Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 347: Chương 347

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo che mặt.Sai bét!Quả nhiên Tô Tử Chiến lập tức nổi đóa, mặt lạnh như tiền, ném sách xuống: “Em tự học đi!”Nói xong, cậu tức giận đẩy cửa rời đi.Túc Bảo và Hân Hân hai mặt nhìn nhau.Hân Hân: “Chị đọc sai rồi à?”Túc Bảo: “Chắc chắn là sai rồi, vừa rồi anh hai nói, tuy viễn tất tru nghĩa là mặc kệ kẻ địch trốn bao xa cũng phải đuổi theo giết sạch. Sao bạn đến chơi nhà lại tiêu diệt được?”Hân Hân giật mình: “Đúng nhỉ! Bạn bè đến không thể giết bạn được!”Nhưng vừa rồi anh Tử Chiến cứ nhìn chằm chằm làm đầu óc cô nhóc kêu ong ong, chẳng nhớ được cái gì hết.Túc Bảo đồng tình nhìn Hân Hân: “Chị, chị chính là học tra trong truyền thuyết đúng không?”Túc Bảo và Tô Tử Du đi học một ngày, qua những lời miêu tả sinh động của cô Vương dạy tiếng Anh kia đã hiểu được thế nào là học bá, thế nào là học tra.Hân Hân suy sụp: “Chị cũng có muốn đâu!”Học tập thực sự quá khó khăn.Tại sao trên đời lại có cái thứ gọi là học tập này chứ!Tại sao lại phải thi cử nữa!Túc Bảo vỗ vai Hân Hân an ủi: “Thôi chị rửa mặt rồi đi ngủ đi!”Hân Hân: “…”Cô nhóc đá dép bổ nhào lên giường: “Tối nay chị muốn ngủ trong phòng em.”Hai bé gái cùng nhìn về phía Tô Tử Du.Cậu yên lặng nói: “Anh… Anh ngồi tí nữa rồi về.”Tức quá, sao cậu lại là bé trai chứ! Nếu không cậu cũng muốn ngủ lại phòng này.Tô Tử Du không muốn trở về phòng, lỡ như nửa đêm nữ quỷ kia lại tìm tới cửa thì làm sao bây giờ…Túc Bảo bỗng nhiên chạy tới, lục lọi trong hộc bàn trang điểm một lúc, lấy ra một tấm bùa vàng gấp thành hình tam giác từ trong ngăn kéo.“Anh, cho anh nè, đừng sợ!”Bé tỏ vẻ em hiểu anh mà.Tô Tử Du mặt không đỏ tim không đập: “Ai nói anh sợ, anh sợ thì đã không phát minh ra thiết bị gặp quỷ…”Hân Hân lớn tiếng: “Cái gì? Anh Tử Du sợ quỷ hả? Ha ha, đồ nhát gan!”Tô Tử Du: “…”Tức giận vung tay rời đi.Hân Hân vô tội sờ sờ mũi, cô nhóc có nói gì sai đâu trời!Đêm càng khuya, đèn đuốc trong trang viên nhà họ Tô dần dần tắt hết, chỉ còn lại mấy ngọn đèn đêm mờ mịt.

Túc Bảo che mặt.

Sai bét!

Quả nhiên Tô Tử Chiến lập tức nổi đóa, mặt lạnh như tiền, ném sách xuống: “Em tự học đi!”

Nói xong, cậu tức giận đẩy cửa rời đi.

Túc Bảo và Hân Hân hai mặt nhìn nhau.

Hân Hân: “Chị đọc sai rồi à?”

Túc Bảo: “Chắc chắn là sai rồi, vừa rồi anh hai nói, tuy viễn tất tru nghĩa là mặc kệ kẻ địch trốn bao xa cũng phải đuổi theo giết sạch. Sao bạn đến chơi nhà lại tiêu diệt được?”

Hân Hân giật mình: “Đúng nhỉ! Bạn bè đến không thể giết bạn được!”

Nhưng vừa rồi anh Tử Chiến cứ nhìn chằm chằm làm đầu óc cô nhóc kêu ong ong, chẳng nhớ được cái gì hết.

Túc Bảo đồng tình nhìn Hân Hân: “Chị, chị chính là học tra trong truyền thuyết đúng không?”

Túc Bảo và Tô Tử Du đi học một ngày, qua những lời miêu tả sinh động của cô Vương dạy tiếng Anh kia đã hiểu được thế nào là học bá, thế nào là học tra.

Hân Hân suy sụp: “Chị cũng có muốn đâu!”

Học tập thực sự quá khó khăn.

Tại sao trên đời lại có cái thứ gọi là học tập này chứ!

Tại sao lại phải thi cử nữa!

Túc Bảo vỗ vai Hân Hân an ủi: “Thôi chị rửa mặt rồi đi ngủ đi!”

Hân Hân: “…”

Cô nhóc đá dép bổ nhào lên giường: “Tối nay chị muốn ngủ trong phòng em.”

Hai bé gái cùng nhìn về phía Tô Tử Du.

Cậu yên lặng nói: “Anh… Anh ngồi tí nữa rồi về.”

Tức quá, sao cậu lại là bé trai chứ! Nếu không cậu cũng muốn ngủ lại phòng này.

Tô Tử Du không muốn trở về phòng, lỡ như nửa đêm nữ quỷ kia lại tìm tới cửa thì làm sao bây giờ…

Túc Bảo bỗng nhiên chạy tới, lục lọi trong hộc bàn trang điểm một lúc, lấy ra một tấm bùa vàng gấp thành hình tam giác từ trong ngăn kéo.

“Anh, cho anh nè, đừng sợ!”

Bé tỏ vẻ em hiểu anh mà.

Tô Tử Du mặt không đỏ tim không đập: “Ai nói anh sợ, anh sợ thì đã không phát minh ra thiết bị gặp quỷ…”

Hân Hân lớn tiếng: “Cái gì? Anh Tử Du sợ quỷ hả? Ha ha, đồ nhát gan!”

Tô Tử Du: “…”

Tức giận vung tay rời đi.

Hân Hân vô tội sờ sờ mũi, cô nhóc có nói gì sai đâu trời!

Đêm càng khuya, đèn đuốc trong trang viên nhà họ Tô dần dần tắt hết, chỉ còn lại mấy ngọn đèn đêm mờ mịt.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo che mặt.Sai bét!Quả nhiên Tô Tử Chiến lập tức nổi đóa, mặt lạnh như tiền, ném sách xuống: “Em tự học đi!”Nói xong, cậu tức giận đẩy cửa rời đi.Túc Bảo và Hân Hân hai mặt nhìn nhau.Hân Hân: “Chị đọc sai rồi à?”Túc Bảo: “Chắc chắn là sai rồi, vừa rồi anh hai nói, tuy viễn tất tru nghĩa là mặc kệ kẻ địch trốn bao xa cũng phải đuổi theo giết sạch. Sao bạn đến chơi nhà lại tiêu diệt được?”Hân Hân giật mình: “Đúng nhỉ! Bạn bè đến không thể giết bạn được!”Nhưng vừa rồi anh Tử Chiến cứ nhìn chằm chằm làm đầu óc cô nhóc kêu ong ong, chẳng nhớ được cái gì hết.Túc Bảo đồng tình nhìn Hân Hân: “Chị, chị chính là học tra trong truyền thuyết đúng không?”Túc Bảo và Tô Tử Du đi học một ngày, qua những lời miêu tả sinh động của cô Vương dạy tiếng Anh kia đã hiểu được thế nào là học bá, thế nào là học tra.Hân Hân suy sụp: “Chị cũng có muốn đâu!”Học tập thực sự quá khó khăn.Tại sao trên đời lại có cái thứ gọi là học tập này chứ!Tại sao lại phải thi cử nữa!Túc Bảo vỗ vai Hân Hân an ủi: “Thôi chị rửa mặt rồi đi ngủ đi!”Hân Hân: “…”Cô nhóc đá dép bổ nhào lên giường: “Tối nay chị muốn ngủ trong phòng em.”Hai bé gái cùng nhìn về phía Tô Tử Du.Cậu yên lặng nói: “Anh… Anh ngồi tí nữa rồi về.”Tức quá, sao cậu lại là bé trai chứ! Nếu không cậu cũng muốn ngủ lại phòng này.Tô Tử Du không muốn trở về phòng, lỡ như nửa đêm nữ quỷ kia lại tìm tới cửa thì làm sao bây giờ…Túc Bảo bỗng nhiên chạy tới, lục lọi trong hộc bàn trang điểm một lúc, lấy ra một tấm bùa vàng gấp thành hình tam giác từ trong ngăn kéo.“Anh, cho anh nè, đừng sợ!”Bé tỏ vẻ em hiểu anh mà.Tô Tử Du mặt không đỏ tim không đập: “Ai nói anh sợ, anh sợ thì đã không phát minh ra thiết bị gặp quỷ…”Hân Hân lớn tiếng: “Cái gì? Anh Tử Du sợ quỷ hả? Ha ha, đồ nhát gan!”Tô Tử Du: “…”Tức giận vung tay rời đi.Hân Hân vô tội sờ sờ mũi, cô nhóc có nói gì sai đâu trời!Đêm càng khuya, đèn đuốc trong trang viên nhà họ Tô dần dần tắt hết, chỉ còn lại mấy ngọn đèn đêm mờ mịt.

Chương 347: Chương 347