Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 504: Chương 504
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Đương nhiên Mộc Quy Phàm sẽ lựa chọn cứu người có khả năng sống cao hơn, khi con người ta đang trong thời điểm cứu nạn mấu chốt thì sẽ không cân nhắc xem có nên cứu người này người kia hay không mà sẽ chỉ biết xem xét người đó có khả năng sống hay không thôi.Mộc Quy Phàm nhanh chóng bơi trở về, kéo bác gái lên rồi ném mạnh bà ta lên bờ, sau đó lại quay đầu bơi về phía lòng sông.Bác gái bị quăng lên bờ ngã nhào vào lớp bùn trên bờ sông, bà ta “úi” lên một tiếng, sau đó bị người ở trên bờ nhanh chóng kéo lên, từ xa vẫn có thể nghe thấy tiếng khóc la của bà ta.Bà cụ Tô và Túc Bảo không đuổi kịp cặp chân dài của Mộc Quy Phàm, tới giờ mới mò được đến đây.Túc Bảo nhìn về phía bờ sông, tức khắc sốt ruột.“Ba ơi, ba ơi!” Bé vội vàng chạy xuống.Bà cụ Tô nóng vội: “Túc Bảo, đừng đi xuống!”Túc Bảo quay đầu lại: “Bà ngoại đừng lo, Túc Bảo sẽ không chạy loạn! Bà ngoại bà cũng đừng đi lung tung đó!”Nói xong bé lập tức chạy đi.Bà cụ Tô sốt ruột nhưng cũng không có cách nào, bà ấy không thể đi xuống, đi xuống thì trừ việc tăng thêm phiền phức thì chẳng giúp được cái gì hết.Bà ấy nắm chặt cần điều khiển từ xa, khống chế xe lăn lui về phía sau nửa mét, bờ sông có quá nhiều người, lỡ đâu bà ấy không cẩn thận bị mấy người đang chạy vội đụng phải, sẽ rất phiền toái.Bà cụ Tô lùi đến khu vực an toàn, vội vàng bắt lấy một người qua đường, nhờ người đó đi xuống ngó Túc Bảo hộ mình…Đôi chân ngắn của Túc Bảo chạy nhanh thoăn thoắt, rất nhanh đã đến được bờ sông, bé cũng không xúc động, chỉ đứng trên bờ sông chắp tay hô to: “Ba ơi! Trở về đi!”Một ông chú chạy tới, vội vàng bế bé lên: “Bạn nhỏ, đừng chạy lung tung!”Mặt sông gió lớn, Mộc Quy Phàm chỉ có thể nghe thấy tiếng mình đang bơi, anh đã bơi tới gần lòng sông, túm được người đang nổi trên mặt nước.Khoảnh khắc túm được quần áo của người đó, Mộc Quy Phàm chợt cảm thấy nhớp nháp, lòng bàn tay trơn trượt.Anh đang tự hỏi là tại sao người này vừa rơi xuống nước mà lại có cảm giác rêu phong như thể đã ngâm trong nước rất lâu rồi vậy, thì người nổi trên sông chợt lật người lại, lộ ra một khuôn mặt trắng bệch cùng với cặp mắt trắng dã, vô cùng đáng sợ.Là một người đàn ông trung niên.Đáy lòng Mộc Quy Phàm hãi hùng, đúng lúc này, anh cảm thấy mắt cá chân của mình bị thứ gì đó bắt lấy, đột nhiên kéo mạnh xuống đáy sông!“?!”Dám tính kế họ Mộc này cơ à?Mộc Quy Phàm lập tức đạp một chân xuống!Người bình thường bị một cái xác trợn trắng mắt dọa sợ thì chắc chắn sẽ bị sặc nước, nhưng Mộc Quy Phàm thì không.Thêm nữa, người bình thường đột nhiên bị thứ gì đó ở trong nước bắt lấy mắt cá chân, nhất định sẽ sợ chết khiếp, hoảng loạn vùng vẫy… Nhưng Mộc Quy Phàm thì không.Anh vô cùng bình tĩnh, một tay bắt lấy thi thể nam đang trôi này, đồng thời đá mạnh xuống nước, anh đã từng thực hiện huấn luyện chiến đấu dưới nước, người bình thường không thể sử dụng sức mạnh ở dưới nước nhưng anh có thể.
Đương nhiên Mộc Quy Phàm sẽ lựa chọn cứu người có khả năng sống cao hơn, khi con người ta đang trong thời điểm cứu nạn mấu chốt thì sẽ không cân nhắc xem có nên cứu người này người kia hay không mà sẽ chỉ biết xem xét người đó có khả năng sống hay không thôi.
Mộc Quy Phàm nhanh chóng bơi trở về, kéo bác gái lên rồi ném mạnh bà ta lên bờ, sau đó lại quay đầu bơi về phía lòng sông.
Bác gái bị quăng lên bờ ngã nhào vào lớp bùn trên bờ sông, bà ta “úi” lên một tiếng, sau đó bị người ở trên bờ nhanh chóng kéo lên, từ xa vẫn có thể nghe thấy tiếng khóc la của bà ta.
Bà cụ Tô và Túc Bảo không đuổi kịp cặp chân dài của Mộc Quy Phàm, tới giờ mới mò được đến đây.
Túc Bảo nhìn về phía bờ sông, tức khắc sốt ruột.
“Ba ơi, ba ơi!” Bé vội vàng chạy xuống.
Bà cụ Tô nóng vội: “Túc Bảo, đừng đi xuống!”
Túc Bảo quay đầu lại: “Bà ngoại đừng lo, Túc Bảo sẽ không chạy loạn! Bà ngoại bà cũng đừng đi lung tung đó!”
Nói xong bé lập tức chạy đi.
Bà cụ Tô sốt ruột nhưng cũng không có cách nào, bà ấy không thể đi xuống, đi xuống thì trừ việc tăng thêm phiền phức thì chẳng giúp được cái gì hết.
Bà ấy nắm chặt cần điều khiển từ xa, khống chế xe lăn lui về phía sau nửa mét, bờ sông có quá nhiều người, lỡ đâu bà ấy không cẩn thận bị mấy người đang chạy vội đụng phải, sẽ rất phiền toái.
Bà cụ Tô lùi đến khu vực an toàn, vội vàng bắt lấy một người qua đường, nhờ người đó đi xuống ngó Túc Bảo hộ mình…
Đôi chân ngắn của Túc Bảo chạy nhanh thoăn thoắt, rất nhanh đã đến được bờ sông, bé cũng không xúc động, chỉ đứng trên bờ sông chắp tay hô to: “Ba ơi! Trở về đi!”
Một ông chú chạy tới, vội vàng bế bé lên: “Bạn nhỏ, đừng chạy lung tung!”
Mặt sông gió lớn, Mộc Quy Phàm chỉ có thể nghe thấy tiếng mình đang bơi, anh đã bơi tới gần lòng sông, túm được người đang nổi trên mặt nước.
Khoảnh khắc túm được quần áo của người đó, Mộc Quy Phàm chợt cảm thấy nhớp nháp, lòng bàn tay trơn trượt.
Anh đang tự hỏi là tại sao người này vừa rơi xuống nước mà lại có cảm giác rêu phong như thể đã ngâm trong nước rất lâu rồi vậy, thì người nổi trên sông chợt lật người lại, lộ ra một khuôn mặt trắng bệch cùng với cặp mắt trắng dã, vô cùng đáng sợ.
Là một người đàn ông trung niên.
Đáy lòng Mộc Quy Phàm hãi hùng, đúng lúc này, anh cảm thấy mắt cá chân của mình bị thứ gì đó bắt lấy, đột nhiên kéo mạnh xuống đáy sông!
“?!”
Dám tính kế họ Mộc này cơ à?
Mộc Quy Phàm lập tức đạp một chân xuống!
Người bình thường bị một cái xác trợn trắng mắt dọa sợ thì chắc chắn sẽ bị sặc nước, nhưng Mộc Quy Phàm thì không.
Thêm nữa, người bình thường đột nhiên bị thứ gì đó ở trong nước bắt lấy mắt cá chân, nhất định sẽ sợ chết khiếp, hoảng loạn vùng vẫy… Nhưng Mộc Quy Phàm thì không.
Anh vô cùng bình tĩnh, một tay bắt lấy thi thể nam đang trôi này, đồng thời đá mạnh xuống nước, anh đã từng thực hiện huấn luyện chiến đấu dưới nước, người bình thường không thể sử dụng sức mạnh ở dưới nước nhưng anh có thể.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Đương nhiên Mộc Quy Phàm sẽ lựa chọn cứu người có khả năng sống cao hơn, khi con người ta đang trong thời điểm cứu nạn mấu chốt thì sẽ không cân nhắc xem có nên cứu người này người kia hay không mà sẽ chỉ biết xem xét người đó có khả năng sống hay không thôi.Mộc Quy Phàm nhanh chóng bơi trở về, kéo bác gái lên rồi ném mạnh bà ta lên bờ, sau đó lại quay đầu bơi về phía lòng sông.Bác gái bị quăng lên bờ ngã nhào vào lớp bùn trên bờ sông, bà ta “úi” lên một tiếng, sau đó bị người ở trên bờ nhanh chóng kéo lên, từ xa vẫn có thể nghe thấy tiếng khóc la của bà ta.Bà cụ Tô và Túc Bảo không đuổi kịp cặp chân dài của Mộc Quy Phàm, tới giờ mới mò được đến đây.Túc Bảo nhìn về phía bờ sông, tức khắc sốt ruột.“Ba ơi, ba ơi!” Bé vội vàng chạy xuống.Bà cụ Tô nóng vội: “Túc Bảo, đừng đi xuống!”Túc Bảo quay đầu lại: “Bà ngoại đừng lo, Túc Bảo sẽ không chạy loạn! Bà ngoại bà cũng đừng đi lung tung đó!”Nói xong bé lập tức chạy đi.Bà cụ Tô sốt ruột nhưng cũng không có cách nào, bà ấy không thể đi xuống, đi xuống thì trừ việc tăng thêm phiền phức thì chẳng giúp được cái gì hết.Bà ấy nắm chặt cần điều khiển từ xa, khống chế xe lăn lui về phía sau nửa mét, bờ sông có quá nhiều người, lỡ đâu bà ấy không cẩn thận bị mấy người đang chạy vội đụng phải, sẽ rất phiền toái.Bà cụ Tô lùi đến khu vực an toàn, vội vàng bắt lấy một người qua đường, nhờ người đó đi xuống ngó Túc Bảo hộ mình…Đôi chân ngắn của Túc Bảo chạy nhanh thoăn thoắt, rất nhanh đã đến được bờ sông, bé cũng không xúc động, chỉ đứng trên bờ sông chắp tay hô to: “Ba ơi! Trở về đi!”Một ông chú chạy tới, vội vàng bế bé lên: “Bạn nhỏ, đừng chạy lung tung!”Mặt sông gió lớn, Mộc Quy Phàm chỉ có thể nghe thấy tiếng mình đang bơi, anh đã bơi tới gần lòng sông, túm được người đang nổi trên mặt nước.Khoảnh khắc túm được quần áo của người đó, Mộc Quy Phàm chợt cảm thấy nhớp nháp, lòng bàn tay trơn trượt.Anh đang tự hỏi là tại sao người này vừa rơi xuống nước mà lại có cảm giác rêu phong như thể đã ngâm trong nước rất lâu rồi vậy, thì người nổi trên sông chợt lật người lại, lộ ra một khuôn mặt trắng bệch cùng với cặp mắt trắng dã, vô cùng đáng sợ.Là một người đàn ông trung niên.Đáy lòng Mộc Quy Phàm hãi hùng, đúng lúc này, anh cảm thấy mắt cá chân của mình bị thứ gì đó bắt lấy, đột nhiên kéo mạnh xuống đáy sông!“?!”Dám tính kế họ Mộc này cơ à?Mộc Quy Phàm lập tức đạp một chân xuống!Người bình thường bị một cái xác trợn trắng mắt dọa sợ thì chắc chắn sẽ bị sặc nước, nhưng Mộc Quy Phàm thì không.Thêm nữa, người bình thường đột nhiên bị thứ gì đó ở trong nước bắt lấy mắt cá chân, nhất định sẽ sợ chết khiếp, hoảng loạn vùng vẫy… Nhưng Mộc Quy Phàm thì không.Anh vô cùng bình tĩnh, một tay bắt lấy thi thể nam đang trôi này, đồng thời đá mạnh xuống nước, anh đã từng thực hiện huấn luyện chiến đấu dưới nước, người bình thường không thể sử dụng sức mạnh ở dưới nước nhưng anh có thể.