Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 481: Chương 481
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Cẩm Ngọc phì cười, nhìn Túc Bảo mềm mại đáng yêu, nói: “Ôi, cứ tưởng bỗng dưng có thêm một cô con gái, chẳng ngờ có thêm cả ba người anh trai…”Tô Nhạc Phi uốn nắn: “Không, đâu chỉ có thêm ba anh trai.”Tô Ý Thâm nhấn mạnh: “Có thêm 8 người anh trai và ba mẹ.”Túc Bảo lập tức giơ tay: “Còn có sư phụ!”Cô bé hơi khựng lại rồi bồi thêm một câu: “Còn có Tiểu Ngũ và cụ rùa.”Tô Cẩm Ngọc: “…”Nhìn đám người tràn đầy năng lượng trước mắt, Kỷ Trường nhất thời câm nín.Hắn mở cuốn sổ ra, lẩm bẩm rồi viết gì đó vào sổ.Tô Tử Du đứng bên cạnh nhìn trái ngó phải, rõ ràng cậu bé vẫn có hứng thú với X và Y hơn…Ban nãy nhiều quỷ hồn như vậy…Có phải lần này hồ lô linh hồn của em gái cậu có thể lấp đầy một nửa rồi không?Mộc Quy Phàm ‘không đáng được nhắc đến’ vuốt mũi: “Mọi người nói chuyện tiếp đi nhé.”Anh lặng lẽ ra ngoài rồi đóng cửa phòng lại.Phải tìm được những mảnh vụn linh hồn…Xem ra phải làm một đạo sĩ, nếu không anh chẳng thể giúp được gì khi tiểu Túc Bảo ngoan của anh cần sự giúp sức.Mộc Quy Phàm lấy di động bấm số, thờ ơ nói: “Alo, tôi muốn từ chức.”Người ở đầu dây bên kia sửng sốt, sau đó kích động nói một tràng, chỉ thoáng nghe thấy người đó hỏi Mộc Quy Phàm muốn làm gì.Mộc Quy Phàm đáp: “Lãnh đạo, tôi muốn làm đạo sĩ.”Người ở đầu dây bên kia: “….”Người đâu, đập chết cậu ta giúp tôi đi!Trong phòng Túc Bảo, nhìn tất cả mọi người trầm mặc, Tô Tử Du do dự rồi giơ tay: “Anh vẫn còn một câu hỏi.”Mọi người nhìn về phía cậu.Tô Tử Du: “Ừm, sao hồi nãy phía sau cô Tô Cẩm Ngọc có nhiều quỷ vậy?”Đầu Tô Nhạc Phi và Tô Ý Thâm ầm một tiếng, rất nhiều quỷ ư??Hai người họ vội nhìn vào máy quay— Đâu có gì nhỉ?Chỉ nghe Kỷ Trường đáp: “Bởi vì trên hồn thể của Tô Cẩm Ngọc có phước lành tỏa ánh sáng màu vàng, đây đều là phúc khí, cũng có thể nói là âm đức tràn đầy.”“Nếu quỷ có được chút ánh sáng vàng này rồi lên đường đi đầu thai thì kiếp sau nhất định được sống cuộc đời đại phú đại quý, cho nên chúng nó đều muốn có được chút âm đức này.”Túc Bảo giải thích: “Chẳng những bám theo mẹ, quỷ còn bám theo chị Tiểu Ngọc, vì vậy sư phụ mới kêu em giữ chị Tiểu Ngọc ngủ lại biệt thự đêm nay.”Mọi người bừng tỉnh ngộ, hóa ra là vậy!!Tô Tử Du hỏi: “Vậy giờ bọn quỷ đó đâu hết rồi?”
Tô Cẩm Ngọc phì cười, nhìn Túc Bảo mềm mại đáng yêu, nói: “Ôi, cứ tưởng bỗng dưng có thêm một cô con gái, chẳng ngờ có thêm cả ba người anh trai…”
Tô Nhạc Phi uốn nắn: “Không, đâu chỉ có thêm ba anh trai.”
Tô Ý Thâm nhấn mạnh: “Có thêm 8 người anh trai và ba mẹ.”
Túc Bảo lập tức giơ tay: “Còn có sư phụ!”
Cô bé hơi khựng lại rồi bồi thêm một câu: “Còn có Tiểu Ngũ và cụ rùa.”
Tô Cẩm Ngọc: “…”
Nhìn đám người tràn đầy năng lượng trước mắt, Kỷ Trường nhất thời câm nín.
Hắn mở cuốn sổ ra, lẩm bẩm rồi viết gì đó vào sổ.
Tô Tử Du đứng bên cạnh nhìn trái ngó phải, rõ ràng cậu bé vẫn có hứng thú với X và Y hơn…
Ban nãy nhiều quỷ hồn như vậy…Có phải lần này hồ lô linh hồn của em gái cậu có thể lấp đầy một nửa rồi không?
Mộc Quy Phàm ‘không đáng được nhắc đến’ vuốt mũi: “Mọi người nói chuyện tiếp đi nhé.”
Anh lặng lẽ ra ngoài rồi đóng cửa phòng lại.
Phải tìm được những mảnh vụn linh hồn…
Xem ra phải làm một đạo sĩ, nếu không anh chẳng thể giúp được gì khi tiểu Túc Bảo ngoan của anh cần sự giúp sức.
Mộc Quy Phàm lấy di động bấm số, thờ ơ nói: “Alo, tôi muốn từ chức.”
Người ở đầu dây bên kia sửng sốt, sau đó kích động nói một tràng, chỉ thoáng nghe thấy người đó hỏi Mộc Quy Phàm muốn làm gì.
Mộc Quy Phàm đáp: “Lãnh đạo, tôi muốn làm đạo sĩ.”
Người ở đầu dây bên kia: “….”
Người đâu, đập chết cậu ta giúp tôi đi!
Trong phòng Túc Bảo, nhìn tất cả mọi người trầm mặc, Tô Tử Du do dự rồi giơ tay: “Anh vẫn còn một câu hỏi.”
Mọi người nhìn về phía cậu.
Tô Tử Du: “Ừm, sao hồi nãy phía sau cô Tô Cẩm Ngọc có nhiều quỷ vậy?”
Đầu Tô Nhạc Phi và Tô Ý Thâm ầm một tiếng, rất nhiều quỷ ư??
Hai người họ vội nhìn vào máy quay— Đâu có gì nhỉ?
Chỉ nghe Kỷ Trường đáp: “Bởi vì trên hồn thể của Tô Cẩm Ngọc có phước lành tỏa ánh sáng màu vàng, đây đều là phúc khí, cũng có thể nói là âm đức tràn đầy.”
“Nếu quỷ có được chút ánh sáng vàng này rồi lên đường đi đầu thai thì kiếp sau nhất định được sống cuộc đời đại phú đại quý, cho nên chúng nó đều muốn có được chút âm đức này.”
Túc Bảo giải thích: “Chẳng những bám theo mẹ, quỷ còn bám theo chị Tiểu Ngọc, vì vậy sư phụ mới kêu em giữ chị Tiểu Ngọc ngủ lại biệt thự đêm nay.”
Mọi người bừng tỉnh ngộ, hóa ra là vậy!!
Tô Tử Du hỏi: “Vậy giờ bọn quỷ đó đâu hết rồi?”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Cẩm Ngọc phì cười, nhìn Túc Bảo mềm mại đáng yêu, nói: “Ôi, cứ tưởng bỗng dưng có thêm một cô con gái, chẳng ngờ có thêm cả ba người anh trai…”Tô Nhạc Phi uốn nắn: “Không, đâu chỉ có thêm ba anh trai.”Tô Ý Thâm nhấn mạnh: “Có thêm 8 người anh trai và ba mẹ.”Túc Bảo lập tức giơ tay: “Còn có sư phụ!”Cô bé hơi khựng lại rồi bồi thêm một câu: “Còn có Tiểu Ngũ và cụ rùa.”Tô Cẩm Ngọc: “…”Nhìn đám người tràn đầy năng lượng trước mắt, Kỷ Trường nhất thời câm nín.Hắn mở cuốn sổ ra, lẩm bẩm rồi viết gì đó vào sổ.Tô Tử Du đứng bên cạnh nhìn trái ngó phải, rõ ràng cậu bé vẫn có hứng thú với X và Y hơn…Ban nãy nhiều quỷ hồn như vậy…Có phải lần này hồ lô linh hồn của em gái cậu có thể lấp đầy một nửa rồi không?Mộc Quy Phàm ‘không đáng được nhắc đến’ vuốt mũi: “Mọi người nói chuyện tiếp đi nhé.”Anh lặng lẽ ra ngoài rồi đóng cửa phòng lại.Phải tìm được những mảnh vụn linh hồn…Xem ra phải làm một đạo sĩ, nếu không anh chẳng thể giúp được gì khi tiểu Túc Bảo ngoan của anh cần sự giúp sức.Mộc Quy Phàm lấy di động bấm số, thờ ơ nói: “Alo, tôi muốn từ chức.”Người ở đầu dây bên kia sửng sốt, sau đó kích động nói một tràng, chỉ thoáng nghe thấy người đó hỏi Mộc Quy Phàm muốn làm gì.Mộc Quy Phàm đáp: “Lãnh đạo, tôi muốn làm đạo sĩ.”Người ở đầu dây bên kia: “….”Người đâu, đập chết cậu ta giúp tôi đi!Trong phòng Túc Bảo, nhìn tất cả mọi người trầm mặc, Tô Tử Du do dự rồi giơ tay: “Anh vẫn còn một câu hỏi.”Mọi người nhìn về phía cậu.Tô Tử Du: “Ừm, sao hồi nãy phía sau cô Tô Cẩm Ngọc có nhiều quỷ vậy?”Đầu Tô Nhạc Phi và Tô Ý Thâm ầm một tiếng, rất nhiều quỷ ư??Hai người họ vội nhìn vào máy quay— Đâu có gì nhỉ?Chỉ nghe Kỷ Trường đáp: “Bởi vì trên hồn thể của Tô Cẩm Ngọc có phước lành tỏa ánh sáng màu vàng, đây đều là phúc khí, cũng có thể nói là âm đức tràn đầy.”“Nếu quỷ có được chút ánh sáng vàng này rồi lên đường đi đầu thai thì kiếp sau nhất định được sống cuộc đời đại phú đại quý, cho nên chúng nó đều muốn có được chút âm đức này.”Túc Bảo giải thích: “Chẳng những bám theo mẹ, quỷ còn bám theo chị Tiểu Ngọc, vì vậy sư phụ mới kêu em giữ chị Tiểu Ngọc ngủ lại biệt thự đêm nay.”Mọi người bừng tỉnh ngộ, hóa ra là vậy!!Tô Tử Du hỏi: “Vậy giờ bọn quỷ đó đâu hết rồi?”