Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 443: Chương 443

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Cư dân mạng: [Mẹ kiếp, tôi xấu hổ đến mức dùng ngón chân đào ra cái hố to cỡ biệt thự Barbie rồi nè.] (1).: Ý muốn nói xấu hổ muốn tìm lỗ nẻ để chui xuống.Túc Bảo lặng lẽ sáp tới gần Kỷ Trường, thì thầm: “Sư phụ, đây chính là câu chuyện Mary Sue giữa một dì và hai chú đó à?”Bà cụ Tô quá đỗi kinh ngạc trước cảnh tượng tranh giành tình yêu của ba người kia, vô thức trả lời câu hỏi của Túc Bảo: “Không, không phải câu chuyện Mary Sue, mà là chuyện cẩu huyết hủy hoại tam quan…”Túc Bảo gật đầu tỏ ý đã hiểu!Khóe miệng Kỷ Trường khẽ giật: “Đừng quên việc chính nhé Cặp sách nhỏ!”Lúc này quỷ đào hoa trên đầu Lâm Tuyết Anh đang bận tíu tít, chốc chốc nhìn Nghị Bân, lát lát lại nhìn Du Sâm Miểu.Kỷ Trường híp mắt, nói nhỏ: “Sư phụ dạy con Phược Linh nhé. Phược Linh chính là việc thông qua phương thuật của bản thân chúng ta, biến khí thành một sợi dây rồi trói buộc quỷ hồn. Con nghe kỹ nha…”Túc Bảo nghiêm túc lắng nghe, miệng lẩm bẩm, sau đó quăng mạnh thứ gì đó ra.Nhưng chẳng có thứ gì được quăng ra hết…..Kỷ Trường động viên: “Không sao, người có thiên phú nghịch thiên khi mới học trói buộc linh hồn cũng phải thử vài lần mới quăng thành công một sợi dây đỏ!”Túc Bảo thử thêm lần nữa: “Ha!”Vẫn chưa ra?Cô bé không chịu khuất phục, dồn một hơi lớn rồi ‘ha’ một tiếng—-Tô Nhất Trần vô thức nhìn Túc Bảo, cô bé đang vứt thứ gì thế…?Anh ấy không nhìn thấy được, Túc Bảo vừa dùng lực quăng một tấm lưới màu đỏ bay vút ra, chuẩn xác trùm lên hồn thể quỷ đào hoa.Kỷ Trường tức thì ngậm miệng, chỉ hận không thể giáng cho mình một cái tát tai.Đáng lắm! Hắn vẫn luôn quên nhanh như vậy, kẻ khác nghịch thiên cỡ nào mà đòi so sánh với đồ đệ nhỏ của hắn chứ???Quỷ đào hoa bị bẫy, lập tức tỉnh lại từ ảo mộng do chính mình tạo ra, ngẩng đầu lên mới phát hiện hóa ra người trói mình là một cô nhóc!Nó gầm lên, vùng vẫy dữ dội, nào biết tấm lưới đỏ mỗi lúc một siết chặt hơn.Ánh mắt Lâm Tuyết Anh cũng dần trở nên ngơ ngẩn.“Nghị Bân, Du Sâm Miểu, đừng rời xa em…..” Cô nàng vô thức lẩm bẩm.Túc Bảo dốc hết sức lực kéo sợi dây.Quỷ đào hoa liều mạng giãy giụa, gầm lên như xé ruột xé gan: “Bỏ ta ra, bỏ ta ra…”Nó kéo mạnh tấm lưới đỏ, Túc Bảo không cầm chắc sợi dây nên suýt ngã ra đất.Tô Nhất Trần vội đỡ Túc Bảo.Đáy mắt Kỷ Trường thoáng hiện sự lạnh lùng, hắn khẽ búng ngón tay, tấm lưới đỏ lập tức phát ra một luồng ánh sáng đỏ, trấn áp quỷ đào hoa khiến nó hoàn toàn bất động!Túc Bảo dốc hết sức, cuối cùng cũng kéo được quỷ đào hoa ra khỏi đầu Lâm Tuyết Anh!

Cư dân mạng: [Mẹ kiếp, tôi xấu hổ đến mức dùng ngón chân đào ra cái hố to cỡ biệt thự Barbie rồi nè.] (1).

: Ý muốn nói xấu hổ muốn tìm lỗ nẻ để chui xuống.

Túc Bảo lặng lẽ sáp tới gần Kỷ Trường, thì thầm: “Sư phụ, đây chính là câu chuyện Mary Sue giữa một dì và hai chú đó à?”

Bà cụ Tô quá đỗi kinh ngạc trước cảnh tượng tranh giành tình yêu của ba người kia, vô thức trả lời câu hỏi của Túc Bảo: “Không, không phải câu chuyện Mary Sue, mà là chuyện cẩu huyết hủy hoại tam quan…”

Túc Bảo gật đầu tỏ ý đã hiểu!

Khóe miệng Kỷ Trường khẽ giật: “Đừng quên việc chính nhé Cặp sách nhỏ!”

Lúc này quỷ đào hoa trên đầu Lâm Tuyết Anh đang bận tíu tít, chốc chốc nhìn Nghị Bân, lát lát lại nhìn Du Sâm Miểu.

Kỷ Trường híp mắt, nói nhỏ: “Sư phụ dạy con Phược Linh nhé. Phược Linh chính là việc thông qua phương thuật của bản thân chúng ta, biến khí thành một sợi dây rồi trói buộc quỷ hồn. Con nghe kỹ nha…”

Túc Bảo nghiêm túc lắng nghe, miệng lẩm bẩm, sau đó quăng mạnh thứ gì đó ra.

Nhưng chẳng có thứ gì được quăng ra hết…..

Kỷ Trường động viên: “Không sao, người có thiên phú nghịch thiên khi mới học trói buộc linh hồn cũng phải thử vài lần mới quăng thành công một sợi dây đỏ!”

Túc Bảo thử thêm lần nữa: “Ha!”

Vẫn chưa ra?

Cô bé không chịu khuất phục, dồn một hơi lớn rồi ‘ha’ một tiếng—-

Tô Nhất Trần vô thức nhìn Túc Bảo, cô bé đang vứt thứ gì thế…?

Anh ấy không nhìn thấy được, Túc Bảo vừa dùng lực quăng một tấm lưới màu đỏ bay vút ra, chuẩn xác trùm lên hồn thể quỷ đào hoa.

Kỷ Trường tức thì ngậm miệng, chỉ hận không thể giáng cho mình một cái tát tai.

Đáng lắm! Hắn vẫn luôn quên nhanh như vậy, kẻ khác nghịch thiên cỡ nào mà đòi so sánh với đồ đệ nhỏ của hắn chứ???

Quỷ đào hoa bị bẫy, lập tức tỉnh lại từ ảo mộng do chính mình tạo ra, ngẩng đầu lên mới phát hiện hóa ra người trói mình là một cô nhóc!

Nó gầm lên, vùng vẫy dữ dội, nào biết tấm lưới đỏ mỗi lúc một siết chặt hơn.

Ánh mắt Lâm Tuyết Anh cũng dần trở nên ngơ ngẩn.

“Nghị Bân, Du Sâm Miểu, đừng rời xa em…..” Cô nàng vô thức lẩm bẩm.

Túc Bảo dốc hết sức lực kéo sợi dây.

Quỷ đào hoa liều mạng giãy giụa, gầm lên như xé ruột xé gan: “Bỏ ta ra, bỏ ta ra…”

Nó kéo mạnh tấm lưới đỏ, Túc Bảo không cầm chắc sợi dây nên suýt ngã ra đất.

Tô Nhất Trần vội đỡ Túc Bảo.

Đáy mắt Kỷ Trường thoáng hiện sự lạnh lùng, hắn khẽ búng ngón tay, tấm lưới đỏ lập tức phát ra một luồng ánh sáng đỏ, trấn áp quỷ đào hoa khiến nó hoàn toàn bất động!

Túc Bảo dốc hết sức, cuối cùng cũng kéo được quỷ đào hoa ra khỏi đầu Lâm Tuyết Anh!

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Cư dân mạng: [Mẹ kiếp, tôi xấu hổ đến mức dùng ngón chân đào ra cái hố to cỡ biệt thự Barbie rồi nè.] (1).: Ý muốn nói xấu hổ muốn tìm lỗ nẻ để chui xuống.Túc Bảo lặng lẽ sáp tới gần Kỷ Trường, thì thầm: “Sư phụ, đây chính là câu chuyện Mary Sue giữa một dì và hai chú đó à?”Bà cụ Tô quá đỗi kinh ngạc trước cảnh tượng tranh giành tình yêu của ba người kia, vô thức trả lời câu hỏi của Túc Bảo: “Không, không phải câu chuyện Mary Sue, mà là chuyện cẩu huyết hủy hoại tam quan…”Túc Bảo gật đầu tỏ ý đã hiểu!Khóe miệng Kỷ Trường khẽ giật: “Đừng quên việc chính nhé Cặp sách nhỏ!”Lúc này quỷ đào hoa trên đầu Lâm Tuyết Anh đang bận tíu tít, chốc chốc nhìn Nghị Bân, lát lát lại nhìn Du Sâm Miểu.Kỷ Trường híp mắt, nói nhỏ: “Sư phụ dạy con Phược Linh nhé. Phược Linh chính là việc thông qua phương thuật của bản thân chúng ta, biến khí thành một sợi dây rồi trói buộc quỷ hồn. Con nghe kỹ nha…”Túc Bảo nghiêm túc lắng nghe, miệng lẩm bẩm, sau đó quăng mạnh thứ gì đó ra.Nhưng chẳng có thứ gì được quăng ra hết…..Kỷ Trường động viên: “Không sao, người có thiên phú nghịch thiên khi mới học trói buộc linh hồn cũng phải thử vài lần mới quăng thành công một sợi dây đỏ!”Túc Bảo thử thêm lần nữa: “Ha!”Vẫn chưa ra?Cô bé không chịu khuất phục, dồn một hơi lớn rồi ‘ha’ một tiếng—-Tô Nhất Trần vô thức nhìn Túc Bảo, cô bé đang vứt thứ gì thế…?Anh ấy không nhìn thấy được, Túc Bảo vừa dùng lực quăng một tấm lưới màu đỏ bay vút ra, chuẩn xác trùm lên hồn thể quỷ đào hoa.Kỷ Trường tức thì ngậm miệng, chỉ hận không thể giáng cho mình một cái tát tai.Đáng lắm! Hắn vẫn luôn quên nhanh như vậy, kẻ khác nghịch thiên cỡ nào mà đòi so sánh với đồ đệ nhỏ của hắn chứ???Quỷ đào hoa bị bẫy, lập tức tỉnh lại từ ảo mộng do chính mình tạo ra, ngẩng đầu lên mới phát hiện hóa ra người trói mình là một cô nhóc!Nó gầm lên, vùng vẫy dữ dội, nào biết tấm lưới đỏ mỗi lúc một siết chặt hơn.Ánh mắt Lâm Tuyết Anh cũng dần trở nên ngơ ngẩn.“Nghị Bân, Du Sâm Miểu, đừng rời xa em…..” Cô nàng vô thức lẩm bẩm.Túc Bảo dốc hết sức lực kéo sợi dây.Quỷ đào hoa liều mạng giãy giụa, gầm lên như xé ruột xé gan: “Bỏ ta ra, bỏ ta ra…”Nó kéo mạnh tấm lưới đỏ, Túc Bảo không cầm chắc sợi dây nên suýt ngã ra đất.Tô Nhất Trần vội đỡ Túc Bảo.Đáy mắt Kỷ Trường thoáng hiện sự lạnh lùng, hắn khẽ búng ngón tay, tấm lưới đỏ lập tức phát ra một luồng ánh sáng đỏ, trấn áp quỷ đào hoa khiến nó hoàn toàn bất động!Túc Bảo dốc hết sức, cuối cùng cũng kéo được quỷ đào hoa ra khỏi đầu Lâm Tuyết Anh!

Chương 443: Chương 443