Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 330: Chương 330
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bà cụ còn hồ nghi vết thương trên đầu tiểu Túc Bảo chẳng phải do khấu đầu lạy mà có đâu.Chắc Mộc Quy Phàm dạy Túc Bảo dùng đầu đập vỡ gạch đúng không?!Bà cụ Tô đánh giá Mộc Quy Phàm một lượt từ đầu đến chân—-‘Tên trùm băng đảng tội phạm’ này quả thực quá cao, thân mình cao lớn rắn rỏi, mái tóc đen hơi xoăn, do đứng ngược chiều ánh sáng nên chỉ nhìn rõ đôi mắt đen mà người khác không sao nhìn thấu được.Bà cụ Mộc chỉ thấy trái tim cũng mỏi mệt, bà dời mắt đi —- quá cao, cổ ngước lên quá mỏi.“Nếu đã đến rồi thì ngồi đi!” bà cụ Tô chỉ tay về phía sofa.Tô Ý Thâm xoa đầu tiểu Túc Bảo, nói: “ Túc Bảo ngoan, mọi người trò chuyện với ba con một chút, con theo các anh lên lầu chơi được không?”Tô Tử Du nắm tay Túc Bảo: “Đi nào, anh cho em xem một thứ vô cùng lợi hại!”Túc Bảo vui vẻ gật đầu nói: “Được ạ!”Dứt lời cô bé chạy theo Tô Tử Du.Trong mắt Túc Bảo, ông bà ngoại và các cậu đều rất tốt.Ba cô cũng tốt.Cho nên mọi người trò chuyện cùng nhau hoàn toàn không có gì phải lo lắng.Mộc Quy Phàm dõi mắt nhìn theo Túc Bảo đang chạy lên lầu, còn có con vẹt có thể bay nhưng một mực đòi chạy theo phía sau—- anh cứ như vậy mà bị con gái bỏ rơi à?Mộc Quy Phàm nhìn một lượt, ông cụ Tô, bà cụ Tô và các anh em Tô Nhất Trần….Mượn cớ kêu Túc Bảo đi chơi vì muốn thẩm vấn chuyện năm xưa đây mà.Có thể hiểu được, dù sao Tô Cẩm Ngọc cũng là bảo bối được họ nâng niu trong lòng bàn tay.Nếu như có tên nhóc nào đó cuỗm Túc Bảo của anh đi, anh còn làm quá hơn thế này..Mộc Quy Phàm ngồi xuống sofa, môi khẽ cong lên, rõ ràng anh đang ngồi nghiêm chỉnh mà từ anh vẫn toát lên sự ngang ngược.“Mọi người muốn hỏi gì cứ việc hỏi.”Anh đã trải qua bao cuộc thẩm vấn rồi, hhông có gì phải sợ hết.Người nhà họ Tô: “..”**Tô Tử Du dẫn Túc Bảo đến phòng của cậu rồi giới thiệu phát minh trong mấy ngày này của cậu.“Em nhìn cái này đi! ”Tô Tử Du hứng chí bừng bừng lấy ra một máy quay phim kỹ thuật số HD.Túc Bảo tò mò xem, Tô Tử Du nói: “Anh đã sửa đổi máy ghi hình này, tăng cường chức năng ‘Tầm nhìn ban đêm hồng ngoại’ chiếu sáng mục tiêu bằng đèn rọi hồng ngoại và thu bức xạ hồng ngoại phản xạ để tạo thành hình ảnh…”Nếu có quỷ, chưa biết chừng có thể ghi hình được.Túc Bảo: “Ồ…”Cục bột nhỏ mù mờ, trên đầu còn dựng lên một nhúm tóc.Căn bản chẳng hiểu Tô Tử Du nói gì.Tô Tử Du tiện tay đặt máy quay phim lên bàn, sau đó lấy ra một thứ khác vừa to vừa tròn trông giống như một cái chậu sắt.
Bà cụ còn hồ nghi vết thương trên đầu tiểu Túc Bảo chẳng phải do khấu đầu lạy mà có đâu.
Chắc Mộc Quy Phàm dạy Túc Bảo dùng đầu đập vỡ gạch đúng không?!
Bà cụ Tô đánh giá Mộc Quy Phàm một lượt từ đầu đến chân—-
‘Tên trùm băng đảng tội phạm’ này quả thực quá cao, thân mình cao lớn rắn rỏi, mái tóc đen hơi xoăn, do đứng ngược chiều ánh sáng nên chỉ nhìn rõ đôi mắt đen mà người khác không sao nhìn thấu được.
Bà cụ Mộc chỉ thấy trái tim cũng mỏi mệt, bà dời mắt đi —- quá cao, cổ ngước lên quá mỏi.
“Nếu đã đến rồi thì ngồi đi!” bà cụ Tô chỉ tay về phía sofa.
Tô Ý Thâm xoa đầu tiểu Túc Bảo, nói: “ Túc Bảo ngoan, mọi người trò chuyện với ba con một chút, con theo các anh lên lầu chơi được không?”
Tô Tử Du nắm tay Túc Bảo: “Đi nào, anh cho em xem một thứ vô cùng lợi hại!”
Túc Bảo vui vẻ gật đầu nói: “Được ạ!”
Dứt lời cô bé chạy theo Tô Tử Du.
Trong mắt Túc Bảo, ông bà ngoại và các cậu đều rất tốt.
Ba cô cũng tốt.
Cho nên mọi người trò chuyện cùng nhau hoàn toàn không có gì phải lo lắng.
Mộc Quy Phàm dõi mắt nhìn theo Túc Bảo đang chạy lên lầu, còn có con vẹt có thể bay nhưng một mực đòi chạy theo phía sau—- anh cứ như vậy mà bị con gái bỏ rơi à?
Mộc Quy Phàm nhìn một lượt, ông cụ Tô, bà cụ Tô và các anh em Tô Nhất Trần….
Mượn cớ kêu Túc Bảo đi chơi vì muốn thẩm vấn chuyện năm xưa đây mà.
Có thể hiểu được, dù sao Tô Cẩm Ngọc cũng là bảo bối được họ nâng niu trong lòng bàn tay.
Nếu như có tên nhóc nào đó cuỗm Túc Bảo của anh đi, anh còn làm quá hơn thế này..
Mộc Quy Phàm ngồi xuống sofa, môi khẽ cong lên, rõ ràng anh đang ngồi nghiêm chỉnh mà từ anh vẫn toát lên sự ngang ngược.
“Mọi người muốn hỏi gì cứ việc hỏi.”
Anh đã trải qua bao cuộc thẩm vấn rồi, hhông có gì phải sợ hết.
Người nhà họ Tô: “..”
**
Tô Tử Du dẫn Túc Bảo đến phòng của cậu rồi giới thiệu phát minh trong mấy ngày này của cậu.
“Em nhìn cái này đi! ”
Tô Tử Du hứng chí bừng bừng lấy ra một máy quay phim kỹ thuật số HD.
Túc Bảo tò mò xem, Tô Tử Du nói: “Anh đã sửa đổi máy ghi hình này, tăng cường chức năng ‘Tầm nhìn ban đêm hồng ngoại’ chiếu sáng mục tiêu bằng đèn rọi hồng ngoại và thu bức xạ hồng ngoại phản xạ để tạo thành hình ảnh…”
Nếu có quỷ, chưa biết chừng có thể ghi hình được.
Túc Bảo: “Ồ…”
Cục bột nhỏ mù mờ, trên đầu còn dựng lên một nhúm tóc.
Căn bản chẳng hiểu Tô Tử Du nói gì.
Tô Tử Du tiện tay đặt máy quay phim lên bàn, sau đó lấy ra một thứ khác vừa to vừa tròn trông giống như một cái chậu sắt.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bà cụ còn hồ nghi vết thương trên đầu tiểu Túc Bảo chẳng phải do khấu đầu lạy mà có đâu.Chắc Mộc Quy Phàm dạy Túc Bảo dùng đầu đập vỡ gạch đúng không?!Bà cụ Tô đánh giá Mộc Quy Phàm một lượt từ đầu đến chân—-‘Tên trùm băng đảng tội phạm’ này quả thực quá cao, thân mình cao lớn rắn rỏi, mái tóc đen hơi xoăn, do đứng ngược chiều ánh sáng nên chỉ nhìn rõ đôi mắt đen mà người khác không sao nhìn thấu được.Bà cụ Mộc chỉ thấy trái tim cũng mỏi mệt, bà dời mắt đi —- quá cao, cổ ngước lên quá mỏi.“Nếu đã đến rồi thì ngồi đi!” bà cụ Tô chỉ tay về phía sofa.Tô Ý Thâm xoa đầu tiểu Túc Bảo, nói: “ Túc Bảo ngoan, mọi người trò chuyện với ba con một chút, con theo các anh lên lầu chơi được không?”Tô Tử Du nắm tay Túc Bảo: “Đi nào, anh cho em xem một thứ vô cùng lợi hại!”Túc Bảo vui vẻ gật đầu nói: “Được ạ!”Dứt lời cô bé chạy theo Tô Tử Du.Trong mắt Túc Bảo, ông bà ngoại và các cậu đều rất tốt.Ba cô cũng tốt.Cho nên mọi người trò chuyện cùng nhau hoàn toàn không có gì phải lo lắng.Mộc Quy Phàm dõi mắt nhìn theo Túc Bảo đang chạy lên lầu, còn có con vẹt có thể bay nhưng một mực đòi chạy theo phía sau—- anh cứ như vậy mà bị con gái bỏ rơi à?Mộc Quy Phàm nhìn một lượt, ông cụ Tô, bà cụ Tô và các anh em Tô Nhất Trần….Mượn cớ kêu Túc Bảo đi chơi vì muốn thẩm vấn chuyện năm xưa đây mà.Có thể hiểu được, dù sao Tô Cẩm Ngọc cũng là bảo bối được họ nâng niu trong lòng bàn tay.Nếu như có tên nhóc nào đó cuỗm Túc Bảo của anh đi, anh còn làm quá hơn thế này..Mộc Quy Phàm ngồi xuống sofa, môi khẽ cong lên, rõ ràng anh đang ngồi nghiêm chỉnh mà từ anh vẫn toát lên sự ngang ngược.“Mọi người muốn hỏi gì cứ việc hỏi.”Anh đã trải qua bao cuộc thẩm vấn rồi, hhông có gì phải sợ hết.Người nhà họ Tô: “..”**Tô Tử Du dẫn Túc Bảo đến phòng của cậu rồi giới thiệu phát minh trong mấy ngày này của cậu.“Em nhìn cái này đi! ”Tô Tử Du hứng chí bừng bừng lấy ra một máy quay phim kỹ thuật số HD.Túc Bảo tò mò xem, Tô Tử Du nói: “Anh đã sửa đổi máy ghi hình này, tăng cường chức năng ‘Tầm nhìn ban đêm hồng ngoại’ chiếu sáng mục tiêu bằng đèn rọi hồng ngoại và thu bức xạ hồng ngoại phản xạ để tạo thành hình ảnh…”Nếu có quỷ, chưa biết chừng có thể ghi hình được.Túc Bảo: “Ồ…”Cục bột nhỏ mù mờ, trên đầu còn dựng lên một nhúm tóc.Căn bản chẳng hiểu Tô Tử Du nói gì.Tô Tử Du tiện tay đặt máy quay phim lên bàn, sau đó lấy ra một thứ khác vừa to vừa tròn trông giống như một cái chậu sắt.