Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 343: Chương 343
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Gà luộc trông vẫn ổn, dù sao chỉ cần ném vào nồi nước sôi đợi chín là vớt ra thôi, đây cũng là món thành công nhất.Kế tiếp là chả trứng thịt băm, bà cụ Tô cầm thìa khều được một thứ không rõ tên: “Đây, đây là…”Sắc mặt Mộc Quy Phàm không gợn sóng: “Con đã nếm thử rồi ạ, tuy bề ngoài không được đẹp mắt nhưng mùi vị rất tốt.”Khóe miệng bà cụ Tô giật giật: “Ừm…”Sau đó bà lại gắp lên một khối màu xám sáng bóng: “Vậy cái này là gì?”Mộc Quy Phàm: “Cà tím ạ.”Bà cụ Tô: “…”Bà hiểu đạo lý lui vạn bước* nên thôi cũng không rối rắm tại sao đồ ăn do Mộc Quy Phàm nấu ra lại mang hình thù đặc biệt này nữa.(*) Nguyên văn Thối nhất vạn bộ “退一万步”: đặt một giả thiết nào đó ở giới hạn dưới, chuyện không xảy ra thì sẽ không xảy ra, chuyện không nên xảy ra sẽ không thể xảy ra.Chỉ là…“Vì sao không cắt nhỏ?” Bà cụ Tô hỏi.Mộc Quy Phàm khó hiểu: “Không phải con cắt rồi đây ạ?”Một quả cà tím cắt làm đôi, đều tăm tắp luôn nhé!Mọi người: “…”Tô Nhất Trần yên lặng gắp một miếng: “Rất tốt.”Mọi người chia nhau mỗi người một ít, ai cũng phải nếm thử, rất công bằng.Hy vọng lần sau khả năng nấu nướng Mộc Quy Phàm sẽ cải thiện hơn… Bằng không bọn họ sẽ nổi điên mất!Tô Nhạc Phi trừng mắt, nhịn không được lẩm bẩm: “Món cà tím này “ngon” như vậy, nhất định phải chừa cho thằng hai một miếng.”Tô Ý Thâm giữ vững nụ cười: “Đúng là đáng tiếc, mấy người khác đều không có ở đây, lỡ mất món ngon, nhất định lần sau phải làm lại cho bọn họ thưởng thức nhé.”Mộc Quy Phàm giơ hai tay đồng ý, gật đầu: “Được. ”Túc Bảo xì xụp ăn hết bát trứng hấp, nơi khóe miệng còn dính một ít vụn trứng.Bé ngẩng khuôn mặt rạng rỡ lên, giơ ngón cái: “Ngon quá!”Mộc Quy Phàm nhếch môi, các cụ thường nói con gái là áo bông nhỏ quả không sai.Một giây sau, chỉ thấy Túc Bảo lại cố gắng gắp một miếng cà tím bỏ vào miệng.Trong suy nghĩ của bé: Cậu năm và cậu út đều khen món cà tím này ngon, vậy chắc chắn sẽ rất ngon.Người nhà họ Tô hoảng hốt: “Túc Bảo…”Còn chưa kịp nói hết câu, cục bột nhỏ đã nôn ra ngoài.(≧◇≦) Huệ~Phì phì, khó ăn quá!Quái lạ, món này khó ăn như vậy, vì sao cậu cả và ông bà ngoại đều khen ngon?Nhóc con đáng thương ngẩng đầu: “Xin lỗi ba, món này khó nuốt quá, con khen không nổi.”
Gà luộc trông vẫn ổn, dù sao chỉ cần ném vào nồi nước sôi đợi chín là vớt ra thôi, đây cũng là món thành công nhất.
Kế tiếp là chả trứng thịt băm, bà cụ Tô cầm thìa khều được một thứ không rõ tên: “Đây, đây là…”
Sắc mặt Mộc Quy Phàm không gợn sóng: “Con đã nếm thử rồi ạ, tuy bề ngoài không được đẹp mắt nhưng mùi vị rất tốt.”
Khóe miệng bà cụ Tô giật giật: “Ừm…”
Sau đó bà lại gắp lên một khối màu xám sáng bóng: “Vậy cái này là gì?”
Mộc Quy Phàm: “Cà tím ạ.”
Bà cụ Tô: “…”
Bà hiểu đạo lý lui vạn bước* nên thôi cũng không rối rắm tại sao đồ ăn do Mộc Quy Phàm nấu ra lại mang hình thù đặc biệt này nữa.
(*) Nguyên văn Thối nhất vạn bộ “退一万步”: đặt một giả thiết nào đó ở giới hạn dưới, chuyện không xảy ra thì sẽ không xảy ra, chuyện không nên xảy ra sẽ không thể xảy ra.
Chỉ là…
“Vì sao không cắt nhỏ?” Bà cụ Tô hỏi.
Mộc Quy Phàm khó hiểu: “Không phải con cắt rồi đây ạ?”
Một quả cà tím cắt làm đôi, đều tăm tắp luôn nhé!
Mọi người: “…”
Tô Nhất Trần yên lặng gắp một miếng: “Rất tốt.”
Mọi người chia nhau mỗi người một ít, ai cũng phải nếm thử, rất công bằng.
Hy vọng lần sau khả năng nấu nướng Mộc Quy Phàm sẽ cải thiện hơn… Bằng không bọn họ sẽ nổi điên mất!
Tô Nhạc Phi trừng mắt, nhịn không được lẩm bẩm: “Món cà tím này “ngon” như vậy, nhất định phải chừa cho thằng hai một miếng.”
Tô Ý Thâm giữ vững nụ cười: “Đúng là đáng tiếc, mấy người khác đều không có ở đây, lỡ mất món ngon, nhất định lần sau phải làm lại cho bọn họ thưởng thức nhé.”
Mộc Quy Phàm giơ hai tay đồng ý, gật đầu: “Được. ”
Túc Bảo xì xụp ăn hết bát trứng hấp, nơi khóe miệng còn dính một ít vụn trứng.
Bé ngẩng khuôn mặt rạng rỡ lên, giơ ngón cái: “Ngon quá!”
Mộc Quy Phàm nhếch môi, các cụ thường nói con gái là áo bông nhỏ quả không sai.
Một giây sau, chỉ thấy Túc Bảo lại cố gắng gắp một miếng cà tím bỏ vào miệng.
Trong suy nghĩ của bé: Cậu năm và cậu út đều khen món cà tím này ngon, vậy chắc chắn sẽ rất ngon.
Người nhà họ Tô hoảng hốt: “Túc Bảo…”
Còn chưa kịp nói hết câu, cục bột nhỏ đã nôn ra ngoài.
(≧◇≦) Huệ~
Phì phì, khó ăn quá!
Quái lạ, món này khó ăn như vậy, vì sao cậu cả và ông bà ngoại đều khen ngon?
Nhóc con đáng thương ngẩng đầu: “Xin lỗi ba, món này khó nuốt quá, con khen không nổi.”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Gà luộc trông vẫn ổn, dù sao chỉ cần ném vào nồi nước sôi đợi chín là vớt ra thôi, đây cũng là món thành công nhất.Kế tiếp là chả trứng thịt băm, bà cụ Tô cầm thìa khều được một thứ không rõ tên: “Đây, đây là…”Sắc mặt Mộc Quy Phàm không gợn sóng: “Con đã nếm thử rồi ạ, tuy bề ngoài không được đẹp mắt nhưng mùi vị rất tốt.”Khóe miệng bà cụ Tô giật giật: “Ừm…”Sau đó bà lại gắp lên một khối màu xám sáng bóng: “Vậy cái này là gì?”Mộc Quy Phàm: “Cà tím ạ.”Bà cụ Tô: “…”Bà hiểu đạo lý lui vạn bước* nên thôi cũng không rối rắm tại sao đồ ăn do Mộc Quy Phàm nấu ra lại mang hình thù đặc biệt này nữa.(*) Nguyên văn Thối nhất vạn bộ “退一万步”: đặt một giả thiết nào đó ở giới hạn dưới, chuyện không xảy ra thì sẽ không xảy ra, chuyện không nên xảy ra sẽ không thể xảy ra.Chỉ là…“Vì sao không cắt nhỏ?” Bà cụ Tô hỏi.Mộc Quy Phàm khó hiểu: “Không phải con cắt rồi đây ạ?”Một quả cà tím cắt làm đôi, đều tăm tắp luôn nhé!Mọi người: “…”Tô Nhất Trần yên lặng gắp một miếng: “Rất tốt.”Mọi người chia nhau mỗi người một ít, ai cũng phải nếm thử, rất công bằng.Hy vọng lần sau khả năng nấu nướng Mộc Quy Phàm sẽ cải thiện hơn… Bằng không bọn họ sẽ nổi điên mất!Tô Nhạc Phi trừng mắt, nhịn không được lẩm bẩm: “Món cà tím này “ngon” như vậy, nhất định phải chừa cho thằng hai một miếng.”Tô Ý Thâm giữ vững nụ cười: “Đúng là đáng tiếc, mấy người khác đều không có ở đây, lỡ mất món ngon, nhất định lần sau phải làm lại cho bọn họ thưởng thức nhé.”Mộc Quy Phàm giơ hai tay đồng ý, gật đầu: “Được. ”Túc Bảo xì xụp ăn hết bát trứng hấp, nơi khóe miệng còn dính một ít vụn trứng.Bé ngẩng khuôn mặt rạng rỡ lên, giơ ngón cái: “Ngon quá!”Mộc Quy Phàm nhếch môi, các cụ thường nói con gái là áo bông nhỏ quả không sai.Một giây sau, chỉ thấy Túc Bảo lại cố gắng gắp một miếng cà tím bỏ vào miệng.Trong suy nghĩ của bé: Cậu năm và cậu út đều khen món cà tím này ngon, vậy chắc chắn sẽ rất ngon.Người nhà họ Tô hoảng hốt: “Túc Bảo…”Còn chưa kịp nói hết câu, cục bột nhỏ đã nôn ra ngoài.(≧◇≦) Huệ~Phì phì, khó ăn quá!Quái lạ, món này khó ăn như vậy, vì sao cậu cả và ông bà ngoại đều khen ngon?Nhóc con đáng thương ngẩng đầu: “Xin lỗi ba, món này khó nuốt quá, con khen không nổi.”