu Tô Tử Lâm lập tức đi lấy hộp thuốc còn anh thì vội kiểm tra đầu Túc Bảo.
Tô Nhạc Phi trừng mắt, đến vẻ cà lơ phất phơ hàng ngày trên mặt Tô Lạc cũng vơi bớt, thay vào đó là hàng mày nhíu lại.
Ông cụ Tô vừa tức vừa cuống, lạnh mặt mắng: “Đây chính là ‘không mất một sợi tóc’ mà con nói đó sao?”
Tô Nhất Trần nhìn cả nhà đang trừng mắt với mình: “…”
Anh lập tức phóng ánh mắt nguy hiểm về phía Mộc Quy Phàm mới bước chân vào nhà.
Người đàn ông rất cao, đỉnh đầu sắp chạm tới khung cửa, khi anh đứng ở đó thì cánh cửa gần như bị chặn lại.
Tất cả thành viên nhà họ Tô cũng hướng theo ánh mắt của Tô Nhất Trần nhìn về phía cửa.
Mộc Quy Phàm vừa đặt chân vào nhà đã cảm thấy có bảy tám ánh nhìn như lưỡi dao sắc bén đang phóng về phía anh.
Ông cụ Tô mà anh đã gặp hôm nọ đang lạnh mặt trừng mắt với anh.
Anh cũng đã gặp Tô Nhất Trần ở buổi tiệc sinh nhật, lúc này mặt anh ấy lạnh như băng, ánh mắt sắc bén.
Còn có vài người anh chưa gặp bao giờ, trong đó có một người với nước da ngăm đen, nhìn thôi cũng biết tính tình nóng nảy, biểu cảm hệt như muốn lập tức xông lên đánh nhau với anh…
Thậm chí còn có một con vẹt vỗ cánh bên cạnh và nhảy lên nhảy xuống với bàn chân xòe rộng ra, hót: “Lão yêu trong núi đến rồi! Lão yêu trong núi đến rồi!”
Mộc Quy Phàm mặt không đổi sắc quét mắt nhìn một vòng, hỏi: “sao thế?”
Bà cụ Tô nghiến răng nghiến lợi: “Trán Túc Bảo sao vậy? Cậu nói xem, cậu lớn chừng này rồi còn trông trẻ con kiểu gì đấy!”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Không phải tổng giám đốc Tô đã cam đoan tiểu tiểu thư sẽ không bị tổn thương dù chỉ một sợi tóc à?Túc Bảo xuống xe, chân nhỏ chạy như bay: “Ngoại ơi Túc Bảo về rồi nè!”Chú Nhiếp muốn nhìn kỹ cô bé cũng không kịp nhìn, vội vã đuổi theo.Mộc Quy Phàm cao lớn chậm rãi đi theo phía sau Túc Bảo, cặp chân dài có lợi thế nên dù Túc Bảo chạy phía trước thì anh vẫn luôn theo sát cô bé.Đi cuối cùng là nữ quỷ ôm đầu. Cái đầu trong lòng nó bỗng quay một vòng phát ra tiếng cọt kẹt, trông thấy trang viên xa hoa của nhà họ Tô, mắt nó thoáng hiện sự phấn khích, cổ họng phát ra tiếng kêu kỳ quái.Trong nhà, bà cụ Tô vội điều khiển xe lăn xuống lầu, Tô Tử Du đang ngồi ở phòng sách cũn quăng luôn cuốn sách toán học.Không rõ Tiểu Ngũ từ đâu bay tới, cạch một tiếng giẫm lên tay vịn cầu thang.Kết quả, tay vịn trơn quá nên con vẹt rơi luôn từ trên xuống.Tô Nhất Trần đang ngồi làm việc trên ghế sofa ở lầu một, nghe thấy giọng nói của Túc Bảo, anh ấy đứng dậy, đút một tay vào túi, trông rất bình tĩnh.Tô Nhất Trần nói: “Giờ thì mọi người yên tâm rồi chứ.”Một giây sau Túc Bảo chạy vào phòng, vết đỏ trên trán cô bé mới nhìn có ngỡ là đầu toác máu chảy làm ai ai cũng phát hoảng.Bà cụ Tô kinh hô: “ Túc Bảo!”Tô Tử Du vội lên trước: “Em gái, đầu em sao thế? Không sao chứ? Đau không em?”Tô Ý Thâm kêu Tô Tử Lâm lập tức đi lấy hộp thuốc còn anh thì vội kiểm tra đầu Túc Bảo.Tô Nhạc Phi trừng mắt, đến vẻ cà lơ phất phơ hàng ngày trên mặt Tô Lạc cũng vơi bớt, thay vào đó là hàng mày nhíu lại.Ông cụ Tô vừa tức vừa cuống, lạnh mặt mắng: “Đây chính là ‘không mất một sợi tóc’ mà con nói đó sao?”Tô Nhất Trần nhìn cả nhà đang trừng mắt với mình: “…”Anh lập tức phóng ánh mắt nguy hiểm về phía Mộc Quy Phàm mới bước chân vào nhà.Người đàn ông rất cao, đỉnh đầu sắp chạm tới khung cửa, khi anh đứng ở đó thì cánh cửa gần như bị chặn lại.Tất cả thành viên nhà họ Tô cũng hướng theo ánh mắt của Tô Nhất Trần nhìn về phía cửa.Mộc Quy Phàm vừa đặt chân vào nhà đã cảm thấy có bảy tám ánh nhìn như lưỡi dao sắc bén đang phóng về phía anh.Ông cụ Tô mà anh đã gặp hôm nọ đang lạnh mặt trừng mắt với anh.Anh cũng đã gặp Tô Nhất Trần ở buổi tiệc sinh nhật, lúc này mặt anh ấy lạnh như băng, ánh mắt sắc bén.Còn có vài người anh chưa gặp bao giờ, trong đó có một người với nước da ngăm đen, nhìn thôi cũng biết tính tình nóng nảy, biểu cảm hệt như muốn lập tức xông lên đánh nhau với anh…Thậm chí còn có một con vẹt vỗ cánh bên cạnh và nhảy lên nhảy xuống với bàn chân xòe rộng ra, hót: “Lão yêu trong núi đến rồi! Lão yêu trong núi đến rồi!”Mộc Quy Phàm mặt không đổi sắc quét mắt nhìn một vòng, hỏi: “sao thế?”Bà cụ Tô nghiến răng nghiến lợi: “Trán Túc Bảo sao vậy? Cậu nói xem, cậu lớn chừng này rồi còn trông trẻ con kiểu gì đấy!”