Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 454: Chương 454

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Còn đi làm cái nỗi gì?Gã đàn ông dứt khoát xin nghỉ việc, một lòng một dạ muốn tóm chặt cây rụng tiền Túc Bảo.Ngay lúc này, cửa nhà bị đập ầm ầm.“Phòng 404, Thượng Thanh Bắc! Nộp tiền thuê nhà!”Bên ngoài truyền tới giọng nói của chủ nhà: “Anh đã nợ tiền mấy tháng rồi!”Ngoài cửa, một cô gái mặc áo phông, quần ống rộng, đi dép tông, miệng ngậm cây kẹo m*t, tóc còn đeo mấy lọn nhựa hệt như mấy bà chủ bao thuê nhà trên TV.Cô duỗi tay cào ống quần, nói: “Haiz.. Cái tên Thượng Thanh Bắc này, nợ tiền 6 tháng rồi còn không chịu chuyển đi…”“Mỗi lần tới, hoặc là anh ta không có ở phòng, hoặc là không chịu mở cửa….Giở thói côn đồ đây mà!”Căn phòng 404 này nằm ở góc lầu 4, cửa thông ra cầu thang, chưa kể hàng ngày có người lên xuống ồn ào, ánh sáng không tốt, ba mặt bên ngoài đều là tường ngoài của những tòa nhà khác, cả căn phòng chỉ có một cửa sổ.Số phòng nghe thôi cũng thấy không may mắn.Cho nên tiền phòng mới rẻ, mỗi tháng chỉ 450 tệ, 6 tháng là 2700 tệ, cộng thêm tiền điện nước….“Tổng cộng 3268 tệ…”Tô Tiểu Ngọc ngẩng đầu, gõ cửa tiếp nhưng không ôm hi vọng cửa sẽ mở.Người thuê phòng 404 rất nghèo, ham ăn nhác làm, lương mỗi tháng không đủ cho gã ăn uống và hút thuốc.Lương không đến ba ngàn tệ một tháng mà nhất định phải hút Hoàng Hạc Lâu năm mươi tệ một bao.Chắc hôm nay cũng không thu được tiền phòng, Tô Tiểu Ngọc không khỏi thở dài.Lúc này, hồn thể Tô Cẩm Ngọc đang nằm nhoài trên cổ Tô Tiểu Ngọc bỗng hắt xì một cái…Tô Tiểu Ngọc gõ cửa thêm lần nữa, bên trong truyền đến giọng nói mất kiên nhẫn: “Chờ chút.”Chẳng mấy chốc, cửa phòng 404 mở ra.Thượng Thanh Bắc nói giọng cáu kỉnh: “Nộp tiền thuê phòng sáu tháng thôi chứ gì? Suốt ngày tới giục, phiền quá đấy! Nói đi, tổng cộng bao nhiêu!”Tô Tiểu Ngọc kinh ngạc không thôi, cuối cùng cũng chịu trả tiền rồi??Cô ấy bỗng phát hiện ra mấy ngày này mình cực kỳ may mắn!Tô Tiểu Ngọc vội nói: “Tổng cộng 3268 tệ!”Thượng Thanh Bắc ngẩn người.3268? Trùng hợp vậy ư?Hồi nãy gã vừa tra lợi nhuận ngày cũng là con số này.Thanh toán xong Thượng Thanh Bắc đóng cửa cái rầm.Tô Tiểu Ngọc lấy bút ra ghi chép, vui vẻ nói: “Đã thu xong!”

Còn đi làm cái nỗi gì?

Gã đàn ông dứt khoát xin nghỉ việc, một lòng một dạ muốn tóm chặt cây rụng tiền Túc Bảo.

Ngay lúc này, cửa nhà bị đập ầm ầm.

“Phòng 404, Thượng Thanh Bắc! Nộp tiền thuê nhà!”

Bên ngoài truyền tới giọng nói của chủ nhà: “Anh đã nợ tiền mấy tháng rồi!”

Ngoài cửa, một cô gái mặc áo phông, quần ống rộng, đi dép tông, miệng ngậm cây kẹo m*t, tóc còn đeo mấy lọn nhựa hệt như mấy bà chủ bao thuê nhà trên TV.

Cô duỗi tay cào ống quần, nói: “Haiz.. Cái tên Thượng Thanh Bắc này, nợ tiền 6 tháng rồi còn không chịu chuyển đi…”

“Mỗi lần tới, hoặc là anh ta không có ở phòng, hoặc là không chịu mở cửa….Giở thói côn đồ đây mà!”

Căn phòng 404 này nằm ở góc lầu 4, cửa thông ra cầu thang, chưa kể hàng ngày có người lên xuống ồn ào, ánh sáng không tốt, ba mặt bên ngoài đều là tường ngoài của những tòa nhà khác, cả căn phòng chỉ có một cửa sổ.

Số phòng nghe thôi cũng thấy không may mắn.

Cho nên tiền phòng mới rẻ, mỗi tháng chỉ 450 tệ, 6 tháng là 2700 tệ, cộng thêm tiền điện nước….

“Tổng cộng 3268 tệ…”

Tô Tiểu Ngọc ngẩng đầu, gõ cửa tiếp nhưng không ôm hi vọng cửa sẽ mở.

Người thuê phòng 404 rất nghèo, ham ăn nhác làm, lương mỗi tháng không đủ cho gã ăn uống và hút thuốc.

Lương không đến ba ngàn tệ một tháng mà nhất định phải hút Hoàng Hạc Lâu năm mươi tệ một bao.

Chắc hôm nay cũng không thu được tiền phòng, Tô Tiểu Ngọc không khỏi thở dài.

Lúc này, hồn thể Tô Cẩm Ngọc đang nằm nhoài trên cổ Tô Tiểu Ngọc bỗng hắt xì một cái…

Tô Tiểu Ngọc gõ cửa thêm lần nữa, bên trong truyền đến giọng nói mất kiên nhẫn: “Chờ chút.”

Chẳng mấy chốc, cửa phòng 404 mở ra.

Thượng Thanh Bắc nói giọng cáu kỉnh: “Nộp tiền thuê phòng sáu tháng thôi chứ gì? Suốt ngày tới giục, phiền quá đấy! Nói đi, tổng cộng bao nhiêu!”

Tô Tiểu Ngọc kinh ngạc không thôi, cuối cùng cũng chịu trả tiền rồi??

Cô ấy bỗng phát hiện ra mấy ngày này mình cực kỳ may mắn!

Tô Tiểu Ngọc vội nói: “Tổng cộng 3268 tệ!”

Thượng Thanh Bắc ngẩn người.

3268? Trùng hợp vậy ư?

Hồi nãy gã vừa tra lợi nhuận ngày cũng là con số này.

Thanh toán xong Thượng Thanh Bắc đóng cửa cái rầm.

Tô Tiểu Ngọc lấy bút ra ghi chép, vui vẻ nói: “Đã thu xong!”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Còn đi làm cái nỗi gì?Gã đàn ông dứt khoát xin nghỉ việc, một lòng một dạ muốn tóm chặt cây rụng tiền Túc Bảo.Ngay lúc này, cửa nhà bị đập ầm ầm.“Phòng 404, Thượng Thanh Bắc! Nộp tiền thuê nhà!”Bên ngoài truyền tới giọng nói của chủ nhà: “Anh đã nợ tiền mấy tháng rồi!”Ngoài cửa, một cô gái mặc áo phông, quần ống rộng, đi dép tông, miệng ngậm cây kẹo m*t, tóc còn đeo mấy lọn nhựa hệt như mấy bà chủ bao thuê nhà trên TV.Cô duỗi tay cào ống quần, nói: “Haiz.. Cái tên Thượng Thanh Bắc này, nợ tiền 6 tháng rồi còn không chịu chuyển đi…”“Mỗi lần tới, hoặc là anh ta không có ở phòng, hoặc là không chịu mở cửa….Giở thói côn đồ đây mà!”Căn phòng 404 này nằm ở góc lầu 4, cửa thông ra cầu thang, chưa kể hàng ngày có người lên xuống ồn ào, ánh sáng không tốt, ba mặt bên ngoài đều là tường ngoài của những tòa nhà khác, cả căn phòng chỉ có một cửa sổ.Số phòng nghe thôi cũng thấy không may mắn.Cho nên tiền phòng mới rẻ, mỗi tháng chỉ 450 tệ, 6 tháng là 2700 tệ, cộng thêm tiền điện nước….“Tổng cộng 3268 tệ…”Tô Tiểu Ngọc ngẩng đầu, gõ cửa tiếp nhưng không ôm hi vọng cửa sẽ mở.Người thuê phòng 404 rất nghèo, ham ăn nhác làm, lương mỗi tháng không đủ cho gã ăn uống và hút thuốc.Lương không đến ba ngàn tệ một tháng mà nhất định phải hút Hoàng Hạc Lâu năm mươi tệ một bao.Chắc hôm nay cũng không thu được tiền phòng, Tô Tiểu Ngọc không khỏi thở dài.Lúc này, hồn thể Tô Cẩm Ngọc đang nằm nhoài trên cổ Tô Tiểu Ngọc bỗng hắt xì một cái…Tô Tiểu Ngọc gõ cửa thêm lần nữa, bên trong truyền đến giọng nói mất kiên nhẫn: “Chờ chút.”Chẳng mấy chốc, cửa phòng 404 mở ra.Thượng Thanh Bắc nói giọng cáu kỉnh: “Nộp tiền thuê phòng sáu tháng thôi chứ gì? Suốt ngày tới giục, phiền quá đấy! Nói đi, tổng cộng bao nhiêu!”Tô Tiểu Ngọc kinh ngạc không thôi, cuối cùng cũng chịu trả tiền rồi??Cô ấy bỗng phát hiện ra mấy ngày này mình cực kỳ may mắn!Tô Tiểu Ngọc vội nói: “Tổng cộng 3268 tệ!”Thượng Thanh Bắc ngẩn người.3268? Trùng hợp vậy ư?Hồi nãy gã vừa tra lợi nhuận ngày cũng là con số này.Thanh toán xong Thượng Thanh Bắc đóng cửa cái rầm.Tô Tiểu Ngọc lấy bút ra ghi chép, vui vẻ nói: “Đã thu xong!”

Chương 454: Chương 454