Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 432: Chương 432
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Du Sâm Miểu không hề hay biết chuyện này, chỉ vui mừng khôn xiết ôm Lâm Tuyết Anh vào lòng, đến giờ khắc này, anh ấy đã hoàn toàn tin tưởng Lâm Tuyết Anh.Hai người họ ‘tình chàng ý thiếp’ hồi lâu, sau đó Lâm Tuyết Anh kể lại chuyện mình đắc tội với nhà họ Tô, còn có vụ trường mầm non đuổi việc.Du Sâm Miểu đau lòng nói: “Thế nên em tới tìm anh à?”Lâm Tuyết Anh khóc: “Em thật sự không biết làm thế nào, em thấy mình thật đáng trách, em thật lòng muốn xin lỗi nhà họ Tô! Nhưng họ không chịu nghe, không nói hai lời đã đuổi em ra khỏi nhà…”“Em thật sự không biết phải làm sao, em cứ bước đi không mục đích trên phố, chẳng biết nên đi về đâu, lúc em hoàn hồn thì phát hiện mình đã đến nhà anh rồi…”Du Sâm Miểu vui mừng nói: “Vậy thì người trong sâu thẳm đáy lòng em chính là anh…. ”Lâm Tuyết Anh ừm một tiếng rồi bỗng phấn khích nói: “Đúng rồi Sâm Miểu, chẳng phải anh đi làm ở tập đoàn Tô Thị ư? Anh có thể lén dẫn em vào đó không…”“Em muốn đích thân nói lời xin lỗi với Tô tiên sinh…”Du Sâm Miểu bất đắc dĩ đáp: “Em không cần tự trách bản thân như vậy, cũng không cần nói xin lỗi ai hết.”Hốc mắt Lâm Tuyết Anh đỏ hoe, cô nàng lắc đầu nói: “Không được đâu, những ngày thấy Túc Bảo bị bạo lực mạng, em thấy mình quá đáng trách, đều do em không trông cẩn thận nên cô bé Túc Bảo 4 tuổi đã phải chịu cảnh bạo lực mạng…..”“Nếu khi ấy em không ngẩn người vì nhớ anh thì đã có thể kịp thời ngăn hai bạn nhỏ đánh nhau, sau đó Túc Bảo cũng sẽ không chịu tổn thương lớn như vậy…. huhuhu!”Du Sâm Miểu chỉ cảm thấy Lâm Tuyết Anh quá lương thiện, sao anh ấy có thể đành lòng nhìn cô nàng tự trách bản thân? Du Sâm Miểu khó xử nói: “Để anh thử… nhưng bộ phận hành chính chung như tụi anh không nằm cùng lầu với văn phòng tổng giám đốc, văn phòng tổng giám đốc ở lầu 66, nhân viên bình thường như tụi anh không thể lên được.”“Không sao, anh dẫn em đi là được!” Lâm Tuyết Anh mừng rơn hôn Du Sâm Miểu một cái, nói: “Em tin ông trời nhất định sẽ chiếu cố những người không chịu thua số phận!”Du Sâm Miểu yêu chiều hôn Lâm Tuyết Anh, dù sao sáng nay cũng muộn giờ đi làm rồi, cứ nói có việc gấp để xin nghỉ nửa ngày rồi chiều dẫn Lâm Tuyết Anh đến công ty thôi.**Ở trung tâm khu kinh tế mới có một tòa nhà cột mốc hình vòm, hai tòa nhà cao tầng giống như cánh buồm của một chiếc thuyền buồm được nối với nhau ở phía trên, đường nét rất đẹp, giống như một cánh cổng của các vị thần.Đây chính là nơi tọa lạc của tập đoàn Tô Thị. Tòa nhà điểm mốc này rất lớn, từ tầng 30 trở xuống được dùng làm khách sạn và trung tâm mua sắm, từ tầng 30 trở lên dùng làm văn phòng làm việc, ngoài hệ thống khổng lồ của tập đoàn Tô Thị, còn có một phần cho các công ty bên ngoài thuê. Vì vậy tòa nhà này đông đúc người và cũng rất phức tạp.Tuy nhiên, tập đoàn Tô Thị có thang máy nội bộ riêng, phân chia với các công ty cho thuê khác nên khi vào khu vực này nhân viên sẽ có thẻ ra vào riêng, nếu không có thẻ thì thực sự rất khó vào.Lâm Tuyết Anh cảm khái: “Woa, nơi này lợi hại quá!”Thấy vẻ ngây thơ đơn thuần của Lâm Tuyết Anh, Du Sâm Miểu càng muốn yêu chiều cô nàng, thầm quyết định sau này cố gắng kiếm nhiều tiền hơn để dẫn cô nàng đi ngắm nhìn thế giới bao la rộng lớn.Chợt nghe thấy Lâm Tuyết Anh hồi hộp hỏi: “Tô tổng cũng đi từ chỗ này lên lầu 66 à?”Hôm nay cô nàng mặc chiếc đầm liền màu trắng, phảng phất khí chất của thần tiên tỷ tỷ. Tóc được tạo kiểu đặc biệt, đôi má phớt hồng tựa cánh hoa đào, nhan sắc như được nâng lên một tầng cao mới.
Du Sâm Miểu không hề hay biết chuyện này, chỉ vui mừng khôn xiết ôm Lâm Tuyết Anh vào lòng, đến giờ khắc này, anh ấy đã hoàn toàn tin tưởng Lâm Tuyết Anh.
Hai người họ ‘tình chàng ý thiếp’ hồi lâu, sau đó Lâm Tuyết Anh kể lại chuyện mình đắc tội với nhà họ Tô, còn có vụ trường mầm non đuổi việc.
Du Sâm Miểu đau lòng nói: “Thế nên em tới tìm anh à?”
Lâm Tuyết Anh khóc: “Em thật sự không biết làm thế nào, em thấy mình thật đáng trách, em thật lòng muốn xin lỗi nhà họ Tô! Nhưng họ không chịu nghe, không nói hai lời đã đuổi em ra khỏi nhà…”
“Em thật sự không biết phải làm sao, em cứ bước đi không mục đích trên phố, chẳng biết nên đi về đâu, lúc em hoàn hồn thì phát hiện mình đã đến nhà anh rồi…”
Du Sâm Miểu vui mừng nói: “Vậy thì người trong sâu thẳm đáy lòng em chính là anh…. ”
Lâm Tuyết Anh ừm một tiếng rồi bỗng phấn khích nói: “Đúng rồi Sâm Miểu, chẳng phải anh đi làm ở tập đoàn Tô Thị ư? Anh có thể lén dẫn em vào đó không…”
“Em muốn đích thân nói lời xin lỗi với Tô tiên sinh…”
Du Sâm Miểu bất đắc dĩ đáp: “Em không cần tự trách bản thân như vậy, cũng không cần nói xin lỗi ai hết.”
Hốc mắt Lâm Tuyết Anh đỏ hoe, cô nàng lắc đầu nói: “Không được đâu, những ngày thấy Túc Bảo bị bạo lực mạng, em thấy mình quá đáng trách, đều do em không trông cẩn thận nên cô bé Túc Bảo 4 tuổi đã phải chịu cảnh bạo lực mạng…..”
“Nếu khi ấy em không ngẩn người vì nhớ anh thì đã có thể kịp thời ngăn hai bạn nhỏ đánh nhau, sau đó Túc Bảo cũng sẽ không chịu tổn thương lớn như vậy…. huhuhu!”
Du Sâm Miểu chỉ cảm thấy Lâm Tuyết Anh quá lương thiện, sao anh ấy có thể đành lòng nhìn cô nàng tự trách bản thân? Du Sâm Miểu khó xử nói: “Để anh thử… nhưng bộ phận hành chính chung như tụi anh không nằm cùng lầu với văn phòng tổng giám đốc, văn phòng tổng giám đốc ở lầu 66, nhân viên bình thường như tụi anh không thể lên được.”
“Không sao, anh dẫn em đi là được!” Lâm Tuyết Anh mừng rơn hôn Du Sâm Miểu một cái, nói: “Em tin ông trời nhất định sẽ chiếu cố những người không chịu thua số phận!”
Du Sâm Miểu yêu chiều hôn Lâm Tuyết Anh, dù sao sáng nay cũng muộn giờ đi làm rồi, cứ nói có việc gấp để xin nghỉ nửa ngày rồi chiều dẫn Lâm Tuyết Anh đến công ty thôi.
**
Ở trung tâm khu kinh tế mới có một tòa nhà cột mốc hình vòm, hai tòa nhà cao tầng giống như cánh buồm của một chiếc thuyền buồm được nối với nhau ở phía trên, đường nét rất đẹp, giống như một cánh cổng của các vị thần.
Đây chính là nơi tọa lạc của tập đoàn Tô Thị. Tòa nhà điểm mốc này rất lớn, từ tầng 30 trở xuống được dùng làm khách sạn và trung tâm mua sắm, từ tầng 30 trở lên dùng làm văn phòng làm việc, ngoài hệ thống khổng lồ của tập đoàn Tô Thị, còn có một phần cho các công ty bên ngoài thuê. Vì vậy tòa nhà này đông đúc người và cũng rất phức tạp.
Tuy nhiên, tập đoàn Tô Thị có thang máy nội bộ riêng, phân chia với các công ty cho thuê khác nên khi vào khu vực này nhân viên sẽ có thẻ ra vào riêng, nếu không có thẻ thì thực sự rất khó vào.
Lâm Tuyết Anh cảm khái: “Woa, nơi này lợi hại quá!”
Thấy vẻ ngây thơ đơn thuần của Lâm Tuyết Anh, Du Sâm Miểu càng muốn yêu chiều cô nàng, thầm quyết định sau này cố gắng kiếm nhiều tiền hơn để dẫn cô nàng đi ngắm nhìn thế giới bao la rộng lớn.
Chợt nghe thấy Lâm Tuyết Anh hồi hộp hỏi: “Tô tổng cũng đi từ chỗ này lên lầu 66 à?”
Hôm nay cô nàng mặc chiếc đầm liền màu trắng, phảng phất khí chất của thần tiên tỷ tỷ. Tóc được tạo kiểu đặc biệt, đôi má phớt hồng tựa cánh hoa đào, nhan sắc như được nâng lên một tầng cao mới.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Du Sâm Miểu không hề hay biết chuyện này, chỉ vui mừng khôn xiết ôm Lâm Tuyết Anh vào lòng, đến giờ khắc này, anh ấy đã hoàn toàn tin tưởng Lâm Tuyết Anh.Hai người họ ‘tình chàng ý thiếp’ hồi lâu, sau đó Lâm Tuyết Anh kể lại chuyện mình đắc tội với nhà họ Tô, còn có vụ trường mầm non đuổi việc.Du Sâm Miểu đau lòng nói: “Thế nên em tới tìm anh à?”Lâm Tuyết Anh khóc: “Em thật sự không biết làm thế nào, em thấy mình thật đáng trách, em thật lòng muốn xin lỗi nhà họ Tô! Nhưng họ không chịu nghe, không nói hai lời đã đuổi em ra khỏi nhà…”“Em thật sự không biết phải làm sao, em cứ bước đi không mục đích trên phố, chẳng biết nên đi về đâu, lúc em hoàn hồn thì phát hiện mình đã đến nhà anh rồi…”Du Sâm Miểu vui mừng nói: “Vậy thì người trong sâu thẳm đáy lòng em chính là anh…. ”Lâm Tuyết Anh ừm một tiếng rồi bỗng phấn khích nói: “Đúng rồi Sâm Miểu, chẳng phải anh đi làm ở tập đoàn Tô Thị ư? Anh có thể lén dẫn em vào đó không…”“Em muốn đích thân nói lời xin lỗi với Tô tiên sinh…”Du Sâm Miểu bất đắc dĩ đáp: “Em không cần tự trách bản thân như vậy, cũng không cần nói xin lỗi ai hết.”Hốc mắt Lâm Tuyết Anh đỏ hoe, cô nàng lắc đầu nói: “Không được đâu, những ngày thấy Túc Bảo bị bạo lực mạng, em thấy mình quá đáng trách, đều do em không trông cẩn thận nên cô bé Túc Bảo 4 tuổi đã phải chịu cảnh bạo lực mạng…..”“Nếu khi ấy em không ngẩn người vì nhớ anh thì đã có thể kịp thời ngăn hai bạn nhỏ đánh nhau, sau đó Túc Bảo cũng sẽ không chịu tổn thương lớn như vậy…. huhuhu!”Du Sâm Miểu chỉ cảm thấy Lâm Tuyết Anh quá lương thiện, sao anh ấy có thể đành lòng nhìn cô nàng tự trách bản thân? Du Sâm Miểu khó xử nói: “Để anh thử… nhưng bộ phận hành chính chung như tụi anh không nằm cùng lầu với văn phòng tổng giám đốc, văn phòng tổng giám đốc ở lầu 66, nhân viên bình thường như tụi anh không thể lên được.”“Không sao, anh dẫn em đi là được!” Lâm Tuyết Anh mừng rơn hôn Du Sâm Miểu một cái, nói: “Em tin ông trời nhất định sẽ chiếu cố những người không chịu thua số phận!”Du Sâm Miểu yêu chiều hôn Lâm Tuyết Anh, dù sao sáng nay cũng muộn giờ đi làm rồi, cứ nói có việc gấp để xin nghỉ nửa ngày rồi chiều dẫn Lâm Tuyết Anh đến công ty thôi.**Ở trung tâm khu kinh tế mới có một tòa nhà cột mốc hình vòm, hai tòa nhà cao tầng giống như cánh buồm của một chiếc thuyền buồm được nối với nhau ở phía trên, đường nét rất đẹp, giống như một cánh cổng của các vị thần.Đây chính là nơi tọa lạc của tập đoàn Tô Thị. Tòa nhà điểm mốc này rất lớn, từ tầng 30 trở xuống được dùng làm khách sạn và trung tâm mua sắm, từ tầng 30 trở lên dùng làm văn phòng làm việc, ngoài hệ thống khổng lồ của tập đoàn Tô Thị, còn có một phần cho các công ty bên ngoài thuê. Vì vậy tòa nhà này đông đúc người và cũng rất phức tạp.Tuy nhiên, tập đoàn Tô Thị có thang máy nội bộ riêng, phân chia với các công ty cho thuê khác nên khi vào khu vực này nhân viên sẽ có thẻ ra vào riêng, nếu không có thẻ thì thực sự rất khó vào.Lâm Tuyết Anh cảm khái: “Woa, nơi này lợi hại quá!”Thấy vẻ ngây thơ đơn thuần của Lâm Tuyết Anh, Du Sâm Miểu càng muốn yêu chiều cô nàng, thầm quyết định sau này cố gắng kiếm nhiều tiền hơn để dẫn cô nàng đi ngắm nhìn thế giới bao la rộng lớn.Chợt nghe thấy Lâm Tuyết Anh hồi hộp hỏi: “Tô tổng cũng đi từ chỗ này lên lầu 66 à?”Hôm nay cô nàng mặc chiếc đầm liền màu trắng, phảng phất khí chất của thần tiên tỷ tỷ. Tóc được tạo kiểu đặc biệt, đôi má phớt hồng tựa cánh hoa đào, nhan sắc như được nâng lên một tầng cao mới.