Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 394: Chương 394

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Đôi má cô giáo Anh Đào nóng bừng, cảm giác yêu đương khiến cô nàng say túy lúy.Cô giáo Anh Đào không để ý tới một thầy giáo đang vội vã đi tới từ phía không xa. Đây là thầy giáo thể dục của trường mầm non.Thông thường nhà trẻ không có nhiều giáo viên nam, nhưng trường mầm non Ngũ Tượng là trường tư thục nên mỗi lớp học đều có một thầy giáo.Người này chính là thầy Chu – một trong những đối tượng của cô giáo Anh Đào.Thầy Chu là thầy thể dục luôn cởi mở và niềm nở với mọi người, hơn nữa còn rất lương thiện.Thầy Chu khẽ vỗ vai cô giáo Anh Đào khiến cô nàng giật thót, đến lồng ngực cũng rung nhẹ. Cô nàng nói: “Là anh à, hù chết người ta rồi.”Thầy Chu: “Qua đây, đi theo anh.”Cô giáo Anh Đào vội hỏi: “Đi đâu.”Thầy Chu dẫn cô giáo Anh Đào đến một nơi vắng người rồi mới lo lắng nhìn từ đầu đến chân cô nàng.“Không sao chứ? Anh nghe nói hai bạn nhỏ lớp em đánh nhau, phụ huynh đến tận trường làm ầm ĩ rồi. Hai bạn nhỏ đấy còn do em phụ trách khi ấy.”Cô giáo Anh Đào cắn môi, mặt bày ra bộ dạng tự trách: “Đều tại em, lúc ấy em nghĩ chuyện khác nên không chú ý.”Thầy Chu khẽ vỗ vai cô nàng, an ủi: “Không sao, em cũng đâu muốn như vậy phải không? Sau này khi làm việc không được ngây người ra nữa đâu đấy.” Thầy Chu nói bằng ngữ khí bất đắc dĩ, thậm chí anh ấy còn cảm thấy tật hay ngẩn người của cô giáo Anh Đào cực kỳ dễ thương.Cô giáo Anh Đào khịt mũi, tủi thân nói: “Lúc đó em đang nghĩ đến chuyện… với anh.”Thầy Chu dịu giọng hỏi: “Thế em đã nghĩ kỹ chưa? Chọn anh hay là anh ta?”Gương mặt cô giáo Anh Đào lập tức nhuốm vẻ đau khổ: “Anh Chu Tiêu, anh đừng ép em nữa. Em đau khổ lắm, thật đấy! Em rất yêu anh nhưng con người Nghị Bân rất tốt. Anh ấy yêu em nhiều đến vậy, nếu không có em anh ấy sẽ sụp đổ mất. Dù em không yêu Nghị Bân nhưng em thật sự rất sợ sẽ làm tổn thương anh ấy. Em không chọn lựa được, thật sự không thể chọn lựa được.”Chu Tiêu thở dài: “Được, không ép em.”Cô giáo Anh Đào nói: “Cho em một chút thời gian, em sẽ giải quyết tốt chuyện này để Nghị Bân dần dần chấp nhận sự từ chối của em.”Chu Tiêu gật đầu.Cô giáo Anh Đào lại nói: “Đúng rồi, anh biết phụ huynh của Túc Bảo là ai không? Nhất là ba của cô bé ý, hồi nãy em mới nhìn thoáng qua, ba cô bé có vẻ là một người rất lợi hại, em thấy hơi sợ.”Chu Tiêu nói: “Túc Bảo là em gái của Hân Hân. Nhà ngoại của cô bé chính là nhà họ Tô…..Còn về ba của cô bé thì anh không rõ lắm.”Cô giáo Anh Đào thầm kinh ngạc.Nhà họ Tô……Là đại gia tộc giàu có nhưng rất khiêm tốn đấy ư?Cô giáo Anh Đào nhớ lại người đàn ông mặc vest trầm mặc ban nãy. Hóa ra đây chính là tổng tài trong tiểu thuyết đó sao?Trái tim cô nàng lại loạn nhịp.**Sau vụ việc đánh nhau, Túc Bảo không theo ba mình về nhà họ Tô mà nhất định đòi ở lại lớp học tiếp cho đến khi tan giờ.

Đôi má cô giáo Anh Đào nóng bừng, cảm giác yêu đương khiến cô nàng say túy lúy.

Cô giáo Anh Đào không để ý tới một thầy giáo đang vội vã đi tới từ phía không xa. Đây là thầy giáo thể dục của trường mầm non.

Thông thường nhà trẻ không có nhiều giáo viên nam, nhưng trường mầm non Ngũ Tượng là trường tư thục nên mỗi lớp học đều có một thầy giáo.

Người này chính là thầy Chu – một trong những đối tượng của cô giáo Anh Đào.

Thầy Chu là thầy thể dục luôn cởi mở và niềm nở với mọi người, hơn nữa còn rất lương thiện.

Thầy Chu khẽ vỗ vai cô giáo Anh Đào khiến cô nàng giật thót, đến lồng ngực cũng rung nhẹ. Cô nàng nói: “Là anh à, hù chết người ta rồi.”

Thầy Chu: “Qua đây, đi theo anh.”

Cô giáo Anh Đào vội hỏi: “Đi đâu.”

Thầy Chu dẫn cô giáo Anh Đào đến một nơi vắng người rồi mới lo lắng nhìn từ đầu đến chân cô nàng.

“Không sao chứ? Anh nghe nói hai bạn nhỏ lớp em đánh nhau, phụ huynh đến tận trường làm ầm ĩ rồi. Hai bạn nhỏ đấy còn do em phụ trách khi ấy.”

Cô giáo Anh Đào cắn môi, mặt bày ra bộ dạng tự trách: “Đều tại em, lúc ấy em nghĩ chuyện khác nên không chú ý.”

Thầy Chu khẽ vỗ vai cô nàng, an ủi: “Không sao, em cũng đâu muốn như vậy phải không? Sau này khi làm việc không được ngây người ra nữa đâu đấy.” Thầy Chu nói bằng ngữ khí bất đắc dĩ, thậm chí anh ấy còn cảm thấy tật hay ngẩn người của cô giáo Anh Đào cực kỳ dễ thương.

Cô giáo Anh Đào khịt mũi, tủi thân nói: “Lúc đó em đang nghĩ đến chuyện… với anh.”

Thầy Chu dịu giọng hỏi: “Thế em đã nghĩ kỹ chưa? Chọn anh hay là anh ta?”

Gương mặt cô giáo Anh Đào lập tức nhuốm vẻ đau khổ: “Anh Chu Tiêu, anh đừng ép em nữa. Em đau khổ lắm, thật đấy! Em rất yêu anh nhưng con người Nghị Bân rất tốt. Anh ấy yêu em nhiều đến vậy, nếu không có em anh ấy sẽ sụp đổ mất. Dù em không yêu Nghị Bân nhưng em thật sự rất sợ sẽ làm tổn thương anh ấy. Em không chọn lựa được, thật sự không thể chọn lựa được.”

Chu Tiêu thở dài: “Được, không ép em.”

Cô giáo Anh Đào nói: “Cho em một chút thời gian, em sẽ giải quyết tốt chuyện này để Nghị Bân dần dần chấp nhận sự từ chối của em.”

Chu Tiêu gật đầu.

Cô giáo Anh Đào lại nói: “Đúng rồi, anh biết phụ huynh của Túc Bảo là ai không? Nhất là ba của cô bé ý, hồi nãy em mới nhìn thoáng qua, ba cô bé có vẻ là một người rất lợi hại, em thấy hơi sợ.”

Chu Tiêu nói: “Túc Bảo là em gái của Hân Hân. Nhà ngoại của cô bé chính là nhà họ Tô…..Còn về ba của cô bé thì anh không rõ lắm.”

Cô giáo Anh Đào thầm kinh ngạc.

Nhà họ Tô……Là đại gia tộc giàu có nhưng rất khiêm tốn đấy ư?

Cô giáo Anh Đào nhớ lại người đàn ông mặc vest trầm mặc ban nãy. Hóa ra đây chính là tổng tài trong tiểu thuyết đó sao?

Trái tim cô nàng lại loạn nhịp.

**

Sau vụ việc đánh nhau, Túc Bảo không theo ba mình về nhà họ Tô mà nhất định đòi ở lại lớp học tiếp cho đến khi tan giờ.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Đôi má cô giáo Anh Đào nóng bừng, cảm giác yêu đương khiến cô nàng say túy lúy.Cô giáo Anh Đào không để ý tới một thầy giáo đang vội vã đi tới từ phía không xa. Đây là thầy giáo thể dục của trường mầm non.Thông thường nhà trẻ không có nhiều giáo viên nam, nhưng trường mầm non Ngũ Tượng là trường tư thục nên mỗi lớp học đều có một thầy giáo.Người này chính là thầy Chu – một trong những đối tượng của cô giáo Anh Đào.Thầy Chu là thầy thể dục luôn cởi mở và niềm nở với mọi người, hơn nữa còn rất lương thiện.Thầy Chu khẽ vỗ vai cô giáo Anh Đào khiến cô nàng giật thót, đến lồng ngực cũng rung nhẹ. Cô nàng nói: “Là anh à, hù chết người ta rồi.”Thầy Chu: “Qua đây, đi theo anh.”Cô giáo Anh Đào vội hỏi: “Đi đâu.”Thầy Chu dẫn cô giáo Anh Đào đến một nơi vắng người rồi mới lo lắng nhìn từ đầu đến chân cô nàng.“Không sao chứ? Anh nghe nói hai bạn nhỏ lớp em đánh nhau, phụ huynh đến tận trường làm ầm ĩ rồi. Hai bạn nhỏ đấy còn do em phụ trách khi ấy.”Cô giáo Anh Đào cắn môi, mặt bày ra bộ dạng tự trách: “Đều tại em, lúc ấy em nghĩ chuyện khác nên không chú ý.”Thầy Chu khẽ vỗ vai cô nàng, an ủi: “Không sao, em cũng đâu muốn như vậy phải không? Sau này khi làm việc không được ngây người ra nữa đâu đấy.” Thầy Chu nói bằng ngữ khí bất đắc dĩ, thậm chí anh ấy còn cảm thấy tật hay ngẩn người của cô giáo Anh Đào cực kỳ dễ thương.Cô giáo Anh Đào khịt mũi, tủi thân nói: “Lúc đó em đang nghĩ đến chuyện… với anh.”Thầy Chu dịu giọng hỏi: “Thế em đã nghĩ kỹ chưa? Chọn anh hay là anh ta?”Gương mặt cô giáo Anh Đào lập tức nhuốm vẻ đau khổ: “Anh Chu Tiêu, anh đừng ép em nữa. Em đau khổ lắm, thật đấy! Em rất yêu anh nhưng con người Nghị Bân rất tốt. Anh ấy yêu em nhiều đến vậy, nếu không có em anh ấy sẽ sụp đổ mất. Dù em không yêu Nghị Bân nhưng em thật sự rất sợ sẽ làm tổn thương anh ấy. Em không chọn lựa được, thật sự không thể chọn lựa được.”Chu Tiêu thở dài: “Được, không ép em.”Cô giáo Anh Đào nói: “Cho em một chút thời gian, em sẽ giải quyết tốt chuyện này để Nghị Bân dần dần chấp nhận sự từ chối của em.”Chu Tiêu gật đầu.Cô giáo Anh Đào lại nói: “Đúng rồi, anh biết phụ huynh của Túc Bảo là ai không? Nhất là ba của cô bé ý, hồi nãy em mới nhìn thoáng qua, ba cô bé có vẻ là một người rất lợi hại, em thấy hơi sợ.”Chu Tiêu nói: “Túc Bảo là em gái của Hân Hân. Nhà ngoại của cô bé chính là nhà họ Tô…..Còn về ba của cô bé thì anh không rõ lắm.”Cô giáo Anh Đào thầm kinh ngạc.Nhà họ Tô……Là đại gia tộc giàu có nhưng rất khiêm tốn đấy ư?Cô giáo Anh Đào nhớ lại người đàn ông mặc vest trầm mặc ban nãy. Hóa ra đây chính là tổng tài trong tiểu thuyết đó sao?Trái tim cô nàng lại loạn nhịp.**Sau vụ việc đánh nhau, Túc Bảo không theo ba mình về nhà họ Tô mà nhất định đòi ở lại lớp học tiếp cho đến khi tan giờ.

Chương 394: Chương 394