Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 473: Chương 473

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bà cụ Tô duỗi tay ôm Túc Bảo, Tô Cẩm Ngọc cũng có cảm giác mình bị ôm.“Cục cưng ngoan, con về rồi!” Vẻ tang thương và cô đơn khó tả vừa rồi trên người bà đều biến mất, lúc này trên mặt chỉ còn lại nụ cười hiền lành.Tô Cẩm Ngọc không biết mình bị làm sao, cô cảm thấy chóp mũi chua xót, nước mắt cũng rơi xuống.“Kỳ quái, sao mình lại khóc rồi…” Tô Cẩm Ngọc vội vã lau nước mắt, kết quả là ánh sáng vàng lại tuôn trào không ngớt…Đã là quỷ rồi thì mặc kệ là nước mắt hay là máu thì bản chất của nó cũng là âm sát khí.Mà Tô Cẩm Ngọc thì lợi hại hơn, những giọt nước mắt của cô không phải sát khí mà là phúc khí.Túc Bảo nhớ đến lời sư phụ nói, sau khi tìm được mẹ thì phải đưa mẹ đi đầu thai.Bé có hơi đau lòng, nhưng nghĩ lại thì nếu mẹ mang theo rất nhiều phúc khí đầu thai, chắc chắn kiếp sau sẽ là người rất có phúc.Cũng là một cục cưng may mắn!Nghĩ đến đây thì Túc Bảo lại vui vẻ trở lại, bé hỏi: “Bà ngoại ơi, con đói bụng rồi! Mẹ cũng đói nữa!”Bà cụ Tô nghe thấy bé nhắc đến mẹ, bà nghĩ thầm là chắc chắn Túc Bảo lại nhớ mẹ rồi, bà xoa đầu bé.“Được rồi, vậy Túc Bảo với mẹ đều đi ăn cơm nhé?”Túc Bảo reo hò, kéo Tô Cẩm Ngọc bỏ chạy. Bé chạy hai bước mới nhớ ra còn có chị em vừa mới kết nghĩa của mình nên quay lại kéo Tô Tiểu Ngọc.Tô Tiểu Ngọc không ngờ nhà của Túc Bảo lại rộng lớn và sang trọng như thế, giống như cung điện khiến người xem đều choáng váng.“Ách, đã đưa người đến rồi, vậy chị cũng về trước…” Cô ấy nói.Nhưng không ngờ Túc Bảo lại chạy tới kéo cô ấy chạy đi: “Chị, đi ăn cơm thôi!”Chị gái đã đưa mẹ bé về, chị nhất định phải ăn bữa cơm này mới được!Tô Tiểu Ngọc vội vàng nói: “Không cần, thật sự không cần đâu…”Vào lúc này, cô ấy nhìn thấy một con vẹt màu xanh óng ánh bay ra, nó vỗ cánh kêu lớn: “Không chăm nấu ăn, đầu óc có vấn đề! Nấu ăn là nấu linh hồn, người biết nấu ăn đều là người tài giỏi ~”Tô Tiểu Ngọc: “…”Mộc Quy Phàm nói: “Cũng đã đến rồi, ăn xong thì quản gia sẽ đưa cô về.”Bà cụ Tô nghi ngờ nhìn về phía Mộc Quy Phàm, bà hỏi: “Đây là?”Túc Bảo đáp: “Bà ngoại, đây là chị gái đã dẫn mẹ về đó, là chị gái vừa mới kết nghĩa của Túc Bảo đó ạ!”Bé vẫy tay gọi Tô Tiểu Ngọc: “Chị ơi mau đến đây đi, gọi bà ngoại nào!”Nhìn thấy Tô Nhất Trần chạy ra, Túc Bảo lại nói: “Đây là cậu cả, chị gọi cậu cả đi!”Khóe miệng Tô Tiểu Ngọc khẽ giật.Không cần đâu, thật sự không cần…Mộc Quy Phàm vô cùng tự nhiên đỡ xe lăn giúp bà cụ Tô, vừa đẩy bà vào nhà vừa giải thích lại chuyện vừa rồi.Bà cụ Tô không nghĩ nhiều, trái tim Tô Nhất Trần lại siết chặt…Túc Bảo nói, Tô Tiểu Ngọc mang Ngọc nhi về?Chuyện này…Tô Nhất Trần lẳng lặng nhìn về phía đỉnh đầu Tô Tiểu Ngọc.

Bà cụ Tô duỗi tay ôm Túc Bảo, Tô Cẩm Ngọc cũng có cảm giác mình bị ôm.

“Cục cưng ngoan, con về rồi!” Vẻ tang thương và cô đơn khó tả vừa rồi trên người bà đều biến mất, lúc này trên mặt chỉ còn lại nụ cười hiền lành.

Tô Cẩm Ngọc không biết mình bị làm sao, cô cảm thấy chóp mũi chua xót, nước mắt cũng rơi xuống.

“Kỳ quái, sao mình lại khóc rồi…” Tô Cẩm Ngọc vội vã lau nước mắt, kết quả là ánh sáng vàng lại tuôn trào không ngớt…

Đã là quỷ rồi thì mặc kệ là nước mắt hay là máu thì bản chất của nó cũng là âm sát khí.

Mà Tô Cẩm Ngọc thì lợi hại hơn, những giọt nước mắt của cô không phải sát khí mà là phúc khí.

Túc Bảo nhớ đến lời sư phụ nói, sau khi tìm được mẹ thì phải đưa mẹ đi đầu thai.

Bé có hơi đau lòng, nhưng nghĩ lại thì nếu mẹ mang theo rất nhiều phúc khí đầu thai, chắc chắn kiếp sau sẽ là người rất có phúc.

Cũng là một cục cưng may mắn!

Nghĩ đến đây thì Túc Bảo lại vui vẻ trở lại, bé hỏi: “Bà ngoại ơi, con đói bụng rồi! Mẹ cũng đói nữa!”

Bà cụ Tô nghe thấy bé nhắc đến mẹ, bà nghĩ thầm là chắc chắn Túc Bảo lại nhớ mẹ rồi, bà xoa đầu bé.

“Được rồi, vậy Túc Bảo với mẹ đều đi ăn cơm nhé?”

Túc Bảo reo hò, kéo Tô Cẩm Ngọc bỏ chạy. Bé chạy hai bước mới nhớ ra còn có chị em vừa mới kết nghĩa của mình nên quay lại kéo Tô Tiểu Ngọc.

Tô Tiểu Ngọc không ngờ nhà của Túc Bảo lại rộng lớn và sang trọng như thế, giống như cung điện khiến người xem đều choáng váng.

“Ách, đã đưa người đến rồi, vậy chị cũng về trước…” Cô ấy nói.

Nhưng không ngờ Túc Bảo lại chạy tới kéo cô ấy chạy đi: “Chị, đi ăn cơm thôi!”

Chị gái đã đưa mẹ bé về, chị nhất định phải ăn bữa cơm này mới được!

Tô Tiểu Ngọc vội vàng nói: “Không cần, thật sự không cần đâu…”

Vào lúc này, cô ấy nhìn thấy một con vẹt màu xanh óng ánh bay ra, nó vỗ cánh kêu lớn: “Không chăm nấu ăn, đầu óc có vấn đề! Nấu ăn là nấu linh hồn, người biết nấu ăn đều là người tài giỏi ~”

Tô Tiểu Ngọc: “…”

Mộc Quy Phàm nói: “Cũng đã đến rồi, ăn xong thì quản gia sẽ đưa cô về.”

Bà cụ Tô nghi ngờ nhìn về phía Mộc Quy Phàm, bà hỏi: “Đây là?”

Túc Bảo đáp: “Bà ngoại, đây là chị gái đã dẫn mẹ về đó, là chị gái vừa mới kết nghĩa của Túc Bảo đó ạ!”

Bé vẫy tay gọi Tô Tiểu Ngọc: “Chị ơi mau đến đây đi, gọi bà ngoại nào!”

Nhìn thấy Tô Nhất Trần chạy ra, Túc Bảo lại nói: “Đây là cậu cả, chị gọi cậu cả đi!”

Khóe miệng Tô Tiểu Ngọc khẽ giật.

Không cần đâu, thật sự không cần…

Mộc Quy Phàm vô cùng tự nhiên đỡ xe lăn giúp bà cụ Tô, vừa đẩy bà vào nhà vừa giải thích lại chuyện vừa rồi.

Bà cụ Tô không nghĩ nhiều, trái tim Tô Nhất Trần lại siết chặt…

Túc Bảo nói, Tô Tiểu Ngọc mang Ngọc nhi về?

Chuyện này…

Tô Nhất Trần lẳng lặng nhìn về phía đỉnh đầu Tô Tiểu Ngọc.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bà cụ Tô duỗi tay ôm Túc Bảo, Tô Cẩm Ngọc cũng có cảm giác mình bị ôm.“Cục cưng ngoan, con về rồi!” Vẻ tang thương và cô đơn khó tả vừa rồi trên người bà đều biến mất, lúc này trên mặt chỉ còn lại nụ cười hiền lành.Tô Cẩm Ngọc không biết mình bị làm sao, cô cảm thấy chóp mũi chua xót, nước mắt cũng rơi xuống.“Kỳ quái, sao mình lại khóc rồi…” Tô Cẩm Ngọc vội vã lau nước mắt, kết quả là ánh sáng vàng lại tuôn trào không ngớt…Đã là quỷ rồi thì mặc kệ là nước mắt hay là máu thì bản chất của nó cũng là âm sát khí.Mà Tô Cẩm Ngọc thì lợi hại hơn, những giọt nước mắt của cô không phải sát khí mà là phúc khí.Túc Bảo nhớ đến lời sư phụ nói, sau khi tìm được mẹ thì phải đưa mẹ đi đầu thai.Bé có hơi đau lòng, nhưng nghĩ lại thì nếu mẹ mang theo rất nhiều phúc khí đầu thai, chắc chắn kiếp sau sẽ là người rất có phúc.Cũng là một cục cưng may mắn!Nghĩ đến đây thì Túc Bảo lại vui vẻ trở lại, bé hỏi: “Bà ngoại ơi, con đói bụng rồi! Mẹ cũng đói nữa!”Bà cụ Tô nghe thấy bé nhắc đến mẹ, bà nghĩ thầm là chắc chắn Túc Bảo lại nhớ mẹ rồi, bà xoa đầu bé.“Được rồi, vậy Túc Bảo với mẹ đều đi ăn cơm nhé?”Túc Bảo reo hò, kéo Tô Cẩm Ngọc bỏ chạy. Bé chạy hai bước mới nhớ ra còn có chị em vừa mới kết nghĩa của mình nên quay lại kéo Tô Tiểu Ngọc.Tô Tiểu Ngọc không ngờ nhà của Túc Bảo lại rộng lớn và sang trọng như thế, giống như cung điện khiến người xem đều choáng váng.“Ách, đã đưa người đến rồi, vậy chị cũng về trước…” Cô ấy nói.Nhưng không ngờ Túc Bảo lại chạy tới kéo cô ấy chạy đi: “Chị, đi ăn cơm thôi!”Chị gái đã đưa mẹ bé về, chị nhất định phải ăn bữa cơm này mới được!Tô Tiểu Ngọc vội vàng nói: “Không cần, thật sự không cần đâu…”Vào lúc này, cô ấy nhìn thấy một con vẹt màu xanh óng ánh bay ra, nó vỗ cánh kêu lớn: “Không chăm nấu ăn, đầu óc có vấn đề! Nấu ăn là nấu linh hồn, người biết nấu ăn đều là người tài giỏi ~”Tô Tiểu Ngọc: “…”Mộc Quy Phàm nói: “Cũng đã đến rồi, ăn xong thì quản gia sẽ đưa cô về.”Bà cụ Tô nghi ngờ nhìn về phía Mộc Quy Phàm, bà hỏi: “Đây là?”Túc Bảo đáp: “Bà ngoại, đây là chị gái đã dẫn mẹ về đó, là chị gái vừa mới kết nghĩa của Túc Bảo đó ạ!”Bé vẫy tay gọi Tô Tiểu Ngọc: “Chị ơi mau đến đây đi, gọi bà ngoại nào!”Nhìn thấy Tô Nhất Trần chạy ra, Túc Bảo lại nói: “Đây là cậu cả, chị gọi cậu cả đi!”Khóe miệng Tô Tiểu Ngọc khẽ giật.Không cần đâu, thật sự không cần…Mộc Quy Phàm vô cùng tự nhiên đỡ xe lăn giúp bà cụ Tô, vừa đẩy bà vào nhà vừa giải thích lại chuyện vừa rồi.Bà cụ Tô không nghĩ nhiều, trái tim Tô Nhất Trần lại siết chặt…Túc Bảo nói, Tô Tiểu Ngọc mang Ngọc nhi về?Chuyện này…Tô Nhất Trần lẳng lặng nhìn về phía đỉnh đầu Tô Tiểu Ngọc.

Chương 473: Chương 473