Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 428: Chương 428
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Chu Tiêu: “???”“Tiểu Anh Đào!”Chu Tiêu vội chạy đuổi theo nhưng hành lang chẳng còn bóng dáng Lâm Tuyết Anh.Chu Tiêu hoang mang ấn thang máy, sốt ruột vào thang máy xuống lầu để đuổi theo Lâm Tuyết Anh.Đợi anh ấy rời đi, lối đi trong thang bộ tăm tối mới sáng lên, một bóng người đang đứng ở đó.Chính là Lâm Tuyết Anh.Cô nàng bụm miệng khóc, lẩm bẩm: “Xin lỗi anh Chu Tiêu, chúng ta không bao giờ có thể ở bên nhau được nữa, vận mệnh sắp đặt cho chúng ta gặp gỡ, lại chẳng thể nắm tay nhau bước tiếp trên đường đời… hu huhu..”Lâm Tuyết Anh đau lòng tuyệt vọng….. đi tới nhà Nghị Bân.Nghị Bân vừa kinh ngạc lại vui mừng: “Tiểu Anh Đào, sao em lại tới đây?”Lâm Tuyết Anh cứ ngỡ bản thân đang ‘tiều tụy’. Nhưng khi nhìn về phía Nghị Bân, cô nàng phát hiện ra anh ấy càng không xứng với mình. Cô nàng lại bật khóc nức nở.Nhưng trời đã tối rồi, Lâm Tuyết Anh quyết định khóc nốt đêm nay rồi mai mới rời đi.Lâm Tuyết Anh thầm nghĩ: Mình và Nghị Bân cũng đã định trước không có kết quả rồi… huhu!!Trong phòng Túc Bảo.Bà cụ Tô lấy khăn bọc đá viên chườm lên trán Túc Bảo.Mộc Quy Phàm đưa tay ra: “Để con!”Muộn thế này rồi mà bà cụ còn phải chăm sóc cho trẻ con thì không ổn…Chẳng ngờ bà cụ Tô lại trừng mắt với Mộc Quy Phàm: “Cậu đừng nói gì cả!”Mộc Quy Phàm vuốt mũi.Túc Bảo ngoan ngoãn ngẩng đầu cho bà cụ Tô chườm đá, nhẹ nhàng nói: “Ngoại ơi, thực ra Túc Bảo cũng không bị sao hết!”Bà cụ Tô: “Con cũng im miệng!”Hai ba con Túc Bảo: “…”.Mộc Quy Phàm nói: “Khụ, Túc Bảo, ba kể chuyện cho con nhé, muốn nghe gì nào?”Anh duỗi tay lấy mấy cuốn sách ảnh trên bàn.Túc Bảo lập tức giơ tay nói: “Ba ơi con muốn nghe chuyện về Mary Sue não tàn!”“Chính là kiểu chuyện mà… một dì nắm tay hai chú rồi nói muốn cả hai chú đó làm ba của con mình..”Mộc Quy Phàm: “???”Bà cụ Tô: “???”Câu chuyện một dì… làm chuyện sinh con với hai người đàn ông ư?!Bà cụ Tô tức giận nói: “Mộc Quy Phàm, cậu lại cho con bé xem mấy thứ vớ vẩn gì thế?”Mộc Quy Phàm trợn mắt há hốc miệng, oan uổng nha!Sao anh có thể cho cô bé con xem mấy thứ không đứng đắn như vậy!Túc Bảo hồ nghi nhìn sang bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: “Sư phụ, câu chuyện đó có gì không ổn sao?”Bà cụ Tô và Mộc Quy Phàm phóng ánh mắt sắc bén về hướng mà Túc Bảo đang nhìn…. Nói chuyện với không khí ư?
Chu Tiêu: “???”
“Tiểu Anh Đào!”
Chu Tiêu vội chạy đuổi theo nhưng hành lang chẳng còn bóng dáng Lâm Tuyết Anh.
Chu Tiêu hoang mang ấn thang máy, sốt ruột vào thang máy xuống lầu để đuổi theo Lâm Tuyết Anh.
Đợi anh ấy rời đi, lối đi trong thang bộ tăm tối mới sáng lên, một bóng người đang đứng ở đó.
Chính là Lâm Tuyết Anh.
Cô nàng bụm miệng khóc, lẩm bẩm: “Xin lỗi anh Chu Tiêu, chúng ta không bao giờ có thể ở bên nhau được nữa, vận mệnh sắp đặt cho chúng ta gặp gỡ, lại chẳng thể nắm tay nhau bước tiếp trên đường đời… hu huhu..”
Lâm Tuyết Anh đau lòng tuyệt vọng….. đi tới nhà Nghị Bân.
Nghị Bân vừa kinh ngạc lại vui mừng: “Tiểu Anh Đào, sao em lại tới đây?”
Lâm Tuyết Anh cứ ngỡ bản thân đang ‘tiều tụy’. Nhưng khi nhìn về phía Nghị Bân, cô nàng phát hiện ra anh ấy càng không xứng với mình. Cô nàng lại bật khóc nức nở.
Nhưng trời đã tối rồi, Lâm Tuyết Anh quyết định khóc nốt đêm nay rồi mai mới rời đi.
Lâm Tuyết Anh thầm nghĩ: Mình và Nghị Bân cũng đã định trước không có kết quả rồi… huhu!!
Trong phòng Túc Bảo.
Bà cụ Tô lấy khăn bọc đá viên chườm lên trán Túc Bảo.
Mộc Quy Phàm đưa tay ra: “Để con!”
Muộn thế này rồi mà bà cụ còn phải chăm sóc cho trẻ con thì không ổn…
Chẳng ngờ bà cụ Tô lại trừng mắt với Mộc Quy Phàm: “Cậu đừng nói gì cả!”
Mộc Quy Phàm vuốt mũi.
Túc Bảo ngoan ngoãn ngẩng đầu cho bà cụ Tô chườm đá, nhẹ nhàng nói: “Ngoại ơi, thực ra Túc Bảo cũng không bị sao hết!”
Bà cụ Tô: “Con cũng im miệng!”
Hai ba con Túc Bảo: “…”.
Mộc Quy Phàm nói: “Khụ, Túc Bảo, ba kể chuyện cho con nhé, muốn nghe gì nào?”
Anh duỗi tay lấy mấy cuốn sách ảnh trên bàn.
Túc Bảo lập tức giơ tay nói: “Ba ơi con muốn nghe chuyện về Mary Sue não tàn!”
“Chính là kiểu chuyện mà… một dì nắm tay hai chú rồi nói muốn cả hai chú đó làm ba của con mình..”
Mộc Quy Phàm: “???”
Bà cụ Tô: “???”
Câu chuyện một dì… làm chuyện sinh con với hai người đàn ông ư?!
Bà cụ Tô tức giận nói: “Mộc Quy Phàm, cậu lại cho con bé xem mấy thứ vớ vẩn gì thế?”
Mộc Quy Phàm trợn mắt há hốc miệng, oan uổng nha!
Sao anh có thể cho cô bé con xem mấy thứ không đứng đắn như vậy!
Túc Bảo hồ nghi nhìn sang bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: “Sư phụ, câu chuyện đó có gì không ổn sao?”
Bà cụ Tô và Mộc Quy Phàm phóng ánh mắt sắc bén về hướng mà Túc Bảo đang nhìn…. Nói chuyện với không khí ư?
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Chu Tiêu: “???”“Tiểu Anh Đào!”Chu Tiêu vội chạy đuổi theo nhưng hành lang chẳng còn bóng dáng Lâm Tuyết Anh.Chu Tiêu hoang mang ấn thang máy, sốt ruột vào thang máy xuống lầu để đuổi theo Lâm Tuyết Anh.Đợi anh ấy rời đi, lối đi trong thang bộ tăm tối mới sáng lên, một bóng người đang đứng ở đó.Chính là Lâm Tuyết Anh.Cô nàng bụm miệng khóc, lẩm bẩm: “Xin lỗi anh Chu Tiêu, chúng ta không bao giờ có thể ở bên nhau được nữa, vận mệnh sắp đặt cho chúng ta gặp gỡ, lại chẳng thể nắm tay nhau bước tiếp trên đường đời… hu huhu..”Lâm Tuyết Anh đau lòng tuyệt vọng….. đi tới nhà Nghị Bân.Nghị Bân vừa kinh ngạc lại vui mừng: “Tiểu Anh Đào, sao em lại tới đây?”Lâm Tuyết Anh cứ ngỡ bản thân đang ‘tiều tụy’. Nhưng khi nhìn về phía Nghị Bân, cô nàng phát hiện ra anh ấy càng không xứng với mình. Cô nàng lại bật khóc nức nở.Nhưng trời đã tối rồi, Lâm Tuyết Anh quyết định khóc nốt đêm nay rồi mai mới rời đi.Lâm Tuyết Anh thầm nghĩ: Mình và Nghị Bân cũng đã định trước không có kết quả rồi… huhu!!Trong phòng Túc Bảo.Bà cụ Tô lấy khăn bọc đá viên chườm lên trán Túc Bảo.Mộc Quy Phàm đưa tay ra: “Để con!”Muộn thế này rồi mà bà cụ còn phải chăm sóc cho trẻ con thì không ổn…Chẳng ngờ bà cụ Tô lại trừng mắt với Mộc Quy Phàm: “Cậu đừng nói gì cả!”Mộc Quy Phàm vuốt mũi.Túc Bảo ngoan ngoãn ngẩng đầu cho bà cụ Tô chườm đá, nhẹ nhàng nói: “Ngoại ơi, thực ra Túc Bảo cũng không bị sao hết!”Bà cụ Tô: “Con cũng im miệng!”Hai ba con Túc Bảo: “…”.Mộc Quy Phàm nói: “Khụ, Túc Bảo, ba kể chuyện cho con nhé, muốn nghe gì nào?”Anh duỗi tay lấy mấy cuốn sách ảnh trên bàn.Túc Bảo lập tức giơ tay nói: “Ba ơi con muốn nghe chuyện về Mary Sue não tàn!”“Chính là kiểu chuyện mà… một dì nắm tay hai chú rồi nói muốn cả hai chú đó làm ba của con mình..”Mộc Quy Phàm: “???”Bà cụ Tô: “???”Câu chuyện một dì… làm chuyện sinh con với hai người đàn ông ư?!Bà cụ Tô tức giận nói: “Mộc Quy Phàm, cậu lại cho con bé xem mấy thứ vớ vẩn gì thế?”Mộc Quy Phàm trợn mắt há hốc miệng, oan uổng nha!Sao anh có thể cho cô bé con xem mấy thứ không đứng đắn như vậy!Túc Bảo hồ nghi nhìn sang bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: “Sư phụ, câu chuyện đó có gì không ổn sao?”Bà cụ Tô và Mộc Quy Phàm phóng ánh mắt sắc bén về hướng mà Túc Bảo đang nhìn…. Nói chuyện với không khí ư?