Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 338: Chương 338
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Con gà hơi đáng thương…Trong mắt cô bé, con gà kêu cục tác cục ta có thể tự động biến thành thịt gà chín, còn con gà chưa được chế biến thì chính là con gà ‘không muốn chết.’Mộc Quy Phàm chỉ thấy buồn cười, gật đầu: “Được.”Thấy Túc Bảo che mắt, anh mau lẹ cắt dao vào cổ gà.Máu gà b*n r* tung tóe, anh dùng một tay vặn con gà, nửa ngồi xổm, đưa cổ gà đến gần miệng bát.Bà cụ Tô đứng xem từ đằng xa, bĩu môi: “Còn tưởng cậu ta không biết làm, xem ra cũng được đấy.”Tô Nhất Trần: +1 điểm.Ông cụ Tô: +1 điểm.Những người khác trong nhà họ Tô: +0.5 điểm.Tô Nhạc Phi: mẹ kiếp, giết mỗi con gà còn thể hiện sự đẹp trai, miễn cưỡng cho 0,5 điểm.Đến khi máu gà dừng chảy, Mộc Quy Phàm mới vứt con gà trong tay ra ngoài,Thế nhưng một màn kịch xuất hiện, con gà bị quăng đi bỗng đập cánh rồi bay đi sau một giây, vừa kêu cục tác cục ta vừa chạy thoát thân.Người nhà họ Tô: “…”- 1- 1- 1…Điên cuồng rớt điểm.Mộc Quy Phàm: “..”Không nể mặt sao?Đáy mắt Mộc Quy Phàm thoáng hiện sát ý, cổ tay vặn một cái, con dao làm bếp bay ra ngoài!Con dao xoay tròn rồi chém thẳng vào cổ gà không lệch một ly.Con dao găm vào thân một cây cổ thụ trong sân nhỏ, đầu gà bay lên, gà không đầu chạy được vài bước thì rơi xuống đất chết toi.Phía sau cây cổ thụ, một nữ giúp việc đang ôm lẵng hoa bị dọa sợ, đồng tử cô ả co rút kịch liệt, lẵng hoa trong tay rơi xuống kêu loảng xoảng.Túc Bảo mở tròn hai mắt.“Cái này… cái này..”Cục bột nhỏ kinh ngạc lắp bắp.Nhất thời không biết nên nói gà cục tác đáng thương hay nên khen ba cô bé siêu lợi hại.Túc Bảo không khỏi nhớ tới triệu hồn chú mà sư phụ dạy: Sát Bối Ninh, giết con gà…Sát Bối Ninh, giết con gà.Miệng dì Ngô đã sớm thành hình chữ O, đủ nhét vừa một quả trứng gà.Gà còn có thể giết như này ư?Cả nhà họ Tô nhất loạt giật khóe môi, rối rắm không biết nên cộng thêm hay trừ bớt điểm của Mộc Quy Phàm….
Con gà hơi đáng thương…
Trong mắt cô bé, con gà kêu cục tác cục ta có thể tự động biến thành thịt gà chín, còn con gà chưa được chế biến thì chính là con gà ‘không muốn chết.’
Mộc Quy Phàm chỉ thấy buồn cười, gật đầu: “Được.”
Thấy Túc Bảo che mắt, anh mau lẹ cắt dao vào cổ gà.
Máu gà b*n r* tung tóe, anh dùng một tay vặn con gà, nửa ngồi xổm, đưa cổ gà đến gần miệng bát.
Bà cụ Tô đứng xem từ đằng xa, bĩu môi: “Còn tưởng cậu ta không biết làm, xem ra cũng được đấy.”
Tô Nhất Trần: +1 điểm.
Ông cụ Tô: +1 điểm.
Những người khác trong nhà họ Tô: +0.5 điểm.
Tô Nhạc Phi: mẹ kiếp, giết mỗi con gà còn thể hiện sự đẹp trai, miễn cưỡng cho 0,5 điểm.
Đến khi máu gà dừng chảy, Mộc Quy Phàm mới vứt con gà trong tay ra ngoài,
Thế nhưng một màn kịch xuất hiện, con gà bị quăng đi bỗng đập cánh rồi bay đi sau một giây, vừa kêu cục tác cục ta vừa chạy thoát thân.
Người nhà họ Tô: “…”
- 1
- 1
- 1
…
Điên cuồng rớt điểm.
Mộc Quy Phàm: “..”
Không nể mặt sao?
Đáy mắt Mộc Quy Phàm thoáng hiện sát ý, cổ tay vặn một cái, con dao làm bếp bay ra ngoài!
Con dao xoay tròn rồi chém thẳng vào cổ gà không lệch một ly.
Con dao găm vào thân một cây cổ thụ trong sân nhỏ, đầu gà bay lên, gà không đầu chạy được vài bước thì rơi xuống đất chết toi.
Phía sau cây cổ thụ, một nữ giúp việc đang ôm lẵng hoa bị dọa sợ, đồng tử cô ả co rút kịch liệt, lẵng hoa trong tay rơi xuống kêu loảng xoảng.
Túc Bảo mở tròn hai mắt.
“Cái này… cái này..”
Cục bột nhỏ kinh ngạc lắp bắp.
Nhất thời không biết nên nói gà cục tác đáng thương hay nên khen ba cô bé siêu lợi hại.
Túc Bảo không khỏi nhớ tới triệu hồn chú mà sư phụ dạy: Sát Bối Ninh, giết con gà…Sát Bối Ninh, giết con gà.
Miệng dì Ngô đã sớm thành hình chữ O, đủ nhét vừa một quả trứng gà.
Gà còn có thể giết như này ư?
Cả nhà họ Tô nhất loạt giật khóe môi, rối rắm không biết nên cộng thêm hay trừ bớt điểm của Mộc Quy Phàm….
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Con gà hơi đáng thương…Trong mắt cô bé, con gà kêu cục tác cục ta có thể tự động biến thành thịt gà chín, còn con gà chưa được chế biến thì chính là con gà ‘không muốn chết.’Mộc Quy Phàm chỉ thấy buồn cười, gật đầu: “Được.”Thấy Túc Bảo che mắt, anh mau lẹ cắt dao vào cổ gà.Máu gà b*n r* tung tóe, anh dùng một tay vặn con gà, nửa ngồi xổm, đưa cổ gà đến gần miệng bát.Bà cụ Tô đứng xem từ đằng xa, bĩu môi: “Còn tưởng cậu ta không biết làm, xem ra cũng được đấy.”Tô Nhất Trần: +1 điểm.Ông cụ Tô: +1 điểm.Những người khác trong nhà họ Tô: +0.5 điểm.Tô Nhạc Phi: mẹ kiếp, giết mỗi con gà còn thể hiện sự đẹp trai, miễn cưỡng cho 0,5 điểm.Đến khi máu gà dừng chảy, Mộc Quy Phàm mới vứt con gà trong tay ra ngoài,Thế nhưng một màn kịch xuất hiện, con gà bị quăng đi bỗng đập cánh rồi bay đi sau một giây, vừa kêu cục tác cục ta vừa chạy thoát thân.Người nhà họ Tô: “…”- 1- 1- 1…Điên cuồng rớt điểm.Mộc Quy Phàm: “..”Không nể mặt sao?Đáy mắt Mộc Quy Phàm thoáng hiện sát ý, cổ tay vặn một cái, con dao làm bếp bay ra ngoài!Con dao xoay tròn rồi chém thẳng vào cổ gà không lệch một ly.Con dao găm vào thân một cây cổ thụ trong sân nhỏ, đầu gà bay lên, gà không đầu chạy được vài bước thì rơi xuống đất chết toi.Phía sau cây cổ thụ, một nữ giúp việc đang ôm lẵng hoa bị dọa sợ, đồng tử cô ả co rút kịch liệt, lẵng hoa trong tay rơi xuống kêu loảng xoảng.Túc Bảo mở tròn hai mắt.“Cái này… cái này..”Cục bột nhỏ kinh ngạc lắp bắp.Nhất thời không biết nên nói gà cục tác đáng thương hay nên khen ba cô bé siêu lợi hại.Túc Bảo không khỏi nhớ tới triệu hồn chú mà sư phụ dạy: Sát Bối Ninh, giết con gà…Sát Bối Ninh, giết con gà.Miệng dì Ngô đã sớm thành hình chữ O, đủ nhét vừa một quả trứng gà.Gà còn có thể giết như này ư?Cả nhà họ Tô nhất loạt giật khóe môi, rối rắm không biết nên cộng thêm hay trừ bớt điểm của Mộc Quy Phàm….