Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 333: Chương 333
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Hờ…hờ hờ..” Nữ quỷ cố gắng nặn ra một nụ cười.Đầu bị đứt đến tận cổ, khuôn mặt tái nhợt vì mất máu đang ra sức nặn ra nụ cười quỷ dị…….“A—- Mẹ nó!” Tô Tử Du nhảy dựng lên tại chỗ, không khỏi chửi thề!Cái chậu sắt đập mạnh xuống đất và quay tròn…Túc Bảo còn chưa kịp phản ứng thì Tô Tử Du đã chạy ra sau lưng cô bé rồi ôm chặt cổ cô bé.“Khụ… anh ơi…. nới lỏng chút…” Túc Bảo le lưỡi ra: “Sắp b*p ch*t…. em rồi…”Tô Tử Du quá sợ nên không hề nới lỏng lực tay, cả người nấp sau bờ vai nhỏ bé của Túc Bảo.Túc Bảo hết cách.Cũng đâu thể để anh trai của mình bóp cổ mình đến chết nhỉ?Cục bột nhỏ dồn sức, chỉ nghe ầm một tiếng, Tô Tử Du bị ném qua vai Túc Bảo rồi bay đi.Hướng bay: bên cửa sổ.Tô Tử Du chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, may sao dưới đất có tấm thảm nên cậu không bị ngu người sau cú ngã.Có điều, khi cậu hoàn hồn, vừa ngước mắt đã trông thấy nữ quỷ ôm đầu đang lơ lửng giữa không trung.“.…”Thà ném cậu ngã đến mức đầu óc không tỉnh táo còn hơn!!!Không, thà ngã rồi ngất xỉu luôn.Tô Tử Du run rẩy: “Túc Bảo, đỡ anh dậy với!”Chân cậu mềm nhũn rồi.Túc Bảo vội bước lên đỡ Tô Tử Du dậy, nói: “Xin lỗi nha anh trai, hồi nãy Túc Bảo không cố ý đâu…”Tô Tử Du: “Không sao…. à không, giờ là lúc nói chuyện này ư?”Tô Tử Du nhìn thẳng phía trước, không dám ngoảnh đầu lại: “Nó…. nó đến từ lúc nào?”Túc Bảo hồ nghi, sao anh trai nhỏ lại nhìn thấy quỷ được rồi.“Lúc kim chỉ nam trong chậu sắt của anh bắt đầu quay thì dì ôm đầu đã ở ngoài cửa sổ rồi.” Túc Bảo đáp.Sau đó bồi thêm một câu: “Anh ơi, anh sợ quỷ như vậy tại sao còn ra sức tính toán công thức nhìn thấy quỷ thế ạ?”Tô Tử Du: “Cái này… đâu có mâu thuẫn gì đâu…”Túc Bảo nghĩ tới anh Tô Tử Tích hay chơi game, nửa hiểu nửa không hỏi: “Cái này gọi là nghiện chơi nhưng chơi không giỏi à anh?”Tô Tử Du: “…”Chúng ta vẫn nên nói về nữ quỷ kia trước đi!Huhuhu, sao nữ quỷ đã đứng ngay trước mặt rồi em gái cậu vẫn điềm nhiên như không cùng cậu thảo luận mười vạn câu hỏi vì sao vậy?Lẽ nào em ấy không sợ ư?Tô Tử Du cố đè hai chân đang run rẩy lại, hỏi: “Nó…. nó là loại quỷ gì thế….”Túc Bảo lắc đầu: “Không rõ.”
“Hờ…hờ hờ..” Nữ quỷ cố gắng nặn ra một nụ cười.
Đầu bị đứt đến tận cổ, khuôn mặt tái nhợt vì mất máu đang ra sức nặn ra nụ cười quỷ dị…….
“A—- Mẹ nó!” Tô Tử Du nhảy dựng lên tại chỗ, không khỏi chửi thề!
Cái chậu sắt đập mạnh xuống đất và quay tròn…
Túc Bảo còn chưa kịp phản ứng thì Tô Tử Du đã chạy ra sau lưng cô bé rồi ôm chặt cổ cô bé.
“Khụ… anh ơi…. nới lỏng chút…” Túc Bảo le lưỡi ra: “Sắp b*p ch*t…. em rồi…”
Tô Tử Du quá sợ nên không hề nới lỏng lực tay, cả người nấp sau bờ vai nhỏ bé của Túc Bảo.
Túc Bảo hết cách.
Cũng đâu thể để anh trai của mình bóp cổ mình đến chết nhỉ?
Cục bột nhỏ dồn sức, chỉ nghe ầm một tiếng, Tô Tử Du bị ném qua vai Túc Bảo rồi bay đi.
Hướng bay: bên cửa sổ.
Tô Tử Du chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, may sao dưới đất có tấm thảm nên cậu không bị ngu người sau cú ngã.
Có điều, khi cậu hoàn hồn, vừa ngước mắt đã trông thấy nữ quỷ ôm đầu đang lơ lửng giữa không trung.
“.…”
Thà ném cậu ngã đến mức đầu óc không tỉnh táo còn hơn!!!
Không, thà ngã rồi ngất xỉu luôn.
Tô Tử Du run rẩy: “Túc Bảo, đỡ anh dậy với!”
Chân cậu mềm nhũn rồi.
Túc Bảo vội bước lên đỡ Tô Tử Du dậy, nói: “Xin lỗi nha anh trai, hồi nãy Túc Bảo không cố ý đâu…”
Tô Tử Du: “Không sao…. à không, giờ là lúc nói chuyện này ư?”
Tô Tử Du nhìn thẳng phía trước, không dám ngoảnh đầu lại: “Nó…. nó đến từ lúc nào?”
Túc Bảo hồ nghi, sao anh trai nhỏ lại nhìn thấy quỷ được rồi.
“Lúc kim chỉ nam trong chậu sắt của anh bắt đầu quay thì dì ôm đầu đã ở ngoài cửa sổ rồi.” Túc Bảo đáp.
Sau đó bồi thêm một câu: “Anh ơi, anh sợ quỷ như vậy tại sao còn ra sức tính toán công thức nhìn thấy quỷ thế ạ?”
Tô Tử Du: “Cái này… đâu có mâu thuẫn gì đâu…”
Túc Bảo nghĩ tới anh Tô Tử Tích hay chơi game, nửa hiểu nửa không hỏi: “Cái này gọi là nghiện chơi nhưng chơi không giỏi à anh?”
Tô Tử Du: “…”
Chúng ta vẫn nên nói về nữ quỷ kia trước đi!
Huhuhu, sao nữ quỷ đã đứng ngay trước mặt rồi em gái cậu vẫn điềm nhiên như không cùng cậu thảo luận mười vạn câu hỏi vì sao vậy?
Lẽ nào em ấy không sợ ư?
Tô Tử Du cố đè hai chân đang run rẩy lại, hỏi: “Nó…. nó là loại quỷ gì thế….”
Túc Bảo lắc đầu: “Không rõ.”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Hờ…hờ hờ..” Nữ quỷ cố gắng nặn ra một nụ cười.Đầu bị đứt đến tận cổ, khuôn mặt tái nhợt vì mất máu đang ra sức nặn ra nụ cười quỷ dị…….“A—- Mẹ nó!” Tô Tử Du nhảy dựng lên tại chỗ, không khỏi chửi thề!Cái chậu sắt đập mạnh xuống đất và quay tròn…Túc Bảo còn chưa kịp phản ứng thì Tô Tử Du đã chạy ra sau lưng cô bé rồi ôm chặt cổ cô bé.“Khụ… anh ơi…. nới lỏng chút…” Túc Bảo le lưỡi ra: “Sắp b*p ch*t…. em rồi…”Tô Tử Du quá sợ nên không hề nới lỏng lực tay, cả người nấp sau bờ vai nhỏ bé của Túc Bảo.Túc Bảo hết cách.Cũng đâu thể để anh trai của mình bóp cổ mình đến chết nhỉ?Cục bột nhỏ dồn sức, chỉ nghe ầm một tiếng, Tô Tử Du bị ném qua vai Túc Bảo rồi bay đi.Hướng bay: bên cửa sổ.Tô Tử Du chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, may sao dưới đất có tấm thảm nên cậu không bị ngu người sau cú ngã.Có điều, khi cậu hoàn hồn, vừa ngước mắt đã trông thấy nữ quỷ ôm đầu đang lơ lửng giữa không trung.“.…”Thà ném cậu ngã đến mức đầu óc không tỉnh táo còn hơn!!!Không, thà ngã rồi ngất xỉu luôn.Tô Tử Du run rẩy: “Túc Bảo, đỡ anh dậy với!”Chân cậu mềm nhũn rồi.Túc Bảo vội bước lên đỡ Tô Tử Du dậy, nói: “Xin lỗi nha anh trai, hồi nãy Túc Bảo không cố ý đâu…”Tô Tử Du: “Không sao…. à không, giờ là lúc nói chuyện này ư?”Tô Tử Du nhìn thẳng phía trước, không dám ngoảnh đầu lại: “Nó…. nó đến từ lúc nào?”Túc Bảo hồ nghi, sao anh trai nhỏ lại nhìn thấy quỷ được rồi.“Lúc kim chỉ nam trong chậu sắt của anh bắt đầu quay thì dì ôm đầu đã ở ngoài cửa sổ rồi.” Túc Bảo đáp.Sau đó bồi thêm một câu: “Anh ơi, anh sợ quỷ như vậy tại sao còn ra sức tính toán công thức nhìn thấy quỷ thế ạ?”Tô Tử Du: “Cái này… đâu có mâu thuẫn gì đâu…”Túc Bảo nghĩ tới anh Tô Tử Tích hay chơi game, nửa hiểu nửa không hỏi: “Cái này gọi là nghiện chơi nhưng chơi không giỏi à anh?”Tô Tử Du: “…”Chúng ta vẫn nên nói về nữ quỷ kia trước đi!Huhuhu, sao nữ quỷ đã đứng ngay trước mặt rồi em gái cậu vẫn điềm nhiên như không cùng cậu thảo luận mười vạn câu hỏi vì sao vậy?Lẽ nào em ấy không sợ ư?Tô Tử Du cố đè hai chân đang run rẩy lại, hỏi: “Nó…. nó là loại quỷ gì thế….”Túc Bảo lắc đầu: “Không rõ.”