Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 547: Chương 547

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Đêm khuya tĩnh lặng, tiếng ngáy rất nhỏ nhanh chóng vang lên.Tô Lạc trở mình, vừa hay quay mặt về bên giường bị bỏ trống.Trong lúc đang ngủ mơ, anh bỗng nhiên cảm thấy hơi lạnh, không biết có thứ gì đang nghịch mặt mình.Anh khẽ nhíu mày, mơ màng mở mắt ra…Tô Lạc mở mắt ra, đôi đồng tử bỗng co rút kịch liệt.Không biết từ lúc nào, một cô gái đã nằm bên cạnh anh. Sắc mặt cô gái trắng bệch một cách không bình thường, hai mắt nhìn Tô Lạc hau háu, tay cô gái còn cầm tóc để trêu chọc lên mặt anh.Thấy Tô Lạc tỉnh giấc, cô gái cười dịu dàng: “Anh tỉnh rồi!”Tô Lạc bật dậy như lò xo, anh chưa bao giờ thất thố như này.“Cô là ai?” Tô Lạc quát hỏi.Tuy bị hù cho giật thót nhưng anh không hề nghĩ đến vấn đề ma quỷ.Fan cuồng của anh quá nhiều, thi thoảng ngủ trong khách sạn còn bị tỉnh giấc nửa đêm vì có tiếng cạy cửa—Đây là chuyện thường tình.Nhưng cạy cửa lẻn vào kiểu thần không biết quỷ không hay rồi nằm bên cạnh anh như này thì vẫn là lần đầu tiên.Nghĩ thôi cũng thấy đáng sợ!Nữ quỷ chậm rãi bò dậy, ngồi trên giường rồi kéo váy xuống, để lộ ra bờ vai mềm mại, ngượng ngùng nói: “Anh ơi, đêm xuân một khắc giá ngàn vàng, đêm nay em là của anh!”Tô Lạc: “…”Anh cố nén cảm giác ớn lạnh, nói: “Cút ra ngoài!”Nữ quỷ đứng dậy, gương mặt lộ vẻ ấm ức.“Anh, em có chỗ nào không tốt ư?” Nữ quỷ nói: “Em đã chết vì anh rồi, đáng thương như vậy rồi, anh không thể thương em một chút sao?”Tô Lạc chau mày, chỉ cảm thấy fan cuồng này hơi có vấn đề về thần kinh.Nữ quỷ mặc váy dài nên Tô Lạc không nhìn ra điều gì bất thường, mãi đến khi nó bay thẳng đờ tới trước mặt Tô Lạc, chân không chạm đất, mũi chân thẳng đứng……Tô Lạc: “!!”Nữ quỷ ư???Da đầu anh tê dại, lập tức nhớ tới chuyện ma quỷ mà Túc Bảo kể trước khi đi ngủ.Giường ngủ còn trống chỗ…..thực sự sẽ gọi hồn ma quỷ ư?Nữ quỷ ngẩng đầu, mê mẩn nhìn Tô Lạc: “Anh ơi, sao anh không nói gì? Người ta thích anh từ lúc anh mới debut đó nha, lẽ nào anh quên em rồi à?”Tô Lạc sắp sụp đổ vì phát điên và tức giận trước lời nói hoang đường của nữ quỷ này rồi.Sao anh có thể nhớ chuyện đó? Không, phải nói là hoàn toàn không tồn tại chuyện mà anh nên nhớ.Tuy nhiều kẻ vẫn nói anh là người ngoài mặt lịch sự nhã nhặn còn nội tâm lại xấu xa. Nhưng anh chưa bao giờ tương tác để lôi kéo fan, càng đừng nói việc liên lạc riêng với fan.Ảnh đế Tô Lạc cố đè nén nỗi kích động muốn điên cuồng tháo chạy, vớ vội di động cùng chìa khóa rồi chật vật chạy ra khỏi phòng với đôi chân trần.Cả hành lang chỉ có mình anh vội vã bước đi.

Đêm khuya tĩnh lặng, tiếng ngáy rất nhỏ nhanh chóng vang lên.

Tô Lạc trở mình, vừa hay quay mặt về bên giường bị bỏ trống.

Trong lúc đang ngủ mơ, anh bỗng nhiên cảm thấy hơi lạnh, không biết có thứ gì đang nghịch mặt mình.

Anh khẽ nhíu mày, mơ màng mở mắt ra…

Tô Lạc mở mắt ra, đôi đồng tử bỗng co rút kịch liệt.

Không biết từ lúc nào, một cô gái đã nằm bên cạnh anh. Sắc mặt cô gái trắng bệch một cách không bình thường, hai mắt nhìn Tô Lạc hau háu, tay cô gái còn cầm tóc để trêu chọc lên mặt anh.

Thấy Tô Lạc tỉnh giấc, cô gái cười dịu dàng: “Anh tỉnh rồi!”

Tô Lạc bật dậy như lò xo, anh chưa bao giờ thất thố như này.

“Cô là ai?” Tô Lạc quát hỏi.

Tuy bị hù cho giật thót nhưng anh không hề nghĩ đến vấn đề ma quỷ.

Fan cuồng của anh quá nhiều, thi thoảng ngủ trong khách sạn còn bị tỉnh giấc nửa đêm vì có tiếng cạy cửa—Đây là chuyện thường tình.

Nhưng cạy cửa lẻn vào kiểu thần không biết quỷ không hay rồi nằm bên cạnh anh như này thì vẫn là lần đầu tiên.

Nghĩ thôi cũng thấy đáng sợ!

Nữ quỷ chậm rãi bò dậy, ngồi trên giường rồi kéo váy xuống, để lộ ra bờ vai mềm mại, ngượng ngùng nói: “Anh ơi, đêm xuân một khắc giá ngàn vàng, đêm nay em là của anh!”

Tô Lạc: “…”

Anh cố nén cảm giác ớn lạnh, nói: “Cút ra ngoài!”

Nữ quỷ đứng dậy, gương mặt lộ vẻ ấm ức.

“Anh, em có chỗ nào không tốt ư?” Nữ quỷ nói: “Em đã chết vì anh rồi, đáng thương như vậy rồi, anh không thể thương em một chút sao?”

Tô Lạc chau mày, chỉ cảm thấy fan cuồng này hơi có vấn đề về thần kinh.

Nữ quỷ mặc váy dài nên Tô Lạc không nhìn ra điều gì bất thường, mãi đến khi nó bay thẳng đờ tới trước mặt Tô Lạc, chân không chạm đất, mũi chân thẳng đứng……

Tô Lạc: “!!”

Nữ quỷ ư???

Da đầu anh tê dại, lập tức nhớ tới chuyện ma quỷ mà Túc Bảo kể trước khi đi ngủ.

Giường ngủ còn trống chỗ…..thực sự sẽ gọi hồn ma quỷ ư?

Nữ quỷ ngẩng đầu, mê mẩn nhìn Tô Lạc: “Anh ơi, sao anh không nói gì? Người ta thích anh từ lúc anh mới debut đó nha, lẽ nào anh quên em rồi à?”

Tô Lạc sắp sụp đổ vì phát điên và tức giận trước lời nói hoang đường của nữ quỷ này rồi.

Sao anh có thể nhớ chuyện đó? Không, phải nói là hoàn toàn không tồn tại chuyện mà anh nên nhớ.

Tuy nhiều kẻ vẫn nói anh là người ngoài mặt lịch sự nhã nhặn còn nội tâm lại xấu xa. Nhưng anh chưa bao giờ tương tác để lôi kéo fan, càng đừng nói việc liên lạc riêng với fan.

Ảnh đế Tô Lạc cố đè nén nỗi kích động muốn điên cuồng tháo chạy, vớ vội di động cùng chìa khóa rồi chật vật chạy ra khỏi phòng với đôi chân trần.

Cả hành lang chỉ có mình anh vội vã bước đi.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Đêm khuya tĩnh lặng, tiếng ngáy rất nhỏ nhanh chóng vang lên.Tô Lạc trở mình, vừa hay quay mặt về bên giường bị bỏ trống.Trong lúc đang ngủ mơ, anh bỗng nhiên cảm thấy hơi lạnh, không biết có thứ gì đang nghịch mặt mình.Anh khẽ nhíu mày, mơ màng mở mắt ra…Tô Lạc mở mắt ra, đôi đồng tử bỗng co rút kịch liệt.Không biết từ lúc nào, một cô gái đã nằm bên cạnh anh. Sắc mặt cô gái trắng bệch một cách không bình thường, hai mắt nhìn Tô Lạc hau háu, tay cô gái còn cầm tóc để trêu chọc lên mặt anh.Thấy Tô Lạc tỉnh giấc, cô gái cười dịu dàng: “Anh tỉnh rồi!”Tô Lạc bật dậy như lò xo, anh chưa bao giờ thất thố như này.“Cô là ai?” Tô Lạc quát hỏi.Tuy bị hù cho giật thót nhưng anh không hề nghĩ đến vấn đề ma quỷ.Fan cuồng của anh quá nhiều, thi thoảng ngủ trong khách sạn còn bị tỉnh giấc nửa đêm vì có tiếng cạy cửa—Đây là chuyện thường tình.Nhưng cạy cửa lẻn vào kiểu thần không biết quỷ không hay rồi nằm bên cạnh anh như này thì vẫn là lần đầu tiên.Nghĩ thôi cũng thấy đáng sợ!Nữ quỷ chậm rãi bò dậy, ngồi trên giường rồi kéo váy xuống, để lộ ra bờ vai mềm mại, ngượng ngùng nói: “Anh ơi, đêm xuân một khắc giá ngàn vàng, đêm nay em là của anh!”Tô Lạc: “…”Anh cố nén cảm giác ớn lạnh, nói: “Cút ra ngoài!”Nữ quỷ đứng dậy, gương mặt lộ vẻ ấm ức.“Anh, em có chỗ nào không tốt ư?” Nữ quỷ nói: “Em đã chết vì anh rồi, đáng thương như vậy rồi, anh không thể thương em một chút sao?”Tô Lạc chau mày, chỉ cảm thấy fan cuồng này hơi có vấn đề về thần kinh.Nữ quỷ mặc váy dài nên Tô Lạc không nhìn ra điều gì bất thường, mãi đến khi nó bay thẳng đờ tới trước mặt Tô Lạc, chân không chạm đất, mũi chân thẳng đứng……Tô Lạc: “!!”Nữ quỷ ư???Da đầu anh tê dại, lập tức nhớ tới chuyện ma quỷ mà Túc Bảo kể trước khi đi ngủ.Giường ngủ còn trống chỗ…..thực sự sẽ gọi hồn ma quỷ ư?Nữ quỷ ngẩng đầu, mê mẩn nhìn Tô Lạc: “Anh ơi, sao anh không nói gì? Người ta thích anh từ lúc anh mới debut đó nha, lẽ nào anh quên em rồi à?”Tô Lạc sắp sụp đổ vì phát điên và tức giận trước lời nói hoang đường của nữ quỷ này rồi.Sao anh có thể nhớ chuyện đó? Không, phải nói là hoàn toàn không tồn tại chuyện mà anh nên nhớ.Tuy nhiều kẻ vẫn nói anh là người ngoài mặt lịch sự nhã nhặn còn nội tâm lại xấu xa. Nhưng anh chưa bao giờ tương tác để lôi kéo fan, càng đừng nói việc liên lạc riêng với fan.Ảnh đế Tô Lạc cố đè nén nỗi kích động muốn điên cuồng tháo chạy, vớ vội di động cùng chìa khóa rồi chật vật chạy ra khỏi phòng với đôi chân trần.Cả hành lang chỉ có mình anh vội vã bước đi.

Chương 547: Chương 547