Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 379: Chương 379

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Đợi ra tòa thì muốn nói gì thì nói!”“À đúng rồi, tôi quên nói cho mấy người biết một chuyện, đồng hồ đeo tay của cả hai đứa con tôi đều có chức năng ghi âm. Nếu mấy người âm thầm nói gì không nên nói với hai đứa nhỏ thì tôi có quyền hạn chế quyền thăm con của hai người đấy!”Tân Tử Manh nghênh ngang rời khỏi đây như một nữ hoàng kiêu hãnh, bỏ lại tên chồng và mẹ của anh ta thầm ói máu vì ân hận.**Một thời gian sau đó.Tân Tử Manh hào hứng gọi điện kể chuyện này cho Túc Bảo nghe, người thì hai ba chục tuổi, đứa thì ba bốn tuổi nấu cháo điện thoại với nhau thật lâu, ai không biết còn tưởng người ở đầu dây bên kia là bạn thân cùng lứa của họ.Tân Tử Manh còn mua một loạt quà cáp gửi đến nhà họ Tô để bày tỏ lòng biết ơn của mình.Túc Bảo cười nói: “Dạ, con biết rồi ạ, tạm biệt dì Tân nha…”Sau khi cúp điện thoại, bé Túc Bảo đột nhiên nghiệm ra việc tìm được ba có ý nghĩa lớn lao nhường nào.Như bây giờ đây, ngày nào bé cũng cảm thấy hạnh phúc cả.Kỷ Trường đứng cạnh lên tiếng: “Tân Tử Manh thay đổi nhiều thật đấy!”Cũng phải thôi, cô ấy đã tận mắt nhìn thấy ma mà, không sang chấn mới là lạ.Túc Bảo: “Dạ dạ, đúng rồi đó ạ! Dì Tân rất dũng cảm, không sợ khó khăn!”Kỷ Trường cười nhạo: “Giờ vui rồi đấy hả? Nhưng chẳng mấy nữa con sẽ hết vui thôi, vì con phải chuẩn bị đi nhà trẻ rồi.”Chậc, hắn từng có dịp đi ngang qua nhà trẻ một lần, tình hình ở đó một lời khó nói hết.Đứa con nít nào không muốn đi học thì khóc bù lu bù loa, đứa nào đứa nấy trong lớp cũng mặt chụ ụ một cục.Không ngờ Túc Bảo lại nhảy lên, phấn khích nói: “Thật không ạ? Con sắp được đi nhà trẻ rồi ạ? Cuối cùng con cũng được đi nhà trẻ rồi!”Kỷ Trường: “…”Túc Bảo tung ta tung tăng ra ngoài.Bấy giờ Kỷ Trường mới chìa lòng bàn tay ra, một linh hồn lớn chừng ngón tay cái đứng trên lòng bàn tay hắn.“Túc Bảo đang sống rất tốt, cô yên tâm rồi chứ?”Linh hồn cô gái lớn chừng ngón tay cái này chính là Tô Cẩm Ngọc.Tô Cẩm Ngọc chăm chú dõi theo bóng dáng Túc Bảo xa dần, nói với giọng đầy van nài: “Tôi thật sự không thể gặp Túc Bảo lần cuối ư?”Kỷ Trường lắc đầu: “Không được.”“Đáng lẽ ra cô phải đầu thai vào nửa năm trước nhưng lại kéo dài đến tận bây giờ, lần này tôi phải mạo hiểm lắm mới có thể mang cô theo đấy, cô mà gặp Túc Bảo thì tôi khó kiểm soát lắm.”Tô Cẩm Ngọc làm biểu cảm đưa đám: “Mịa… Không còn cách nào nữa ư? Như trùng sinh á?”Kỷ Trường: “…”

“Đợi ra tòa thì muốn nói gì thì nói!”

“À đúng rồi, tôi quên nói cho mấy người biết một chuyện, đồng hồ đeo tay của cả hai đứa con tôi đều có chức năng ghi âm. Nếu mấy người âm thầm nói gì không nên nói với hai đứa nhỏ thì tôi có quyền hạn chế quyền thăm con của hai người đấy!”

Tân Tử Manh nghênh ngang rời khỏi đây như một nữ hoàng kiêu hãnh, bỏ lại tên chồng và mẹ của anh ta thầm ói máu vì ân hận.

**

Một thời gian sau đó.

Tân Tử Manh hào hứng gọi điện kể chuyện này cho Túc Bảo nghe, người thì hai ba chục tuổi, đứa thì ba bốn tuổi nấu cháo điện thoại với nhau thật lâu, ai không biết còn tưởng người ở đầu dây bên kia là bạn thân cùng lứa của họ.

Tân Tử Manh còn mua một loạt quà cáp gửi đến nhà họ Tô để bày tỏ lòng biết ơn của mình.

Túc Bảo cười nói: “Dạ, con biết rồi ạ, tạm biệt dì Tân nha…”

Sau khi cúp điện thoại, bé Túc Bảo đột nhiên nghiệm ra việc tìm được ba có ý nghĩa lớn lao nhường nào.

Như bây giờ đây, ngày nào bé cũng cảm thấy hạnh phúc cả.

Kỷ Trường đứng cạnh lên tiếng: “Tân Tử Manh thay đổi nhiều thật đấy!”

Cũng phải thôi, cô ấy đã tận mắt nhìn thấy ma mà, không sang chấn mới là lạ.

Túc Bảo: “Dạ dạ, đúng rồi đó ạ! Dì Tân rất dũng cảm, không sợ khó khăn!”

Kỷ Trường cười nhạo: “Giờ vui rồi đấy hả? Nhưng chẳng mấy nữa con sẽ hết vui thôi, vì con phải chuẩn bị đi nhà trẻ rồi.”

Chậc, hắn từng có dịp đi ngang qua nhà trẻ một lần, tình hình ở đó một lời khó nói hết.

Đứa con nít nào không muốn đi học thì khóc bù lu bù loa, đứa nào đứa nấy trong lớp cũng mặt chụ ụ một cục.

Không ngờ Túc Bảo lại nhảy lên, phấn khích nói: “Thật không ạ? Con sắp được đi nhà trẻ rồi ạ? Cuối cùng con cũng được đi nhà trẻ rồi!”

Kỷ Trường: “…”

Túc Bảo tung ta tung tăng ra ngoài.

Bấy giờ Kỷ Trường mới chìa lòng bàn tay ra, một linh hồn lớn chừng ngón tay cái đứng trên lòng bàn tay hắn.

“Túc Bảo đang sống rất tốt, cô yên tâm rồi chứ?”

Linh hồn cô gái lớn chừng ngón tay cái này chính là Tô Cẩm Ngọc.

Tô Cẩm Ngọc chăm chú dõi theo bóng dáng Túc Bảo xa dần, nói với giọng đầy van nài: “Tôi thật sự không thể gặp Túc Bảo lần cuối ư?”

Kỷ Trường lắc đầu: “Không được.”

“Đáng lẽ ra cô phải đầu thai vào nửa năm trước nhưng lại kéo dài đến tận bây giờ, lần này tôi phải mạo hiểm lắm mới có thể mang cô theo đấy, cô mà gặp Túc Bảo thì tôi khó kiểm soát lắm.”

Tô Cẩm Ngọc làm biểu cảm đưa đám: “Mịa… Không còn cách nào nữa ư? Như trùng sinh á?”

Kỷ Trường: “…”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Đợi ra tòa thì muốn nói gì thì nói!”“À đúng rồi, tôi quên nói cho mấy người biết một chuyện, đồng hồ đeo tay của cả hai đứa con tôi đều có chức năng ghi âm. Nếu mấy người âm thầm nói gì không nên nói với hai đứa nhỏ thì tôi có quyền hạn chế quyền thăm con của hai người đấy!”Tân Tử Manh nghênh ngang rời khỏi đây như một nữ hoàng kiêu hãnh, bỏ lại tên chồng và mẹ của anh ta thầm ói máu vì ân hận.**Một thời gian sau đó.Tân Tử Manh hào hứng gọi điện kể chuyện này cho Túc Bảo nghe, người thì hai ba chục tuổi, đứa thì ba bốn tuổi nấu cháo điện thoại với nhau thật lâu, ai không biết còn tưởng người ở đầu dây bên kia là bạn thân cùng lứa của họ.Tân Tử Manh còn mua một loạt quà cáp gửi đến nhà họ Tô để bày tỏ lòng biết ơn của mình.Túc Bảo cười nói: “Dạ, con biết rồi ạ, tạm biệt dì Tân nha…”Sau khi cúp điện thoại, bé Túc Bảo đột nhiên nghiệm ra việc tìm được ba có ý nghĩa lớn lao nhường nào.Như bây giờ đây, ngày nào bé cũng cảm thấy hạnh phúc cả.Kỷ Trường đứng cạnh lên tiếng: “Tân Tử Manh thay đổi nhiều thật đấy!”Cũng phải thôi, cô ấy đã tận mắt nhìn thấy ma mà, không sang chấn mới là lạ.Túc Bảo: “Dạ dạ, đúng rồi đó ạ! Dì Tân rất dũng cảm, không sợ khó khăn!”Kỷ Trường cười nhạo: “Giờ vui rồi đấy hả? Nhưng chẳng mấy nữa con sẽ hết vui thôi, vì con phải chuẩn bị đi nhà trẻ rồi.”Chậc, hắn từng có dịp đi ngang qua nhà trẻ một lần, tình hình ở đó một lời khó nói hết.Đứa con nít nào không muốn đi học thì khóc bù lu bù loa, đứa nào đứa nấy trong lớp cũng mặt chụ ụ một cục.Không ngờ Túc Bảo lại nhảy lên, phấn khích nói: “Thật không ạ? Con sắp được đi nhà trẻ rồi ạ? Cuối cùng con cũng được đi nhà trẻ rồi!”Kỷ Trường: “…”Túc Bảo tung ta tung tăng ra ngoài.Bấy giờ Kỷ Trường mới chìa lòng bàn tay ra, một linh hồn lớn chừng ngón tay cái đứng trên lòng bàn tay hắn.“Túc Bảo đang sống rất tốt, cô yên tâm rồi chứ?”Linh hồn cô gái lớn chừng ngón tay cái này chính là Tô Cẩm Ngọc.Tô Cẩm Ngọc chăm chú dõi theo bóng dáng Túc Bảo xa dần, nói với giọng đầy van nài: “Tôi thật sự không thể gặp Túc Bảo lần cuối ư?”Kỷ Trường lắc đầu: “Không được.”“Đáng lẽ ra cô phải đầu thai vào nửa năm trước nhưng lại kéo dài đến tận bây giờ, lần này tôi phải mạo hiểm lắm mới có thể mang cô theo đấy, cô mà gặp Túc Bảo thì tôi khó kiểm soát lắm.”Tô Cẩm Ngọc làm biểu cảm đưa đám: “Mịa… Không còn cách nào nữa ư? Như trùng sinh á?”Kỷ Trường: “…”

Chương 379: Chương 379