Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 580: C580: Chương 580
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Các nhân viên hò reo trước bất ngờ lớn, vội vàng vớ túi và điện thoại của mình rồi chạy như bay khỏi phòng làm việc.Nữ quỷ Kiều Kiều bị chém mấy nhát, ngày càng đuối sức, nhưng không rõ tại sao nó chẳng thể thoát khỏi Túc Bảo.“Sao lại đuổi bắt ta!” Kiều Kiều tức giận hỏi.Túc Bảo còn chưa trả lời thì Tiểu Ngũ đã cao giọng đáp: “Bởi vì ngươi có xi-rô!”Kiều Kiều: “….”Túc Bảo: “…”Tô Lạc: “…”Sau khi Túc Bảo chém khoảng ba mươi nhát kiếm, Kiều Kiều nằm bò dưới đất như một vũng bùn, khóc không ra nước mắt.Tại sao lại như vậy…Nó không tiếc mạng sống, nhảy lầu tự vẫn để sớm chiều được ở bên Tô Lạc.Nếu bị người lợi hại như Kỷ Trường bắt thì chẳng nói làm gì, đằng này lại bị một con nhóc miệng còn hôi sữa chế ngự.Nó không phục, không cam tâm.“Không thể tha cho ta ư?” Kiều Kiều yếu ớt nói: “Ta cam đoan sẽ không hại anh trai, được không? Ta chỉ cần được ở bên cạnh anh trai…”“Thật đó, ta chỉ cần mỗi ngày được ở bên anh trai là vừa lòng thỏa ý rồi…”Kiều Kiều bật khóc, nó thực sự không muốn hại Tô Lạc nữa, chỉ muốn biết mỗi ngày anh ngủ dậy lúc mấy giờ, sau khi dậy sẽ đánh răng trước hay đi vệ sinh trước….Ăn cơm có nhiều không, lúc ngủ mặc đồ ngủ gì, buổi tối có nói mớ không….Nó có đòi hỏi gì nhiều đâu!Túc Bảo lắc đầu, từ chối một cách dứt khoát: “Không thể!”Quỷ ở bên cạnh người thì chỉ có hại chứ không có lợi gì cho con người cả.Nếu Kiều Kiều ở bên cậu tư thì về lâu về dài, cậu tư nhất định sẽ yếu đi, vận rủi bám thân, thậm chí còn giảm tuổi thọ.“Vậy ~ Em hỏi chị nè, con quỷ cùng chị tới hôm qua là ai?” Túc Bảo hỏi.Ánh sáng thoáng hiện trong đôi mắt Kiều Kiều, nó hỏi: “Ta nói thì ngươi sẽ tha cho ta à?”Túc Bảo lắc đầu: “Không thể!”Kiều Kiều lập tức nhắm mắt lại: “Thế sao ta phải nói cho ngươi!”Túc Bảo giơ cây kiếm lên: “Được thôi, vậy em có thể thử pháp thuật khác mà sư phụ dạy em rồi!”Pháp thuật này tên là: Thuật ngầu đến bức người…..Kiều Kiều mở choàng hai mắt, tức muốn chết.Chính thứ pháp thuật ‘lùi lùi lùi’ này đã hại nó thê thảm, không chém chết nó luôn mà mỗi lần chém là một lần nó phải chịu cực hình!Bây giờ còn định thử pháp thuật mới gì chứ?!“Ta nói!” Kiều Kiều nghiến răng, vừa khóc vừa nói: “Ta chỉ biết nó là ác quỷ, nó nói có thể giúp ta, điều kiện duy nhất là cho nó trốn trên người ta khi cần thiết.”
Các nhân viên hò reo trước bất ngờ lớn, vội vàng vớ túi và điện thoại của mình rồi chạy như bay khỏi phòng làm việc.
Nữ quỷ Kiều Kiều bị chém mấy nhát, ngày càng đuối sức, nhưng không rõ tại sao nó chẳng thể thoát khỏi Túc Bảo.
“Sao lại đuổi bắt ta!” Kiều Kiều tức giận hỏi.
Túc Bảo còn chưa trả lời thì Tiểu Ngũ đã cao giọng đáp: “Bởi vì ngươi có xi-rô!”
Kiều Kiều: “….”
Túc Bảo: “…”
Tô Lạc: “…”
Sau khi Túc Bảo chém khoảng ba mươi nhát kiếm, Kiều Kiều nằm bò dưới đất như một vũng bùn, khóc không ra nước mắt.
Tại sao lại như vậy…
Nó không tiếc mạng sống, nhảy lầu tự vẫn để sớm chiều được ở bên Tô Lạc.
Nếu bị người lợi hại như Kỷ Trường bắt thì chẳng nói làm gì, đằng này lại bị một con nhóc miệng còn hôi sữa chế ngự.
Nó không phục, không cam tâm.
“Không thể tha cho ta ư?” Kiều Kiều yếu ớt nói: “Ta cam đoan sẽ không hại anh trai, được không? Ta chỉ cần được ở bên cạnh anh trai…”
“Thật đó, ta chỉ cần mỗi ngày được ở bên anh trai là vừa lòng thỏa ý rồi…”
Kiều Kiều bật khóc, nó thực sự không muốn hại Tô Lạc nữa, chỉ muốn biết mỗi ngày anh ngủ dậy lúc mấy giờ, sau khi dậy sẽ đánh răng trước hay đi vệ sinh trước….Ăn cơm có nhiều không, lúc ngủ mặc đồ ngủ gì, buổi tối có nói mớ không….
Nó có đòi hỏi gì nhiều đâu!
Túc Bảo lắc đầu, từ chối một cách dứt khoát: “Không thể!”
Quỷ ở bên cạnh người thì chỉ có hại chứ không có lợi gì cho con người cả.
Nếu Kiều Kiều ở bên cậu tư thì về lâu về dài, cậu tư nhất định sẽ yếu đi, vận rủi bám thân, thậm chí còn giảm tuổi thọ.
“Vậy ~ Em hỏi chị nè, con quỷ cùng chị tới hôm qua là ai?” Túc Bảo hỏi.
Ánh sáng thoáng hiện trong đôi mắt Kiều Kiều, nó hỏi: “Ta nói thì ngươi sẽ tha cho ta à?”
Túc Bảo lắc đầu: “Không thể!”
Kiều Kiều lập tức nhắm mắt lại: “Thế sao ta phải nói cho ngươi!”
Túc Bảo giơ cây kiếm lên: “Được thôi, vậy em có thể thử pháp thuật khác mà sư phụ dạy em rồi!”
Pháp thuật này tên là: Thuật ngầu đến bức người…..
Kiều Kiều mở choàng hai mắt, tức muốn chết.
Chính thứ pháp thuật ‘lùi lùi lùi’ này đã hại nó thê thảm, không chém chết nó luôn mà mỗi lần chém là một lần nó phải chịu cực hình!
Bây giờ còn định thử pháp thuật mới gì chứ?!
“Ta nói!” Kiều Kiều nghiến răng, vừa khóc vừa nói: “Ta chỉ biết nó là ác quỷ, nó nói có thể giúp ta, điều kiện duy nhất là cho nó trốn trên người ta khi cần thiết.”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Các nhân viên hò reo trước bất ngờ lớn, vội vàng vớ túi và điện thoại của mình rồi chạy như bay khỏi phòng làm việc.Nữ quỷ Kiều Kiều bị chém mấy nhát, ngày càng đuối sức, nhưng không rõ tại sao nó chẳng thể thoát khỏi Túc Bảo.“Sao lại đuổi bắt ta!” Kiều Kiều tức giận hỏi.Túc Bảo còn chưa trả lời thì Tiểu Ngũ đã cao giọng đáp: “Bởi vì ngươi có xi-rô!”Kiều Kiều: “….”Túc Bảo: “…”Tô Lạc: “…”Sau khi Túc Bảo chém khoảng ba mươi nhát kiếm, Kiều Kiều nằm bò dưới đất như một vũng bùn, khóc không ra nước mắt.Tại sao lại như vậy…Nó không tiếc mạng sống, nhảy lầu tự vẫn để sớm chiều được ở bên Tô Lạc.Nếu bị người lợi hại như Kỷ Trường bắt thì chẳng nói làm gì, đằng này lại bị một con nhóc miệng còn hôi sữa chế ngự.Nó không phục, không cam tâm.“Không thể tha cho ta ư?” Kiều Kiều yếu ớt nói: “Ta cam đoan sẽ không hại anh trai, được không? Ta chỉ cần được ở bên cạnh anh trai…”“Thật đó, ta chỉ cần mỗi ngày được ở bên anh trai là vừa lòng thỏa ý rồi…”Kiều Kiều bật khóc, nó thực sự không muốn hại Tô Lạc nữa, chỉ muốn biết mỗi ngày anh ngủ dậy lúc mấy giờ, sau khi dậy sẽ đánh răng trước hay đi vệ sinh trước….Ăn cơm có nhiều không, lúc ngủ mặc đồ ngủ gì, buổi tối có nói mớ không….Nó có đòi hỏi gì nhiều đâu!Túc Bảo lắc đầu, từ chối một cách dứt khoát: “Không thể!”Quỷ ở bên cạnh người thì chỉ có hại chứ không có lợi gì cho con người cả.Nếu Kiều Kiều ở bên cậu tư thì về lâu về dài, cậu tư nhất định sẽ yếu đi, vận rủi bám thân, thậm chí còn giảm tuổi thọ.“Vậy ~ Em hỏi chị nè, con quỷ cùng chị tới hôm qua là ai?” Túc Bảo hỏi.Ánh sáng thoáng hiện trong đôi mắt Kiều Kiều, nó hỏi: “Ta nói thì ngươi sẽ tha cho ta à?”Túc Bảo lắc đầu: “Không thể!”Kiều Kiều lập tức nhắm mắt lại: “Thế sao ta phải nói cho ngươi!”Túc Bảo giơ cây kiếm lên: “Được thôi, vậy em có thể thử pháp thuật khác mà sư phụ dạy em rồi!”Pháp thuật này tên là: Thuật ngầu đến bức người…..Kiều Kiều mở choàng hai mắt, tức muốn chết.Chính thứ pháp thuật ‘lùi lùi lùi’ này đã hại nó thê thảm, không chém chết nó luôn mà mỗi lần chém là một lần nó phải chịu cực hình!Bây giờ còn định thử pháp thuật mới gì chứ?!“Ta nói!” Kiều Kiều nghiến răng, vừa khóc vừa nói: “Ta chỉ biết nó là ác quỷ, nó nói có thể giúp ta, điều kiện duy nhất là cho nó trốn trên người ta khi cần thiết.”