Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 340: Chương 340

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Đi làm việc đi.” bà cụ nói.Tố Phân gật đầu, vội vàng nhặt những bông hoa rơi trên mặt đất rồi nhẹ nhàng chạy đi.Bà cụ Tô thấy lạ, nói: “ Cô gái Tố Phân này hôm nay sao thế nhỉ, kỳ quặc sao ấy.”Đáy mắt Mộc Quy Phàm thoáng hiện chút cảm xúc không rõ ràng, anh chỉ phụ họa một câu: “Chắc bị dao hù dọa rồi.”Bà cụ Tô liếc xéo: “Ha ha! Cậu còn không biết ngượng mà nói ra hả? Dao với súng đâu có mắt, lỡ như làm Túc Bảo bị thương thì sao được?”Mộc Quy Phàm vuốt mũi, không ngờ bây giờ mình vẫn còn bị mắng.Dao hay súng trong tay anh…. thực ra đều có mắt.Bà cụ Tô kéo tay Túc Bảo: “ Túc Bảo ngoan, theo anh con lên lầu nhé.”Túc Bảo gật đầu, nhìn Mộc Quy Phàm dặn dò: “ Ba ơi cố lên nha! Lúc giết gà cục tác thì nhẹ tay chút nha…”Mộc Quy Phàm duỗi tay toan xoa đầu cô bé.Nhưng nghĩ lại, một tay vừa bắt gà, một tay vừa cầm dao… thôi quên đi.“Lên lầu đi con.” Mộc Quy Phàm nói: “Yên tâm, ba biết nấu ăn mà.”Túc Bảo tin tưởng gật đầu rồi theo Tô Tử Du lên lầu chơi.Bà cụ Tô bó tay, chỉ đành kêu dì Ngô đi làm mấy món khác, bà chỉ sợ lát nữa không ăn nổi cơm trưa.Phòng bếp rất rộng, Mộc Quy Phàm làm những món bà cụ Tô chọn, dì Ngô nấu các món khác ở bên cạnh.Anh tiếp tục làm gà, chặt đầu nó rồi dựng ngược lên để máu chảy ra.Mạnh tay vặt lông gà, một mảng lớn da gà bị bong ra, nhìn đến là thảm….Đến lượt món cà tím khó làm nhất trong lời đồn – Mộc Quy Phàm cầm quả cà tím lên và ngắm nghía, chẳng nhìn ra khó ở chỗ nào..Một nhát chặt làm đôi…Trên lầu.Tiểu Ngũ ngồi xổm bên khung cửa sổ, mơ màng nhắm mắt.Vẹt cũng cần ngủ trưa, lúc này mỏ của nó gác lên mép cánh, hai mắt khép hờ, thỉnh thoảng lại gật đầu như đang ngủ gật.Tô Tử Du cẩn thận liếc nhìn cửa sổ rồi di chuyển bước chân, đưa chiếc gương đang cầm trong tay ra.Tiểu Ngũ mở mắt khó hiểu nhìn Tô Tử Du, sau đó nhích sang bên cạnh một chút.Xác định chắc chắn bên ngoài cửa sổ, hai bên tường và trần nhà không có quỷ, lúc này Tô Tử Du mới yên tâm ló đầu ra ngoài.“Kỳ lạ, rơi đi đâu được nhỉ?” cậu vươn cổ nhìn chung quanh, lại cầm một quyển vở rồi tính toán parabol.Vạch ra khoảng cách giữa căn phòng với vườn hoa, đồng thời vẽ thêm quỹ đạo parabol.“Chính là chỗ đó mà, ban nãy tụi mình không tìm nhầm chỗ đâu.”

“Đi làm việc đi.” bà cụ nói.

Tố Phân gật đầu, vội vàng nhặt những bông hoa rơi trên mặt đất rồi nhẹ nhàng chạy đi.

Bà cụ Tô thấy lạ, nói: “ Cô gái Tố Phân này hôm nay sao thế nhỉ, kỳ quặc sao ấy.”

Đáy mắt Mộc Quy Phàm thoáng hiện chút cảm xúc không rõ ràng, anh chỉ phụ họa một câu: “Chắc bị dao hù dọa rồi.”

Bà cụ Tô liếc xéo: “Ha ha! Cậu còn không biết ngượng mà nói ra hả? Dao với súng đâu có mắt, lỡ như làm Túc Bảo bị thương thì sao được?”

Mộc Quy Phàm vuốt mũi, không ngờ bây giờ mình vẫn còn bị mắng.

Dao hay súng trong tay anh…. thực ra đều có mắt.

Bà cụ Tô kéo tay Túc Bảo: “ Túc Bảo ngoan, theo anh con lên lầu nhé.”

Túc Bảo gật đầu, nhìn Mộc Quy Phàm dặn dò: “ Ba ơi cố lên nha! Lúc giết gà cục tác thì nhẹ tay chút nha…”

Mộc Quy Phàm duỗi tay toan xoa đầu cô bé.

Nhưng nghĩ lại, một tay vừa bắt gà, một tay vừa cầm dao… thôi quên đi.

“Lên lầu đi con.” Mộc Quy Phàm nói: “Yên tâm, ba biết nấu ăn mà.”

Túc Bảo tin tưởng gật đầu rồi theo Tô Tử Du lên lầu chơi.

Bà cụ Tô bó tay, chỉ đành kêu dì Ngô đi làm mấy món khác, bà chỉ sợ lát nữa không ăn nổi cơm trưa.

Phòng bếp rất rộng, Mộc Quy Phàm làm những món bà cụ Tô chọn, dì Ngô nấu các món khác ở bên cạnh.

Anh tiếp tục làm gà, chặt đầu nó rồi dựng ngược lên để máu chảy ra.

Mạnh tay vặt lông gà, một mảng lớn da gà bị bong ra, nhìn đến là thảm….

Đến lượt món cà tím khó làm nhất trong lời đồn – Mộc Quy Phàm cầm quả cà tím lên và ngắm nghía, chẳng nhìn ra khó ở chỗ nào..

Một nhát chặt làm đôi…

Trên lầu.

Tiểu Ngũ ngồi xổm bên khung cửa sổ, mơ màng nhắm mắt.

Vẹt cũng cần ngủ trưa, lúc này mỏ của nó gác lên mép cánh, hai mắt khép hờ, thỉnh thoảng lại gật đầu như đang ngủ gật.

Tô Tử Du cẩn thận liếc nhìn cửa sổ rồi di chuyển bước chân, đưa chiếc gương đang cầm trong tay ra.

Tiểu Ngũ mở mắt khó hiểu nhìn Tô Tử Du, sau đó nhích sang bên cạnh một chút.

Xác định chắc chắn bên ngoài cửa sổ, hai bên tường và trần nhà không có quỷ, lúc này Tô Tử Du mới yên tâm ló đầu ra ngoài.

“Kỳ lạ, rơi đi đâu được nhỉ?” cậu vươn cổ nhìn chung quanh, lại cầm một quyển vở rồi tính toán parabol.

Vạch ra khoảng cách giữa căn phòng với vườn hoa, đồng thời vẽ thêm quỹ đạo parabol.

“Chính là chỗ đó mà, ban nãy tụi mình không tìm nhầm chỗ đâu.”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Đi làm việc đi.” bà cụ nói.Tố Phân gật đầu, vội vàng nhặt những bông hoa rơi trên mặt đất rồi nhẹ nhàng chạy đi.Bà cụ Tô thấy lạ, nói: “ Cô gái Tố Phân này hôm nay sao thế nhỉ, kỳ quặc sao ấy.”Đáy mắt Mộc Quy Phàm thoáng hiện chút cảm xúc không rõ ràng, anh chỉ phụ họa một câu: “Chắc bị dao hù dọa rồi.”Bà cụ Tô liếc xéo: “Ha ha! Cậu còn không biết ngượng mà nói ra hả? Dao với súng đâu có mắt, lỡ như làm Túc Bảo bị thương thì sao được?”Mộc Quy Phàm vuốt mũi, không ngờ bây giờ mình vẫn còn bị mắng.Dao hay súng trong tay anh…. thực ra đều có mắt.Bà cụ Tô kéo tay Túc Bảo: “ Túc Bảo ngoan, theo anh con lên lầu nhé.”Túc Bảo gật đầu, nhìn Mộc Quy Phàm dặn dò: “ Ba ơi cố lên nha! Lúc giết gà cục tác thì nhẹ tay chút nha…”Mộc Quy Phàm duỗi tay toan xoa đầu cô bé.Nhưng nghĩ lại, một tay vừa bắt gà, một tay vừa cầm dao… thôi quên đi.“Lên lầu đi con.” Mộc Quy Phàm nói: “Yên tâm, ba biết nấu ăn mà.”Túc Bảo tin tưởng gật đầu rồi theo Tô Tử Du lên lầu chơi.Bà cụ Tô bó tay, chỉ đành kêu dì Ngô đi làm mấy món khác, bà chỉ sợ lát nữa không ăn nổi cơm trưa.Phòng bếp rất rộng, Mộc Quy Phàm làm những món bà cụ Tô chọn, dì Ngô nấu các món khác ở bên cạnh.Anh tiếp tục làm gà, chặt đầu nó rồi dựng ngược lên để máu chảy ra.Mạnh tay vặt lông gà, một mảng lớn da gà bị bong ra, nhìn đến là thảm….Đến lượt món cà tím khó làm nhất trong lời đồn – Mộc Quy Phàm cầm quả cà tím lên và ngắm nghía, chẳng nhìn ra khó ở chỗ nào..Một nhát chặt làm đôi…Trên lầu.Tiểu Ngũ ngồi xổm bên khung cửa sổ, mơ màng nhắm mắt.Vẹt cũng cần ngủ trưa, lúc này mỏ của nó gác lên mép cánh, hai mắt khép hờ, thỉnh thoảng lại gật đầu như đang ngủ gật.Tô Tử Du cẩn thận liếc nhìn cửa sổ rồi di chuyển bước chân, đưa chiếc gương đang cầm trong tay ra.Tiểu Ngũ mở mắt khó hiểu nhìn Tô Tử Du, sau đó nhích sang bên cạnh một chút.Xác định chắc chắn bên ngoài cửa sổ, hai bên tường và trần nhà không có quỷ, lúc này Tô Tử Du mới yên tâm ló đầu ra ngoài.“Kỳ lạ, rơi đi đâu được nhỉ?” cậu vươn cổ nhìn chung quanh, lại cầm một quyển vở rồi tính toán parabol.Vạch ra khoảng cách giữa căn phòng với vườn hoa, đồng thời vẽ thêm quỹ đạo parabol.“Chính là chỗ đó mà, ban nãy tụi mình không tìm nhầm chỗ đâu.”

Chương 340: Chương 340