Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 397: Chương 397
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Cẩm Ngọc nói: “Trước khi chết em cũng đâu tin trên đời này có quỷ, anh xem chẳng phải quỷ đang tồn tại đấy sao?”Kỷ Trường: “…”.Tô Cẩm Ngọc đáng thương nói: “Ngọc Nhi đâu có sai, Ngọc Nhi chỉ muốn được ở bên con gái của mình thôi mà.”Kỷ Trường: “…”.Tô Cẩm Ngọc: “Nhưng đến cơ hội gặp gỡ âm dương giữa hai mẹ con em anh cũng không cho.”Đôi mắt Tô Cẩm Ngọc ngân ngấn nước, hàng mi dài khẽ chớp chớp, cuối cùng nước mắt cũng rơi xuống: “Hu hu.”Kỷ Trường: “Cô nhập vai sâu quá rồi đấy.”“Chẳng phải lần đầu tiên Túc Bảo đi máy bay từ Nam Thành tới Kinh Đô, cô và con bé đã gặp nhau rồi đó sao?”Còn nói ‘đến một câu hội hắn cũng không cho’ ư? Rõ là nói dối không chớp mắt mà.Tô Cẩm Ngọc: “Lần cuối cùng, cho em và Túc Bảo gặp nhau một lần cuối thôi, cầu xin anh đấy anh cả.”Kỷ Trường tức hộc máu: “Tôi không phải anh cả của cô, anh cả cô là Tô Nhất Trần, đi mà tìm anh ta.”Hắn đã nhìn thấu rồi, ‘lần cuối cùng’ thốt ra từ miệng Tô Cẩm Ngọc chẳng bao giờ là lần cuối cùng hết. Sau khi trước không nhìn ra cô ấy thích bám riết như sam thế này nhỉ. Lẽ nào sau khi hóa thành quỷ, linh hồn sẽ bị tiến hóa nhân cách ư?Chẳng ngờ, hai mắt Tô Cẩm Ngọc sáng lấp lánh: “Nói vậy tức là anh đồng ý cho em đi tìm anh cả của em sao?”Kỷ Trường: “…”.Kỷ Trường bất đắc dĩ, duỗi tay lấy một cuốn sổ từ trong không trung.Hắn giở đến trang viết về Túc Bảo, nói: “Tất cả những gì liên quan đến Túc Bảo, mỗi một biến cố lớn trong cuộc đời cô bé đều sẽ được ghi chép thành một dòng chữ trong trang giấy này.”“Không phải tôi không muốn cho hai mẹ con cô gặp gỡ nhau, tôi chỉ có thể nói với cô rằng những gì Túc Bảo đang trải qua ở đời này đều là khảo nghiệm rất quan trọng đối với cô bé.”“Sau khi Túc Bảo kết thúc khảo nghiệm, mọi thứ được ghi chép trong quyển sổ này về cô bé sẽ được trình bày lại và làm sáng tỏ từng cái một.”Điều này không khác gì lý lịch trích ngang của tiểu Diêm vương. Mọi thứ cô bé trải qua đều được định sẵn và sắp đặt.Cuộc gặp gỡ của Tô Cẩm Ngọc với Túc Bảo hoặc gặp gỡ giữa Tô Cẩm Ngọc với người thân trong nhà họ Tô đều không nằm trong sự sắp đặt này.Điều này vốn trái với quy tắc, nếu lợi dụng quyền hạn của Âm ty để đạt được mục đích của mình, tỷ như muốn gặp ai thì gặp…Thì lý lịch trích ngang của Túc Bảo sẽ không thể xóa nhòa ghi chép này.Kỷ Trường nói: “Như vậy sẽ ảnh hưởng đến sự thành công của cô bé trong tương lai, có biết không?”Tô Cẩm Ngọc nhìn đăm đăm vào quyển sổ.Bìa sách đơn giản mộc mạc, trang giấy óng ánh vàng… Nhưng cô không nhìn ra một dòng chữ nào.Có điều, cô hiểu những điều Kỷ Trường nói đều là sự thật.Có một số chuyện, cô không thể tham lam được.
Tô Cẩm Ngọc nói: “Trước khi chết em cũng đâu tin trên đời này có quỷ, anh xem chẳng phải quỷ đang tồn tại đấy sao?”
Kỷ Trường: “…”.
Tô Cẩm Ngọc đáng thương nói: “Ngọc Nhi đâu có sai, Ngọc Nhi chỉ muốn được ở bên con gái của mình thôi mà.”
Kỷ Trường: “…”.
Tô Cẩm Ngọc: “Nhưng đến cơ hội gặp gỡ âm dương giữa hai mẹ con em anh cũng không cho.”
Đôi mắt Tô Cẩm Ngọc ngân ngấn nước, hàng mi dài khẽ chớp chớp, cuối cùng nước mắt cũng rơi xuống: “Hu hu.”
Kỷ Trường: “Cô nhập vai sâu quá rồi đấy.”
“Chẳng phải lần đầu tiên Túc Bảo đi máy bay từ Nam Thành tới Kinh Đô, cô và con bé đã gặp nhau rồi đó sao?”
Còn nói ‘đến một câu hội hắn cũng không cho’ ư? Rõ là nói dối không chớp mắt mà.
Tô Cẩm Ngọc: “Lần cuối cùng, cho em và Túc Bảo gặp nhau một lần cuối thôi, cầu xin anh đấy anh cả.”
Kỷ Trường tức hộc máu: “Tôi không phải anh cả của cô, anh cả cô là Tô Nhất Trần, đi mà tìm anh ta.”
Hắn đã nhìn thấu rồi, ‘lần cuối cùng’ thốt ra từ miệng Tô Cẩm Ngọc chẳng bao giờ là lần cuối cùng hết. Sau khi trước không nhìn ra cô ấy thích bám riết như sam thế này nhỉ. Lẽ nào sau khi hóa thành quỷ, linh hồn sẽ bị tiến hóa nhân cách ư?
Chẳng ngờ, hai mắt Tô Cẩm Ngọc sáng lấp lánh: “Nói vậy tức là anh đồng ý cho em đi tìm anh cả của em sao?”
Kỷ Trường: “…”.
Kỷ Trường bất đắc dĩ, duỗi tay lấy một cuốn sổ từ trong không trung.
Hắn giở đến trang viết về Túc Bảo, nói: “Tất cả những gì liên quan đến Túc Bảo, mỗi một biến cố lớn trong cuộc đời cô bé đều sẽ được ghi chép thành một dòng chữ trong trang giấy này.”
“Không phải tôi không muốn cho hai mẹ con cô gặp gỡ nhau, tôi chỉ có thể nói với cô rằng những gì Túc Bảo đang trải qua ở đời này đều là khảo nghiệm rất quan trọng đối với cô bé.”
“Sau khi Túc Bảo kết thúc khảo nghiệm, mọi thứ được ghi chép trong quyển sổ này về cô bé sẽ được trình bày lại và làm sáng tỏ từng cái một.”
Điều này không khác gì lý lịch trích ngang của tiểu Diêm vương. Mọi thứ cô bé trải qua đều được định sẵn và sắp đặt.
Cuộc gặp gỡ của Tô Cẩm Ngọc với Túc Bảo hoặc gặp gỡ giữa Tô Cẩm Ngọc với người thân trong nhà họ Tô đều không nằm trong sự sắp đặt này.
Điều này vốn trái với quy tắc, nếu lợi dụng quyền hạn của Âm ty để đạt được mục đích của mình, tỷ như muốn gặp ai thì gặp…Thì lý lịch trích ngang của Túc Bảo sẽ không thể xóa nhòa ghi chép này.
Kỷ Trường nói: “Như vậy sẽ ảnh hưởng đến sự thành công của cô bé trong tương lai, có biết không?”
Tô Cẩm Ngọc nhìn đăm đăm vào quyển sổ.
Bìa sách đơn giản mộc mạc, trang giấy óng ánh vàng… Nhưng cô không nhìn ra một dòng chữ nào.
Có điều, cô hiểu những điều Kỷ Trường nói đều là sự thật.
Có một số chuyện, cô không thể tham lam được.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Cẩm Ngọc nói: “Trước khi chết em cũng đâu tin trên đời này có quỷ, anh xem chẳng phải quỷ đang tồn tại đấy sao?”Kỷ Trường: “…”.Tô Cẩm Ngọc đáng thương nói: “Ngọc Nhi đâu có sai, Ngọc Nhi chỉ muốn được ở bên con gái của mình thôi mà.”Kỷ Trường: “…”.Tô Cẩm Ngọc: “Nhưng đến cơ hội gặp gỡ âm dương giữa hai mẹ con em anh cũng không cho.”Đôi mắt Tô Cẩm Ngọc ngân ngấn nước, hàng mi dài khẽ chớp chớp, cuối cùng nước mắt cũng rơi xuống: “Hu hu.”Kỷ Trường: “Cô nhập vai sâu quá rồi đấy.”“Chẳng phải lần đầu tiên Túc Bảo đi máy bay từ Nam Thành tới Kinh Đô, cô và con bé đã gặp nhau rồi đó sao?”Còn nói ‘đến một câu hội hắn cũng không cho’ ư? Rõ là nói dối không chớp mắt mà.Tô Cẩm Ngọc: “Lần cuối cùng, cho em và Túc Bảo gặp nhau một lần cuối thôi, cầu xin anh đấy anh cả.”Kỷ Trường tức hộc máu: “Tôi không phải anh cả của cô, anh cả cô là Tô Nhất Trần, đi mà tìm anh ta.”Hắn đã nhìn thấu rồi, ‘lần cuối cùng’ thốt ra từ miệng Tô Cẩm Ngọc chẳng bao giờ là lần cuối cùng hết. Sau khi trước không nhìn ra cô ấy thích bám riết như sam thế này nhỉ. Lẽ nào sau khi hóa thành quỷ, linh hồn sẽ bị tiến hóa nhân cách ư?Chẳng ngờ, hai mắt Tô Cẩm Ngọc sáng lấp lánh: “Nói vậy tức là anh đồng ý cho em đi tìm anh cả của em sao?”Kỷ Trường: “…”.Kỷ Trường bất đắc dĩ, duỗi tay lấy một cuốn sổ từ trong không trung.Hắn giở đến trang viết về Túc Bảo, nói: “Tất cả những gì liên quan đến Túc Bảo, mỗi một biến cố lớn trong cuộc đời cô bé đều sẽ được ghi chép thành một dòng chữ trong trang giấy này.”“Không phải tôi không muốn cho hai mẹ con cô gặp gỡ nhau, tôi chỉ có thể nói với cô rằng những gì Túc Bảo đang trải qua ở đời này đều là khảo nghiệm rất quan trọng đối với cô bé.”“Sau khi Túc Bảo kết thúc khảo nghiệm, mọi thứ được ghi chép trong quyển sổ này về cô bé sẽ được trình bày lại và làm sáng tỏ từng cái một.”Điều này không khác gì lý lịch trích ngang của tiểu Diêm vương. Mọi thứ cô bé trải qua đều được định sẵn và sắp đặt.Cuộc gặp gỡ của Tô Cẩm Ngọc với Túc Bảo hoặc gặp gỡ giữa Tô Cẩm Ngọc với người thân trong nhà họ Tô đều không nằm trong sự sắp đặt này.Điều này vốn trái với quy tắc, nếu lợi dụng quyền hạn của Âm ty để đạt được mục đích của mình, tỷ như muốn gặp ai thì gặp…Thì lý lịch trích ngang của Túc Bảo sẽ không thể xóa nhòa ghi chép này.Kỷ Trường nói: “Như vậy sẽ ảnh hưởng đến sự thành công của cô bé trong tương lai, có biết không?”Tô Cẩm Ngọc nhìn đăm đăm vào quyển sổ.Bìa sách đơn giản mộc mạc, trang giấy óng ánh vàng… Nhưng cô không nhìn ra một dòng chữ nào.Có điều, cô hiểu những điều Kỷ Trường nói đều là sự thật.Có một số chuyện, cô không thể tham lam được.