Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 574: C574: Chương 574
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Giữa ban ngày ban mặt… Sao có thể gặp ma được, quỷ quái trong phim truyền hình đều xuất hiện vào ban đêm thôi.Trong lúc nghĩ ngợi, Tô Lạc đã rẽ vào khúc cua, ngay lập tức trông thấy Kiều Kiều mặc áo cưới đỏ thẫm đang đứng ngay trước cửa phòng nghỉ của mình.Nghe thấy tiếng động, nó quay đầu lại, hai mắt trợn tròn, gương mặt trắng bệch vì vui mừng quá độ mà trở nên vặn vẹo.“À hú~ Anh ới~”Tô Lạc:!!!Tô Lạc sợ điếng hồn, suýt chút nữa đã hét toáng lên vì sợ hãi, vất vả lắm mới duy trì được thiết lập của mình.Anh ôm chặt Túc Bảo, lùi về sau một bước, cảm giác thế giới quan của mình đã sụp đổ. Ban đêm gặp quỷ còn có thể nói do mộng du nên gặp ảo giác chứ hiện tại thì không thể lấy cớ này rồi!Vậy nên, tại sao anh lại nhìn thấy nữ quỷ này?Tiểu Ngũ nằm trong balo thú cưng cũng giật mình, lập tức kêu quác quác: “Ngươi đừng tới đây…”Câu thoại mang theo hiệu ứng lồng tiếng này cũng chính là lời thoại trong lòng Tô Lạc bấy giờ!Tuy anh chưa từng gặp nữ quỷ mặc áo cưới trước mắt này bao giờ nhưng dáng vẻ của nó rất quen thuộc, ảnh chụp của nó lúc còn sống đã lưu truyền trong vòng fan của anh từ xưa lắc xưa lơ rồi.Chính là sasaeng fan gõ cửa nửa đêm, lắp đặt thiết bị theo dõi anh, lẻn vào phòng khách sạn của anh thu thập tóc rụng.Quả nhiên, phim truyền hình đều gạt người, ai nói quỷ không thể ra ngoài vào ban ngày thế?!Túc Bảo lại rất bình tĩnh, đúng là vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay mà, bé chợt hỏi: “À cậu tư ơi, sasaeng fan là gì thế ạ?”Vừa rồi những người dưới lầu đều luôn miệng nói gì mà sasaeng ấy, bé thắc mắc từ nãy đến giờ, sasaeng fan là cơm* gì vậy? Có ăn được không? Có ngon như cơm chiên dứa không nhỉ?*fan và cơm đều là 饭 nên Túc Bảo nhầm lẫnCổ họng Tô Lạc căng thẳng, bề ngoài vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, làm bộ không nhìn thấy nữ quỷ kia.Anh nhìn thẳng về phía trước không dám chớp mắt, giải thích cho cục bột nhỏ hiểu, cố hết sức khiến sắc mặt mình vẫn như thường: “Sasaeng fan là những người hâm mộ điên cuồng cực đoan, chuyên bám đuôi và có những hành động gây hại tới thần tượng. Bọn họ coi việc xem trộm, theo dõi, chụp lén đời sống riêng tư của thần tượng là vinh quang…”Túc Bảo bừng tỉnh, gật đầu tổng kết: “Tức là fan b**n th** đúng không ạ?” Thì ra không phải là cơm thật…Tô Lạc thoáng chốc không biết nói gì, bé hiểu như vậy cũng không sai.Nữ quỷ nghe Tô Lạc nói xong thì u oán than: “Anh trai, sao anh có thể nói người ta như vậy chứ~ Vì anh mà em không cần ba mẹ luôn đấy, anh không thể đối xử với em vậy được, em yêu anh mà… Cho em ở với anh không được ư? Em hứa sẽ nghe lời, nếu anh chê em vướng bận thì em móc tròng mắt của mình ra nhé!”Nói xong, nó bay sang một bên tự móc mắt ra thật.“Như vậy thì anh chỉ cần mang theo tròng mắt của em là được rồi! Em đảm bảo sẽ không có chuyện gì đâu! Anh ơi, chỉ cần có thể nhìn thấy anh mỗi ngày là em thỏa mãn rồi…”Tô Lạc nhìn đôi mắt kia, lông tóc dựng đứng!Kỷ Trường thấp giọng nói: “Túc Bảo, vào phòng trước đi.”
Giữa ban ngày ban mặt… Sao có thể gặp ma được, quỷ quái trong phim truyền hình đều xuất hiện vào ban đêm thôi.
Trong lúc nghĩ ngợi, Tô Lạc đã rẽ vào khúc cua, ngay lập tức trông thấy Kiều Kiều mặc áo cưới đỏ thẫm đang đứng ngay trước cửa phòng nghỉ của mình.
Nghe thấy tiếng động, nó quay đầu lại, hai mắt trợn tròn, gương mặt trắng bệch vì vui mừng quá độ mà trở nên vặn vẹo.
“À hú~ Anh ới~”
Tô Lạc:!!!
Tô Lạc sợ điếng hồn, suýt chút nữa đã hét toáng lên vì sợ hãi, vất vả lắm mới duy trì được thiết lập của mình.
Anh ôm chặt Túc Bảo, lùi về sau một bước, cảm giác thế giới quan của mình đã sụp đổ. Ban đêm gặp quỷ còn có thể nói do mộng du nên gặp ảo giác chứ hiện tại thì không thể lấy cớ này rồi!
Vậy nên, tại sao anh lại nhìn thấy nữ quỷ này?
Tiểu Ngũ nằm trong balo thú cưng cũng giật mình, lập tức kêu quác quác: “Ngươi đừng tới đây…”
Câu thoại mang theo hiệu ứng lồng tiếng này cũng chính là lời thoại trong lòng Tô Lạc bấy giờ!
Tuy anh chưa từng gặp nữ quỷ mặc áo cưới trước mắt này bao giờ nhưng dáng vẻ của nó rất quen thuộc, ảnh chụp của nó lúc còn sống đã lưu truyền trong vòng fan của anh từ xưa lắc xưa lơ rồi.
Chính là sasaeng fan gõ cửa nửa đêm, lắp đặt thiết bị theo dõi anh, lẻn vào phòng khách sạn của anh thu thập tóc rụng.
Quả nhiên, phim truyền hình đều gạt người, ai nói quỷ không thể ra ngoài vào ban ngày thế?!
Túc Bảo lại rất bình tĩnh, đúng là vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay mà, bé chợt hỏi: “À cậu tư ơi, sasaeng fan là gì thế ạ?”
Vừa rồi những người dưới lầu đều luôn miệng nói gì mà sasaeng ấy, bé thắc mắc từ nãy đến giờ, sasaeng fan là cơm* gì vậy? Có ăn được không? Có ngon như cơm chiên dứa không nhỉ?
*fan và cơm đều là 饭 nên Túc Bảo nhầm lẫn
Cổ họng Tô Lạc căng thẳng, bề ngoài vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, làm bộ không nhìn thấy nữ quỷ kia.
Anh nhìn thẳng về phía trước không dám chớp mắt, giải thích cho cục bột nhỏ hiểu, cố hết sức khiến sắc mặt mình vẫn như thường: “Sasaeng fan là những người hâm mộ điên cuồng cực đoan, chuyên bám đuôi và có những hành động gây hại tới thần tượng. Bọn họ coi việc xem trộm, theo dõi, chụp lén đời sống riêng tư của thần tượng là vinh quang…”
Túc Bảo bừng tỉnh, gật đầu tổng kết: “Tức là fan b**n th** đúng không ạ?” Thì ra không phải là cơm thật…
Tô Lạc thoáng chốc không biết nói gì, bé hiểu như vậy cũng không sai.
Nữ quỷ nghe Tô Lạc nói xong thì u oán than: “Anh trai, sao anh có thể nói người ta như vậy chứ~ Vì anh mà em không cần ba mẹ luôn đấy, anh không thể đối xử với em vậy được, em yêu anh mà… Cho em ở với anh không được ư? Em hứa sẽ nghe lời, nếu anh chê em vướng bận thì em móc tròng mắt của mình ra nhé!”
Nói xong, nó bay sang một bên tự móc mắt ra thật.
“Như vậy thì anh chỉ cần mang theo tròng mắt của em là được rồi! Em đảm bảo sẽ không có chuyện gì đâu! Anh ơi, chỉ cần có thể nhìn thấy anh mỗi ngày là em thỏa mãn rồi…”
Tô Lạc nhìn đôi mắt kia, lông tóc dựng đứng!
Kỷ Trường thấp giọng nói: “Túc Bảo, vào phòng trước đi.”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Giữa ban ngày ban mặt… Sao có thể gặp ma được, quỷ quái trong phim truyền hình đều xuất hiện vào ban đêm thôi.Trong lúc nghĩ ngợi, Tô Lạc đã rẽ vào khúc cua, ngay lập tức trông thấy Kiều Kiều mặc áo cưới đỏ thẫm đang đứng ngay trước cửa phòng nghỉ của mình.Nghe thấy tiếng động, nó quay đầu lại, hai mắt trợn tròn, gương mặt trắng bệch vì vui mừng quá độ mà trở nên vặn vẹo.“À hú~ Anh ới~”Tô Lạc:!!!Tô Lạc sợ điếng hồn, suýt chút nữa đã hét toáng lên vì sợ hãi, vất vả lắm mới duy trì được thiết lập của mình.Anh ôm chặt Túc Bảo, lùi về sau một bước, cảm giác thế giới quan của mình đã sụp đổ. Ban đêm gặp quỷ còn có thể nói do mộng du nên gặp ảo giác chứ hiện tại thì không thể lấy cớ này rồi!Vậy nên, tại sao anh lại nhìn thấy nữ quỷ này?Tiểu Ngũ nằm trong balo thú cưng cũng giật mình, lập tức kêu quác quác: “Ngươi đừng tới đây…”Câu thoại mang theo hiệu ứng lồng tiếng này cũng chính là lời thoại trong lòng Tô Lạc bấy giờ!Tuy anh chưa từng gặp nữ quỷ mặc áo cưới trước mắt này bao giờ nhưng dáng vẻ của nó rất quen thuộc, ảnh chụp của nó lúc còn sống đã lưu truyền trong vòng fan của anh từ xưa lắc xưa lơ rồi.Chính là sasaeng fan gõ cửa nửa đêm, lắp đặt thiết bị theo dõi anh, lẻn vào phòng khách sạn của anh thu thập tóc rụng.Quả nhiên, phim truyền hình đều gạt người, ai nói quỷ không thể ra ngoài vào ban ngày thế?!Túc Bảo lại rất bình tĩnh, đúng là vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay mà, bé chợt hỏi: “À cậu tư ơi, sasaeng fan là gì thế ạ?”Vừa rồi những người dưới lầu đều luôn miệng nói gì mà sasaeng ấy, bé thắc mắc từ nãy đến giờ, sasaeng fan là cơm* gì vậy? Có ăn được không? Có ngon như cơm chiên dứa không nhỉ?*fan và cơm đều là 饭 nên Túc Bảo nhầm lẫnCổ họng Tô Lạc căng thẳng, bề ngoài vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, làm bộ không nhìn thấy nữ quỷ kia.Anh nhìn thẳng về phía trước không dám chớp mắt, giải thích cho cục bột nhỏ hiểu, cố hết sức khiến sắc mặt mình vẫn như thường: “Sasaeng fan là những người hâm mộ điên cuồng cực đoan, chuyên bám đuôi và có những hành động gây hại tới thần tượng. Bọn họ coi việc xem trộm, theo dõi, chụp lén đời sống riêng tư của thần tượng là vinh quang…”Túc Bảo bừng tỉnh, gật đầu tổng kết: “Tức là fan b**n th** đúng không ạ?” Thì ra không phải là cơm thật…Tô Lạc thoáng chốc không biết nói gì, bé hiểu như vậy cũng không sai.Nữ quỷ nghe Tô Lạc nói xong thì u oán than: “Anh trai, sao anh có thể nói người ta như vậy chứ~ Vì anh mà em không cần ba mẹ luôn đấy, anh không thể đối xử với em vậy được, em yêu anh mà… Cho em ở với anh không được ư? Em hứa sẽ nghe lời, nếu anh chê em vướng bận thì em móc tròng mắt của mình ra nhé!”Nói xong, nó bay sang một bên tự móc mắt ra thật.“Như vậy thì anh chỉ cần mang theo tròng mắt của em là được rồi! Em đảm bảo sẽ không có chuyện gì đâu! Anh ơi, chỉ cần có thể nhìn thấy anh mỗi ngày là em thỏa mãn rồi…”Tô Lạc nhìn đôi mắt kia, lông tóc dựng đứng!Kỷ Trường thấp giọng nói: “Túc Bảo, vào phòng trước đi.”