Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 439: Chương 439

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… [Thú vị nha, nghe cô này nói, là nhà họ Tô trách tội cô ấy không chăm sóc Túc Bảo tốt, dưới cơn nóng giận đã tìm lý do buộc trường học phải đuổi việc cô ấy?]Bình luận trên màn hình toàn là câu hỏi.Tay chân Nghị Bân lạnh buốt, không thể tin vào tai mình.Tiểu Anh Đào nói cô ấy độc thân… Không quen một người bạn trai nào hết?Vậy anh ấy thì sao, anh ấy là cái gì?Sắc mặt Tô Nhất Trần rét buốt, đáy mắt không một gợn sóng, giúp đỡ tiểu Anh Đào “mất trí nhớ chọn lọc” nhớ lại: “Bạn trai cô, Lâm Tiêu, Nghị Vân rồi cả Du Sâm Miểu đâu? Vừa rồi cô vẫn đang ở cạnh Du Sâm Miểu cơ mà, sao giờ chối bỏ nhanh vậy?”Túc Bảo nhìn cậu cả, lại nhìn Lâm Tuyết Anh, sư phụ nói gom đủ ba người bạn trai là có thể đổi được quỷ đào hoa đó, bây giờ chỉ còn thiếu hai người thôi.Đang nghĩ ngợi, ánh mắt bé bỗng sáng ngời, bởi bé thấy được hai bóng dáng xuất hiện sau lưng Lâm Tuyết Anh, là Du Sâm Miểu và Chu Tiêu.Lâm Tuyết Anh vẫn còn đang biện hộ: “Tô tiên sinh, tôi nghĩ anh đã hiểu lầm rồi! Ba người này chỉ là bạn tốt của tôi mà thôi!”“Trước kia Chu Tiêu là đồng nghiệp cùng trường với tôi, chúng tôi thường hay trò chuyện với nhau nên rất có thể đã bị người khác hiểu lầm thành…”“Về Nghị Bân, anh ấy cũng chỉ là một người bạn hay chăm sóc tôi, quan hệ của chúng tôi rất thuần khiết. Trước đó anh ấy tiện đường đến đưa cơm cho tôi một lần, cũng không biết người ngoài nhìn thấy lại hiểu lầm thành cái dạng gì.”“Còn về Du Sâm Miểu… Anh ấy, anh ấy cũng là bạn tôi, tôi không quen biết anh ấy lắm đâu. Hôm nay tôi đi trung tâm thương mại, đúng lúc gặp được Sâm Miểu nên có hàn huyên một phen, có phải anh thấy được nên hiểu lầm không?”Nói xong, Lâm Tuyết Anh còn không quên bổ sung: “Thật ấy, bọn họ chỉ là bạn bè thân thiết của tôi thôi, nếu khiến anh hiểu lầm, vậy sau này tôi sẽ không qua lại với bọn họ nữa.”“Thật ra, thật ra người tiểu Anh Đào thích từ trước đến giờ… Là Tô tiên sinh á!”Nói tới chỗ này, khuôn mặt Lâm Tuyết Anh đỏ rực như trái cà chua chín.Trong đầu cô nàng cứ không ngừng ảo tưởng nam chính ghen tuông hiểu lầm quan hệ của cô nàng với người khác nên chạy tới chất vấn, sau đó cô nàng sẽ tủi thân bật khóc nói thật ra người em thích chính là anh đó, cái đồ xấu xa này! Kế tiếp, nam chính vô cùng đau lòng, không nhịn được giang tay ôm cô nàng vào lòng này này nọ nọ…Nghĩ tới, đây, nhịp tim Lâm Tuyết Anh nhảy lên thình thịch, thẹn thùng liếc Tô Nhất Trần một cái.Cái liếc này đúng lúc bắt gặp Nghị Bân sau lưng Tô Nhất Trần.Lâm Tuyết Anh sững sờ, trong lòng vô cùng hoảng hốt, càng đáng sợ hơn là sau lưng lại truyền tới hai giọng nói vô cùng quen thuộc.Chu Tiêu cười khổ, chán nản hỏi: “Thì ra tôi chẳng là cái thá gì hết?”Du Sâm Miểu đang rất khó tin, tối qua anh ấy còn đang anh anh em em với tiểu Anh Đào đấy, vậy mà nay người ta lại bảo không quen rồi!“Tiểu Anh Đào, em…”Lâm Tuyết Anh làm cách nào cũng không ngờ tới ba người bạn trai của mình đều đến, còn nghe được lời cô nàng nói!

[Thú vị nha, nghe cô này nói, là nhà họ Tô trách tội cô ấy không chăm sóc Túc Bảo tốt, dưới cơn nóng giận đã tìm lý do buộc trường học phải đuổi việc cô ấy?]

Bình luận trên màn hình toàn là câu hỏi.

Tay chân Nghị Bân lạnh buốt, không thể tin vào tai mình.

Tiểu Anh Đào nói cô ấy độc thân… Không quen một người bạn trai nào hết?

Vậy anh ấy thì sao, anh ấy là cái gì?

Sắc mặt Tô Nhất Trần rét buốt, đáy mắt không một gợn sóng, giúp đỡ tiểu Anh Đào “mất trí nhớ chọn lọc” nhớ lại: “Bạn trai cô, Lâm Tiêu, Nghị Vân rồi cả Du Sâm Miểu đâu? Vừa rồi cô vẫn đang ở cạnh Du Sâm Miểu cơ mà, sao giờ chối bỏ nhanh vậy?”

Túc Bảo nhìn cậu cả, lại nhìn Lâm Tuyết Anh, sư phụ nói gom đủ ba người bạn trai là có thể đổi được quỷ đào hoa đó, bây giờ chỉ còn thiếu hai người thôi.

Đang nghĩ ngợi, ánh mắt bé bỗng sáng ngời, bởi bé thấy được hai bóng dáng xuất hiện sau lưng Lâm Tuyết Anh, là Du Sâm Miểu và Chu Tiêu.

Lâm Tuyết Anh vẫn còn đang biện hộ: “Tô tiên sinh, tôi nghĩ anh đã hiểu lầm rồi! Ba người này chỉ là bạn tốt của tôi mà thôi!”

“Trước kia Chu Tiêu là đồng nghiệp cùng trường với tôi, chúng tôi thường hay trò chuyện với nhau nên rất có thể đã bị người khác hiểu lầm thành…”

“Về Nghị Bân, anh ấy cũng chỉ là một người bạn hay chăm sóc tôi, quan hệ của chúng tôi rất thuần khiết. Trước đó anh ấy tiện đường đến đưa cơm cho tôi một lần, cũng không biết người ngoài nhìn thấy lại hiểu lầm thành cái dạng gì.”

“Còn về Du Sâm Miểu… Anh ấy, anh ấy cũng là bạn tôi, tôi không quen biết anh ấy lắm đâu. Hôm nay tôi đi trung tâm thương mại, đúng lúc gặp được Sâm Miểu nên có hàn huyên một phen, có phải anh thấy được nên hiểu lầm không?”

Nói xong, Lâm Tuyết Anh còn không quên bổ sung: “Thật ấy, bọn họ chỉ là bạn bè thân thiết của tôi thôi, nếu khiến anh hiểu lầm, vậy sau này tôi sẽ không qua lại với bọn họ nữa.”

“Thật ra, thật ra người tiểu Anh Đào thích từ trước đến giờ… Là Tô tiên sinh á!”

Nói tới chỗ này, khuôn mặt Lâm Tuyết Anh đỏ rực như trái cà chua chín.

Trong đầu cô nàng cứ không ngừng ảo tưởng nam chính ghen tuông hiểu lầm quan hệ của cô nàng với người khác nên chạy tới chất vấn, sau đó cô nàng sẽ tủi thân bật khóc nói thật ra người em thích chính là anh đó, cái đồ xấu xa này! Kế tiếp, nam chính vô cùng đau lòng, không nhịn được giang tay ôm cô nàng vào lòng này này nọ nọ…

Nghĩ tới, đây, nhịp tim Lâm Tuyết Anh nhảy lên thình thịch, thẹn thùng liếc Tô Nhất Trần một cái.

Cái liếc này đúng lúc bắt gặp Nghị Bân sau lưng Tô Nhất Trần.

Lâm Tuyết Anh sững sờ, trong lòng vô cùng hoảng hốt, càng đáng sợ hơn là sau lưng lại truyền tới hai giọng nói vô cùng quen thuộc.

Chu Tiêu cười khổ, chán nản hỏi: “Thì ra tôi chẳng là cái thá gì hết?”

Du Sâm Miểu đang rất khó tin, tối qua anh ấy còn đang anh anh em em với tiểu Anh Đào đấy, vậy mà nay người ta lại bảo không quen rồi!

“Tiểu Anh Đào, em…”

Lâm Tuyết Anh làm cách nào cũng không ngờ tới ba người bạn trai của mình đều đến, còn nghe được lời cô nàng nói!

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… [Thú vị nha, nghe cô này nói, là nhà họ Tô trách tội cô ấy không chăm sóc Túc Bảo tốt, dưới cơn nóng giận đã tìm lý do buộc trường học phải đuổi việc cô ấy?]Bình luận trên màn hình toàn là câu hỏi.Tay chân Nghị Bân lạnh buốt, không thể tin vào tai mình.Tiểu Anh Đào nói cô ấy độc thân… Không quen một người bạn trai nào hết?Vậy anh ấy thì sao, anh ấy là cái gì?Sắc mặt Tô Nhất Trần rét buốt, đáy mắt không một gợn sóng, giúp đỡ tiểu Anh Đào “mất trí nhớ chọn lọc” nhớ lại: “Bạn trai cô, Lâm Tiêu, Nghị Vân rồi cả Du Sâm Miểu đâu? Vừa rồi cô vẫn đang ở cạnh Du Sâm Miểu cơ mà, sao giờ chối bỏ nhanh vậy?”Túc Bảo nhìn cậu cả, lại nhìn Lâm Tuyết Anh, sư phụ nói gom đủ ba người bạn trai là có thể đổi được quỷ đào hoa đó, bây giờ chỉ còn thiếu hai người thôi.Đang nghĩ ngợi, ánh mắt bé bỗng sáng ngời, bởi bé thấy được hai bóng dáng xuất hiện sau lưng Lâm Tuyết Anh, là Du Sâm Miểu và Chu Tiêu.Lâm Tuyết Anh vẫn còn đang biện hộ: “Tô tiên sinh, tôi nghĩ anh đã hiểu lầm rồi! Ba người này chỉ là bạn tốt của tôi mà thôi!”“Trước kia Chu Tiêu là đồng nghiệp cùng trường với tôi, chúng tôi thường hay trò chuyện với nhau nên rất có thể đã bị người khác hiểu lầm thành…”“Về Nghị Bân, anh ấy cũng chỉ là một người bạn hay chăm sóc tôi, quan hệ của chúng tôi rất thuần khiết. Trước đó anh ấy tiện đường đến đưa cơm cho tôi một lần, cũng không biết người ngoài nhìn thấy lại hiểu lầm thành cái dạng gì.”“Còn về Du Sâm Miểu… Anh ấy, anh ấy cũng là bạn tôi, tôi không quen biết anh ấy lắm đâu. Hôm nay tôi đi trung tâm thương mại, đúng lúc gặp được Sâm Miểu nên có hàn huyên một phen, có phải anh thấy được nên hiểu lầm không?”Nói xong, Lâm Tuyết Anh còn không quên bổ sung: “Thật ấy, bọn họ chỉ là bạn bè thân thiết của tôi thôi, nếu khiến anh hiểu lầm, vậy sau này tôi sẽ không qua lại với bọn họ nữa.”“Thật ra, thật ra người tiểu Anh Đào thích từ trước đến giờ… Là Tô tiên sinh á!”Nói tới chỗ này, khuôn mặt Lâm Tuyết Anh đỏ rực như trái cà chua chín.Trong đầu cô nàng cứ không ngừng ảo tưởng nam chính ghen tuông hiểu lầm quan hệ của cô nàng với người khác nên chạy tới chất vấn, sau đó cô nàng sẽ tủi thân bật khóc nói thật ra người em thích chính là anh đó, cái đồ xấu xa này! Kế tiếp, nam chính vô cùng đau lòng, không nhịn được giang tay ôm cô nàng vào lòng này này nọ nọ…Nghĩ tới, đây, nhịp tim Lâm Tuyết Anh nhảy lên thình thịch, thẹn thùng liếc Tô Nhất Trần một cái.Cái liếc này đúng lúc bắt gặp Nghị Bân sau lưng Tô Nhất Trần.Lâm Tuyết Anh sững sờ, trong lòng vô cùng hoảng hốt, càng đáng sợ hơn là sau lưng lại truyền tới hai giọng nói vô cùng quen thuộc.Chu Tiêu cười khổ, chán nản hỏi: “Thì ra tôi chẳng là cái thá gì hết?”Du Sâm Miểu đang rất khó tin, tối qua anh ấy còn đang anh anh em em với tiểu Anh Đào đấy, vậy mà nay người ta lại bảo không quen rồi!“Tiểu Anh Đào, em…”Lâm Tuyết Anh làm cách nào cũng không ngờ tới ba người bạn trai của mình đều đến, còn nghe được lời cô nàng nói!

Chương 439: Chương 439