Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 360: Chương 360

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Chợt nghe Túc Bảo hồ nghi hỏi:“Tài xế lốp xe giả gì?” [2][1]: Có bính âm là jiǎ sī tè lún sījī.[2]: Có bính âm là jiǎ chēlún sī jī.Tài xế trong tiếng trung có bính âm là sījī nên Túc Bảo nhầm.Nữ quỷ: “…”Giọng nói non nớt của Túc Bảo như thể trời sinh đã mang theo một vầng hào quang, thoáng chốc đã xua tan mây mù trong lòng Mộc Quy Phàm.Ừm… không vấn đề gì.Cùng lắm, sau này Mộc Quy Phàm anh đổi sang làm đạo sĩ.Nghe Túc Bảo gọi nhầm tên mình thành tài xế lốp xe giả, nữ quỷ ôm đầu trợn đến rớt con ngươi, cổ họng phát tiếng hờ hờ hờ hồi lâu mới nói:“Là Jastremski, Jas- trem- ski!”“ Jastremski là một cái tên rất hay, sành điệu và thời thượng! Các người hiểu không? Một đám… quê mùa.”Nữ quỷ ôm đầu rất tức giận khi bị người khác ‘bôi nhọ’ thánh danh của mình, giải thích một đoạn dài bằng giọng như hụt hơi, đứt quãng.Mộc Quy Phàm nhìn chằm chằm nữ quỷ xuất hiện trong máy quay phim, chỉ cảm thấy nữ quỷ này rất quen, nhưng không sao diễn tả được.Tô Tử Du chau mày, khinh thường lẩm bẩm: “ Jastremski… tên này có nghĩa là có cốt khí, kiên cường không chịu khuất phục, ôi thật trào phúng.”Nghe thấy lời của Tô Tử Du, một suy nghĩ lóe lên trong đầu Mộc Quy Phàm, cuối cùng anh cũng biết vì sao lại có cảm giác quen thuộc với nữ quỷ kia rồi!!Mười năm trước, anh 16 tuổi, trà trộn vào tập đoàn làm ăn phi pháp kia, vừa hay được theo một đơn đặt hàng lớn —-Không rõ tập đoàn này bắt được từ đâu một nhóm phụ nữ, đưa ra nước ngoài để ‘làm việc.’Trong đó có một cô gái bị trói còn không nhận thức rõ tình hình của mình, luôn mồm nói [Tôi không phải người của Long quốc, đám rác rưởi các người, đất nước xinh đẹp sẽ trừng phạt các người…]Tên cô gái đó là ski—- gì gì đó, cái tên rất có cốt khí…Lúc này, nghe xong lời của nữ quỷ, Túc Bảo gật đầu: “ Dạ dạ, dì tài xế trộm lốp xe giả, sao dì lại chết?”Khóe môi Mộc Quy Phàm khẽ giật, dòng hồi ức về cô gái kia lập tức hóa thành mảnh vụn…Anh không khỏi phì cười.Cô bé con nghiêm túc đặt câu hỏi, hai mắt còn khẽ chớp, nữ quỷ nghe Túc Bảo bôi nhọ tên mà tức muốn chết.“Ngươi câm miệng cho ta! Jastremski! Ta là Jastremski!”Kỷ Trường chém một chưởng, nữ quỷ ôm đầu mất luôn một cánh tay.Jastremski lập tức thét lên thảm thiết, cánh tay bị chặt đứt biến thành sát khí rồi tan thành mây khói!Kỷ Trường cười lạnh: “Nói năng với đồ đệ của ta kiểu gì đấy?”

Chợt nghe Túc Bảo hồ nghi hỏi:

“Tài xế lốp xe giả gì?” [2]

[1]: Có bính âm là jiǎ sī tè lún sījī.

[2]: Có bính âm là jiǎ chēlún sī jī.

Tài xế trong tiếng trung có bính âm là sījī nên Túc Bảo nhầm.

Nữ quỷ: “…”

Giọng nói non nớt của Túc Bảo như thể trời sinh đã mang theo một vầng hào quang, thoáng chốc đã xua tan mây mù trong lòng Mộc Quy Phàm.

Ừm… không vấn đề gì.

Cùng lắm, sau này Mộc Quy Phàm anh đổi sang làm đạo sĩ.

Nghe Túc Bảo gọi nhầm tên mình thành tài xế lốp xe giả, nữ quỷ ôm đầu trợn đến rớt con ngươi, cổ họng phát tiếng hờ hờ hờ hồi lâu mới nói:

“Là Jastremski, Jas- trem- ski!”

“ Jastremski là một cái tên rất hay, sành điệu và thời thượng! Các người hiểu không? Một đám… quê mùa.”

Nữ quỷ ôm đầu rất tức giận khi bị người khác ‘bôi nhọ’ thánh danh của mình, giải thích một đoạn dài bằng giọng như hụt hơi, đứt quãng.

Mộc Quy Phàm nhìn chằm chằm nữ quỷ xuất hiện trong máy quay phim, chỉ cảm thấy nữ quỷ này rất quen, nhưng không sao diễn tả được.

Tô Tử Du chau mày, khinh thường lẩm bẩm: “ Jastremski… tên này có nghĩa là có cốt khí, kiên cường không chịu khuất phục, ôi thật trào phúng.”

Nghe thấy lời của Tô Tử Du, một suy nghĩ lóe lên trong đầu Mộc Quy Phàm, cuối cùng anh cũng biết vì sao lại có cảm giác quen thuộc với nữ quỷ kia rồi!!

Mười năm trước, anh 16 tuổi, trà trộn vào tập đoàn làm ăn phi pháp kia, vừa hay được theo một đơn đặt hàng lớn —-

Không rõ tập đoàn này bắt được từ đâu một nhóm phụ nữ, đưa ra nước ngoài để ‘làm việc.’

Trong đó có một cô gái bị trói còn không nhận thức rõ tình hình của mình, luôn mồm nói [Tôi không phải người của Long quốc, đám rác rưởi các người, đất nước xinh đẹp sẽ trừng phạt các người…]

Tên cô gái đó là ski—- gì gì đó, cái tên rất có cốt khí…

Lúc này, nghe xong lời của nữ quỷ, Túc Bảo gật đầu: “ Dạ dạ, dì tài xế trộm lốp xe giả, sao dì lại chết?”

Khóe môi Mộc Quy Phàm khẽ giật, dòng hồi ức về cô gái kia lập tức hóa thành mảnh vụn…

Anh không khỏi phì cười.

Cô bé con nghiêm túc đặt câu hỏi, hai mắt còn khẽ chớp, nữ quỷ nghe Túc Bảo bôi nhọ tên mà tức muốn chết.

“Ngươi câm miệng cho ta! Jastremski! Ta là Jastremski!”

Kỷ Trường chém một chưởng, nữ quỷ ôm đầu mất luôn một cánh tay.

Jastremski lập tức thét lên thảm thiết, cánh tay bị chặt đứt biến thành sát khí rồi tan thành mây khói!

Kỷ Trường cười lạnh: “Nói năng với đồ đệ của ta kiểu gì đấy?”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Chợt nghe Túc Bảo hồ nghi hỏi:“Tài xế lốp xe giả gì?” [2][1]: Có bính âm là jiǎ sī tè lún sījī.[2]: Có bính âm là jiǎ chēlún sī jī.Tài xế trong tiếng trung có bính âm là sījī nên Túc Bảo nhầm.Nữ quỷ: “…”Giọng nói non nớt của Túc Bảo như thể trời sinh đã mang theo một vầng hào quang, thoáng chốc đã xua tan mây mù trong lòng Mộc Quy Phàm.Ừm… không vấn đề gì.Cùng lắm, sau này Mộc Quy Phàm anh đổi sang làm đạo sĩ.Nghe Túc Bảo gọi nhầm tên mình thành tài xế lốp xe giả, nữ quỷ ôm đầu trợn đến rớt con ngươi, cổ họng phát tiếng hờ hờ hờ hồi lâu mới nói:“Là Jastremski, Jas- trem- ski!”“ Jastremski là một cái tên rất hay, sành điệu và thời thượng! Các người hiểu không? Một đám… quê mùa.”Nữ quỷ ôm đầu rất tức giận khi bị người khác ‘bôi nhọ’ thánh danh của mình, giải thích một đoạn dài bằng giọng như hụt hơi, đứt quãng.Mộc Quy Phàm nhìn chằm chằm nữ quỷ xuất hiện trong máy quay phim, chỉ cảm thấy nữ quỷ này rất quen, nhưng không sao diễn tả được.Tô Tử Du chau mày, khinh thường lẩm bẩm: “ Jastremski… tên này có nghĩa là có cốt khí, kiên cường không chịu khuất phục, ôi thật trào phúng.”Nghe thấy lời của Tô Tử Du, một suy nghĩ lóe lên trong đầu Mộc Quy Phàm, cuối cùng anh cũng biết vì sao lại có cảm giác quen thuộc với nữ quỷ kia rồi!!Mười năm trước, anh 16 tuổi, trà trộn vào tập đoàn làm ăn phi pháp kia, vừa hay được theo một đơn đặt hàng lớn —-Không rõ tập đoàn này bắt được từ đâu một nhóm phụ nữ, đưa ra nước ngoài để ‘làm việc.’Trong đó có một cô gái bị trói còn không nhận thức rõ tình hình của mình, luôn mồm nói [Tôi không phải người của Long quốc, đám rác rưởi các người, đất nước xinh đẹp sẽ trừng phạt các người…]Tên cô gái đó là ski—- gì gì đó, cái tên rất có cốt khí…Lúc này, nghe xong lời của nữ quỷ, Túc Bảo gật đầu: “ Dạ dạ, dì tài xế trộm lốp xe giả, sao dì lại chết?”Khóe môi Mộc Quy Phàm khẽ giật, dòng hồi ức về cô gái kia lập tức hóa thành mảnh vụn…Anh không khỏi phì cười.Cô bé con nghiêm túc đặt câu hỏi, hai mắt còn khẽ chớp, nữ quỷ nghe Túc Bảo bôi nhọ tên mà tức muốn chết.“Ngươi câm miệng cho ta! Jastremski! Ta là Jastremski!”Kỷ Trường chém một chưởng, nữ quỷ ôm đầu mất luôn một cánh tay.Jastremski lập tức thét lên thảm thiết, cánh tay bị chặt đứt biến thành sát khí rồi tan thành mây khói!Kỷ Trường cười lạnh: “Nói năng với đồ đệ của ta kiểu gì đấy?”

Chương 360: Chương 360