Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 515: Chương 515

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo cuống lên: “Không được, dưới nước có nguy hiểm đấy….”Túc Bảo không chịu buông tay, ánh sáng từ sợi dây đỏ phát ra nên sức lực của cô bé mạnh đến mức người đàn ông kia không vằng ra được.Người bên cạnh sốt ruột nói: “Ơ con bé này sao thế nhỉ? Sao lại làm trì hoãn việc cứu người? Phụ huynh đâu? Đây là con cái nhà ai thế?”Mấy người lớn lần lượt đi tới, toan kéo Túc Bảo ra.Mộc Quy Phàm vừa từ vùng đầm lầy bên sông đi lên, trông thấy mấy người lôi kéo Túc Bảo thì lạnh lùng quát: “Ai dám động vào con gái tôi!”Đám người kia giật thót, vô thức buông tay.Mộc Quy Phàm quét mắt nhìn xung quanh một vòng, nói: “Không ai rơi xuống nước hết, tôi đã kiểm tra rồi.”Đám người sững sờ nhìn quần áo ướt sũng của Mộc Quy Phàm.Người đàn ông trung niên vội hỏi: “Cậu xuống đó rồi à?”Mộc Quy Phàm gật đầu: “Tôi xuống rồi, không ai rớt xuống sông hết.”Mọi người chỉ cảm thấy khó hiểu và mù mờ.Vốn dĩ ban nãy Mộc Quy Phàm đã hứa với Túc Bảo rằng anh chỉ qua vùng đầm lầy kiểm tra, sẽ không tùy tiện xuống sông. Trước khi xuất phát từ nhà tới sông Ung Giang, Túc Bảo cũng cho Mộc Quy Phàm một lá bùa màu vàng.Khi trông thấy xác chết nữ nhảy xuống sông, Mộc Quy Phàm vốn định kéo xác chết lên nhân lúc cái xác chưa trôi đi xa, Nhưng, anh nhanh chóng phát hiện ra điều bất thường và lập tức bơi lên bờ.Lúc này Mộc Quy Phàm đang nói dối, thực ra anh không lặn xuống sông, nhưng anh sắp sửa gọi điện kêu thuyền trục vớt qua bên này, tuyệt đối không được để người dân bình thường xuống nước.Lúc này, một người phụ nữ trung niên bỗng đẩy đám người ra rồi xông tới, hoảng hốt kêu to: “Là con gái của tôi, đó là con gái của tôi…”Bà ta vừa nói vừa chạy dọc bờ sông, sau đó nhảy ùm xuống sông không chút do dự, miệng bà ta còn liên tục gọi tên: “Quân Nhi, Quân Nhi!”“Quân Nhi, mẹ ở đây, Quân Nhi….”“Quay lại!” Mộc Quy Phàm lạnh lùng quát.Nhưng người phụ nữ trung niên hoàn toàn không nghe lời khuyên, ra sức lao xuống nước.Cảnh tượng này diễn ra quá đột ngột khiến mọi người không kịp nhận ra người phụ nữ trung niên từ đâu đến.Chỉ thấy nước sông ngập ngang ngực bà ta, sau đó bà ta bắt đầu vùng vẫy vì bị nước đẩy đi.“A… cứu với…” Người phụ nữ trung niên hét lên theo bản năng.Đám đông bên sông vừa nghẹn họng vừa lo lắng: “Dì ấy không biết bơi! Thật là, không biết bơi còn xuống sông làm cái gì không biết!”Người đàn ông trung niên thấy vậy chuẩn bị nhảy xuống sông, Mộc Quy Phàm đang nghe điện thoại vội giơ tay cản ông ta: “Tôi kêu thuyền trục vớt qua đây!”Mấy Streamer hét lớn: “Ôi ôi, dì kia sắp chìm rồi đấy!”“Thuyền trục vớt ở xa như vậy thì sao tới kịp!”Người đàn ông trung niên nghe vậy lại định xuống sông, Mộc Quy Phàm tiếp tục ngăn ông ta lại.

Túc Bảo cuống lên: “Không được, dưới nước có nguy hiểm đấy….”

Túc Bảo không chịu buông tay, ánh sáng từ sợi dây đỏ phát ra nên sức lực của cô bé mạnh đến mức người đàn ông kia không vằng ra được.

Người bên cạnh sốt ruột nói: “Ơ con bé này sao thế nhỉ? Sao lại làm trì hoãn việc cứu người? Phụ huynh đâu? Đây là con cái nhà ai thế?”

Mấy người lớn lần lượt đi tới, toan kéo Túc Bảo ra.

Mộc Quy Phàm vừa từ vùng đầm lầy bên sông đi lên, trông thấy mấy người lôi kéo Túc Bảo thì lạnh lùng quát: “Ai dám động vào con gái tôi!”

Đám người kia giật thót, vô thức buông tay.

Mộc Quy Phàm quét mắt nhìn xung quanh một vòng, nói: “Không ai rơi xuống nước hết, tôi đã kiểm tra rồi.”

Đám người sững sờ nhìn quần áo ướt sũng của Mộc Quy Phàm.

Người đàn ông trung niên vội hỏi: “Cậu xuống đó rồi à?”

Mộc Quy Phàm gật đầu: “Tôi xuống rồi, không ai rớt xuống sông hết.”

Mọi người chỉ cảm thấy khó hiểu và mù mờ.

Vốn dĩ ban nãy Mộc Quy Phàm đã hứa với Túc Bảo rằng anh chỉ qua vùng đầm lầy kiểm tra, sẽ không tùy tiện xuống sông. Trước khi xuất phát từ nhà tới sông Ung Giang, Túc Bảo cũng cho Mộc Quy Phàm một lá bùa màu vàng.

Khi trông thấy xác chết nữ nhảy xuống sông, Mộc Quy Phàm vốn định kéo xác chết lên nhân lúc cái xác chưa trôi đi xa, Nhưng, anh nhanh chóng phát hiện ra điều bất thường và lập tức bơi lên bờ.

Lúc này Mộc Quy Phàm đang nói dối, thực ra anh không lặn xuống sông, nhưng anh sắp sửa gọi điện kêu thuyền trục vớt qua bên này, tuyệt đối không được để người dân bình thường xuống nước.

Lúc này, một người phụ nữ trung niên bỗng đẩy đám người ra rồi xông tới, hoảng hốt kêu to: “Là con gái của tôi, đó là con gái của tôi…”

Bà ta vừa nói vừa chạy dọc bờ sông, sau đó nhảy ùm xuống sông không chút do dự, miệng bà ta còn liên tục gọi tên: “Quân Nhi, Quân Nhi!”

“Quân Nhi, mẹ ở đây, Quân Nhi….”

“Quay lại!” Mộc Quy Phàm lạnh lùng quát.

Nhưng người phụ nữ trung niên hoàn toàn không nghe lời khuyên, ra sức lao xuống nước.

Cảnh tượng này diễn ra quá đột ngột khiến mọi người không kịp nhận ra người phụ nữ trung niên từ đâu đến.

Chỉ thấy nước sông ngập ngang ngực bà ta, sau đó bà ta bắt đầu vùng vẫy vì bị nước đẩy đi.

“A… cứu với…” Người phụ nữ trung niên hét lên theo bản năng.

Đám đông bên sông vừa nghẹn họng vừa lo lắng: “Dì ấy không biết bơi! Thật là, không biết bơi còn xuống sông làm cái gì không biết!”

Người đàn ông trung niên thấy vậy chuẩn bị nhảy xuống sông, Mộc Quy Phàm đang nghe điện thoại vội giơ tay cản ông ta: “Tôi kêu thuyền trục vớt qua đây!”

Mấy Streamer hét lớn: “Ôi ôi, dì kia sắp chìm rồi đấy!”

“Thuyền trục vớt ở xa như vậy thì sao tới kịp!”

Người đàn ông trung niên nghe vậy lại định xuống sông, Mộc Quy Phàm tiếp tục ngăn ông ta lại.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo cuống lên: “Không được, dưới nước có nguy hiểm đấy….”Túc Bảo không chịu buông tay, ánh sáng từ sợi dây đỏ phát ra nên sức lực của cô bé mạnh đến mức người đàn ông kia không vằng ra được.Người bên cạnh sốt ruột nói: “Ơ con bé này sao thế nhỉ? Sao lại làm trì hoãn việc cứu người? Phụ huynh đâu? Đây là con cái nhà ai thế?”Mấy người lớn lần lượt đi tới, toan kéo Túc Bảo ra.Mộc Quy Phàm vừa từ vùng đầm lầy bên sông đi lên, trông thấy mấy người lôi kéo Túc Bảo thì lạnh lùng quát: “Ai dám động vào con gái tôi!”Đám người kia giật thót, vô thức buông tay.Mộc Quy Phàm quét mắt nhìn xung quanh một vòng, nói: “Không ai rơi xuống nước hết, tôi đã kiểm tra rồi.”Đám người sững sờ nhìn quần áo ướt sũng của Mộc Quy Phàm.Người đàn ông trung niên vội hỏi: “Cậu xuống đó rồi à?”Mộc Quy Phàm gật đầu: “Tôi xuống rồi, không ai rớt xuống sông hết.”Mọi người chỉ cảm thấy khó hiểu và mù mờ.Vốn dĩ ban nãy Mộc Quy Phàm đã hứa với Túc Bảo rằng anh chỉ qua vùng đầm lầy kiểm tra, sẽ không tùy tiện xuống sông. Trước khi xuất phát từ nhà tới sông Ung Giang, Túc Bảo cũng cho Mộc Quy Phàm một lá bùa màu vàng.Khi trông thấy xác chết nữ nhảy xuống sông, Mộc Quy Phàm vốn định kéo xác chết lên nhân lúc cái xác chưa trôi đi xa, Nhưng, anh nhanh chóng phát hiện ra điều bất thường và lập tức bơi lên bờ.Lúc này Mộc Quy Phàm đang nói dối, thực ra anh không lặn xuống sông, nhưng anh sắp sửa gọi điện kêu thuyền trục vớt qua bên này, tuyệt đối không được để người dân bình thường xuống nước.Lúc này, một người phụ nữ trung niên bỗng đẩy đám người ra rồi xông tới, hoảng hốt kêu to: “Là con gái của tôi, đó là con gái của tôi…”Bà ta vừa nói vừa chạy dọc bờ sông, sau đó nhảy ùm xuống sông không chút do dự, miệng bà ta còn liên tục gọi tên: “Quân Nhi, Quân Nhi!”“Quân Nhi, mẹ ở đây, Quân Nhi….”“Quay lại!” Mộc Quy Phàm lạnh lùng quát.Nhưng người phụ nữ trung niên hoàn toàn không nghe lời khuyên, ra sức lao xuống nước.Cảnh tượng này diễn ra quá đột ngột khiến mọi người không kịp nhận ra người phụ nữ trung niên từ đâu đến.Chỉ thấy nước sông ngập ngang ngực bà ta, sau đó bà ta bắt đầu vùng vẫy vì bị nước đẩy đi.“A… cứu với…” Người phụ nữ trung niên hét lên theo bản năng.Đám đông bên sông vừa nghẹn họng vừa lo lắng: “Dì ấy không biết bơi! Thật là, không biết bơi còn xuống sông làm cái gì không biết!”Người đàn ông trung niên thấy vậy chuẩn bị nhảy xuống sông, Mộc Quy Phàm đang nghe điện thoại vội giơ tay cản ông ta: “Tôi kêu thuyền trục vớt qua đây!”Mấy Streamer hét lớn: “Ôi ôi, dì kia sắp chìm rồi đấy!”“Thuyền trục vớt ở xa như vậy thì sao tới kịp!”Người đàn ông trung niên nghe vậy lại định xuống sông, Mộc Quy Phàm tiếp tục ngăn ông ta lại.

Chương 515: Chương 515