Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 470: Chương 470

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Trên xe về nhà, Túc Bảo rất vui vẻ, không ngừng huyên thuyên với Tô Cẩm Ngọc sau khi đến nhà họ Tô, ông bà ngoại và các cậu đối xử tốt với bé như thế nào.Bé sống rất vui vẻ, ông nội rùa đen rất tốt, Tiểu Ngũ cũng rất tốt…Đáy mắt Tô Cẩm Ngọc tràn ngập hoang mang và mờ mịt, trong lòng lại thấy chua xót khó hiểu. Cô không nhớ được cái gì hết, cũng chẳng rõ tại sao mình lại bám vào người Tô Tiểu Ngọc.Lẽ nào… Khi cô còn sống thật sự có một đứa con gái, cũng chính là bé gái trước mặt này?Tô Tiểu Ngọc nhìn Túc Bảo lẩm bẩm từ nãy đến giờ, khẽ thở dài.Hẳn bé con này rất nhớ mẹ mình nhỉ? Đến mức tinh thần xảy ra vấn đề thế kia…Cô ấy không nhịn được xoa đầu Túc Bảo: “Bé cưng, chị không thể làm mẹ em được nhưng mà chúng ta có thể kết nghĩa chị em nè, em thấy sao?”Túc Bảo ngơ ngác, rõ ràng chưa kịp phản ứng: “Kết nghĩa chị em là gì ạ?”Tô Tiểu Ngọc: “Tức là những người vừa gặp nhau lần đầu tiên nhưng cứ ngỡ đã thân quen từ lâu kết nghĩa làm chị em ấy, sau này em là em gái của chị, chị là chị gái của em, như vậy quan hệ của chúng ta sẽ thêm gần gũi hơn!”Túc Bảo gật đầu bừng tỉnh: “Quá được, quá được luôn ạ!” . Truyện Việt NamTô Tiểu Ngọc giơ kem lên: “Nào, nhân danh hộp kem này, từ nay về sau chúng ta sẽ là chị em tốt!”Túc Bảo cũng giơ kem lên cao: “Cụng ly!”Hai người cùng cắn một miếng lớn, sau đó cùng hít hà vì tê răng.Kỷ Trường: “…”Mộc Quy Phàm: “…”Tô Tiểu Ngọc nhìn dáng vẻ đáng yêu của Túc Bảo, trong lòng cực kỳ vui vẻ.Cuối cùng cũng xong, đi ra đường cứ bị một bé gái gọi mẹ mãi thì sao mà cô ấy theo đuổi thần tượng được!Tô Tiểu Ngọc không nhịn được nhẹ nhàng nhéo mặt cục bột nhỏ một cái: “Sau này em chính là em gái của chị, nào, gọi chị đi!”Túc Bảo: “Chị ơi!”Tô Tiểu Ngọc vui vẻ đáp: “Ơi!”Kỷ Trường: “Ủa, alo…” Có phải hơi qua loa rồi không? Hai người còn chưa biết tên tuổi của nhau luôn đó???Mộc Quy Phàm đang định lên tiếng thì đột nhiên Túc Bảo chỉ anh: “Chị ơi, đây là ba em, chị là chị của em rồi thì ba em cũng là ba chị nhỉ? Chị mau gọi ba đi!”Tô Tiểu Ngọc phụt kem ra ngoài.Khóe miệng Mộc Quy Phàm khẽ co rút!Tô Tiểu Ngọc nhìn Mộc Quy Phàm, lúng túng chào hỏi: “Ầy, cái kia, chào, xin chào, à ờm… Anh gì ơi?”Mộc Quy Phàm chưa kịp nói gì, Hân Hân đã hô lên: “Không đúng! Không được gọi anh, phải gọi ba!”“Ba của ba gọi là ông nội, chị em của ba gọi là cô, ba của chị em thì gọi là ba.”Túc Bảo: “Chính xác!”Tô Tiểu Ngọc liêu xiêu trước gió, cô ấy chỉ nhận em gái thôi mà, sao còn tặng kèm một ông ba luôn vậy?

Trên xe về nhà, Túc Bảo rất vui vẻ, không ngừng huyên thuyên với Tô Cẩm Ngọc sau khi đến nhà họ Tô, ông bà ngoại và các cậu đối xử tốt với bé như thế nào.

Bé sống rất vui vẻ, ông nội rùa đen rất tốt, Tiểu Ngũ cũng rất tốt…

Đáy mắt Tô Cẩm Ngọc tràn ngập hoang mang và mờ mịt, trong lòng lại thấy chua xót khó hiểu. Cô không nhớ được cái gì hết, cũng chẳng rõ tại sao mình lại bám vào người Tô Tiểu Ngọc.

Lẽ nào… Khi cô còn sống thật sự có một đứa con gái, cũng chính là bé gái trước mặt này?

Tô Tiểu Ngọc nhìn Túc Bảo lẩm bẩm từ nãy đến giờ, khẽ thở dài.

Hẳn bé con này rất nhớ mẹ mình nhỉ? Đến mức tinh thần xảy ra vấn đề thế kia…

Cô ấy không nhịn được xoa đầu Túc Bảo: “Bé cưng, chị không thể làm mẹ em được nhưng mà chúng ta có thể kết nghĩa chị em nè, em thấy sao?”

Túc Bảo ngơ ngác, rõ ràng chưa kịp phản ứng: “Kết nghĩa chị em là gì ạ?”

Tô Tiểu Ngọc: “Tức là những người vừa gặp nhau lần đầu tiên nhưng cứ ngỡ đã thân quen từ lâu kết nghĩa làm chị em ấy, sau này em là em gái của chị, chị là chị gái của em, như vậy quan hệ của chúng ta sẽ thêm gần gũi hơn!”

Túc Bảo gật đầu bừng tỉnh: “Quá được, quá được luôn ạ!” . Truyện Việt Nam

Tô Tiểu Ngọc giơ kem lên: “Nào, nhân danh hộp kem này, từ nay về sau chúng ta sẽ là chị em tốt!”

Túc Bảo cũng giơ kem lên cao: “Cụng ly!”

Hai người cùng cắn một miếng lớn, sau đó cùng hít hà vì tê răng.

Kỷ Trường: “…”

Mộc Quy Phàm: “…”

Tô Tiểu Ngọc nhìn dáng vẻ đáng yêu của Túc Bảo, trong lòng cực kỳ vui vẻ.

Cuối cùng cũng xong, đi ra đường cứ bị một bé gái gọi mẹ mãi thì sao mà cô ấy theo đuổi thần tượng được!

Tô Tiểu Ngọc không nhịn được nhẹ nhàng nhéo mặt cục bột nhỏ một cái: “Sau này em chính là em gái của chị, nào, gọi chị đi!”

Túc Bảo: “Chị ơi!”

Tô Tiểu Ngọc vui vẻ đáp: “Ơi!”

Kỷ Trường: “Ủa, alo…” Có phải hơi qua loa rồi không? Hai người còn chưa biết tên tuổi của nhau luôn đó???

Mộc Quy Phàm đang định lên tiếng thì đột nhiên Túc Bảo chỉ anh: “Chị ơi, đây là ba em, chị là chị của em rồi thì ba em cũng là ba chị nhỉ? Chị mau gọi ba đi!”

Tô Tiểu Ngọc phụt kem ra ngoài.

Khóe miệng Mộc Quy Phàm khẽ co rút!

Tô Tiểu Ngọc nhìn Mộc Quy Phàm, lúng túng chào hỏi: “Ầy, cái kia, chào, xin chào, à ờm… Anh gì ơi?”

Mộc Quy Phàm chưa kịp nói gì, Hân Hân đã hô lên: “Không đúng! Không được gọi anh, phải gọi ba!”

“Ba của ba gọi là ông nội, chị em của ba gọi là cô, ba của chị em thì gọi là ba.”

Túc Bảo: “Chính xác!”

Tô Tiểu Ngọc liêu xiêu trước gió, cô ấy chỉ nhận em gái thôi mà, sao còn tặng kèm một ông ba luôn vậy?

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Trên xe về nhà, Túc Bảo rất vui vẻ, không ngừng huyên thuyên với Tô Cẩm Ngọc sau khi đến nhà họ Tô, ông bà ngoại và các cậu đối xử tốt với bé như thế nào.Bé sống rất vui vẻ, ông nội rùa đen rất tốt, Tiểu Ngũ cũng rất tốt…Đáy mắt Tô Cẩm Ngọc tràn ngập hoang mang và mờ mịt, trong lòng lại thấy chua xót khó hiểu. Cô không nhớ được cái gì hết, cũng chẳng rõ tại sao mình lại bám vào người Tô Tiểu Ngọc.Lẽ nào… Khi cô còn sống thật sự có một đứa con gái, cũng chính là bé gái trước mặt này?Tô Tiểu Ngọc nhìn Túc Bảo lẩm bẩm từ nãy đến giờ, khẽ thở dài.Hẳn bé con này rất nhớ mẹ mình nhỉ? Đến mức tinh thần xảy ra vấn đề thế kia…Cô ấy không nhịn được xoa đầu Túc Bảo: “Bé cưng, chị không thể làm mẹ em được nhưng mà chúng ta có thể kết nghĩa chị em nè, em thấy sao?”Túc Bảo ngơ ngác, rõ ràng chưa kịp phản ứng: “Kết nghĩa chị em là gì ạ?”Tô Tiểu Ngọc: “Tức là những người vừa gặp nhau lần đầu tiên nhưng cứ ngỡ đã thân quen từ lâu kết nghĩa làm chị em ấy, sau này em là em gái của chị, chị là chị gái của em, như vậy quan hệ của chúng ta sẽ thêm gần gũi hơn!”Túc Bảo gật đầu bừng tỉnh: “Quá được, quá được luôn ạ!” . Truyện Việt NamTô Tiểu Ngọc giơ kem lên: “Nào, nhân danh hộp kem này, từ nay về sau chúng ta sẽ là chị em tốt!”Túc Bảo cũng giơ kem lên cao: “Cụng ly!”Hai người cùng cắn một miếng lớn, sau đó cùng hít hà vì tê răng.Kỷ Trường: “…”Mộc Quy Phàm: “…”Tô Tiểu Ngọc nhìn dáng vẻ đáng yêu của Túc Bảo, trong lòng cực kỳ vui vẻ.Cuối cùng cũng xong, đi ra đường cứ bị một bé gái gọi mẹ mãi thì sao mà cô ấy theo đuổi thần tượng được!Tô Tiểu Ngọc không nhịn được nhẹ nhàng nhéo mặt cục bột nhỏ một cái: “Sau này em chính là em gái của chị, nào, gọi chị đi!”Túc Bảo: “Chị ơi!”Tô Tiểu Ngọc vui vẻ đáp: “Ơi!”Kỷ Trường: “Ủa, alo…” Có phải hơi qua loa rồi không? Hai người còn chưa biết tên tuổi của nhau luôn đó???Mộc Quy Phàm đang định lên tiếng thì đột nhiên Túc Bảo chỉ anh: “Chị ơi, đây là ba em, chị là chị của em rồi thì ba em cũng là ba chị nhỉ? Chị mau gọi ba đi!”Tô Tiểu Ngọc phụt kem ra ngoài.Khóe miệng Mộc Quy Phàm khẽ co rút!Tô Tiểu Ngọc nhìn Mộc Quy Phàm, lúng túng chào hỏi: “Ầy, cái kia, chào, xin chào, à ờm… Anh gì ơi?”Mộc Quy Phàm chưa kịp nói gì, Hân Hân đã hô lên: “Không đúng! Không được gọi anh, phải gọi ba!”“Ba của ba gọi là ông nội, chị em của ba gọi là cô, ba của chị em thì gọi là ba.”Túc Bảo: “Chính xác!”Tô Tiểu Ngọc liêu xiêu trước gió, cô ấy chỉ nhận em gái thôi mà, sao còn tặng kèm một ông ba luôn vậy?

Chương 470: Chương 470