Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 587: C587: Chương 587

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Không đưa! Thế nào cũng không đưa! Anh kêu em cút cơ mà, không nghe thấy hả? Có phải muốn ông đây tiễn một đoạn đường không?”Túc Bảo bỗng nhiên nói: “Anh Tử Tích, nếu anh thấy thứ gì không sạch sẽ thì nhớ tới tìm em nha!”Tô Tử Tích trừng mắt: “Nói em cút đi cơ mà, em không hiểu tiếng người à?”Cái gì mà ‘thứ không sạch sẽ’ chứ.Gì thế, muốn hù dọa cậu à?Ôi ôi, cậu sợ lắm nha~Tô Tử Tích trợn trắng mắt.Tô Tử Du tức giận nói: “Chúng ta đừng thèm quan tâm tới Tử Tích nữa! Để anh tìm đoạn video đó cho em, nhất định sẽ tìm được!”Túc Bảo được Tô Tử Du nắm tay rời đi nhưng cứ đi ba bước cô bé lại ngoảnh đầu nhìn lại.Chẳng mấy chốc, Mộc Quy Phàm đi ra vườn hoa.Anh vặn cổ tay, nhìn Tô Tử Tích đang chơi game.Hừm, dám mặt nặng mày nhẹ với con gái của anh ư?Người nhà họ Tô này không ai trị được cậu nhóc đúng không.?“Nào, chơi vài ván!” Mộc Quy Phàm nói.Tô Tử Tích chẳng buồn ngẩng đầu, hiển nhiên trong mắt cậu, người dượng mới tới nhà họ Tô này cũng chẳng là cái thá gì.Mộc Quy Phàm lạnh lùng nói: “Chẳng phải con chơi game rất lợi hại ư? Nếu con đánh thắng dượng một ván, dượng sẽ ra mặt xin cho con tới đội thể thao điện tử.”Ngón tay Tô Tử Tích khẽ khựng lại.Mộc Quy Phàm cười chế giễu: “Sao? Không dám à?”Tô Tử Tích tức giận, cậu được group game phong làm đại thần, thiếu niên truyền kỳ, huyền thoại bất khả chiến bại.Thế mà người dượng này dám nói ‘cậu không thắng nổi một ván ư?’“Chơi thì chơi!” Tô Tử Tích không phục nói.Sau khi Mộc Quy Phàm online, Tô Tử Tích mới phát hiện ra Mộc Quy Phàm là người mới có nick Đại Địa Bất Phàm.Tô Tử Tích trợn trắng mắt, có thế này thôi mà tự tin vậy à?Nửa giờ sau.Tô Tử Tích bị giết đến độ muốn bật khóc.Mộc Quy Phàm giết cậu tròn 100 lần!Lần đầu tiên Tô Tử Tích hoài nghi đời người như này, cậu bị giết đến tê liệt cảm xúc, hận không thể quăng luôn chiếc di động rồi không bao giờ chơi game nữa!Mộc Quy Phàm cất di động, lạnh lùng nói: “Nhớ kỹ, lần sau gặp Túc Bảo phải khách sáo một chút! Nếu không, dượng gặp con trên game lần nào liền giết lần đó!”Tô Tử Tích: “…”

“Không đưa! Thế nào cũng không đưa! Anh kêu em cút cơ mà, không nghe thấy hả? Có phải muốn ông đây tiễn một đoạn đường không?”

Túc Bảo bỗng nhiên nói: “Anh Tử Tích, nếu anh thấy thứ gì không sạch sẽ thì nhớ tới tìm em nha!”

Tô Tử Tích trừng mắt: “Nói em cút đi cơ mà, em không hiểu tiếng người à?”

Cái gì mà ‘thứ không sạch sẽ’ chứ.

Gì thế, muốn hù dọa cậu à?

Ôi ôi, cậu sợ lắm nha~

Tô Tử Tích trợn trắng mắt.

Tô Tử Du tức giận nói: “Chúng ta đừng thèm quan tâm tới Tử Tích nữa! Để anh tìm đoạn video đó cho em, nhất định sẽ tìm được!”

Túc Bảo được Tô Tử Du nắm tay rời đi nhưng cứ đi ba bước cô bé lại ngoảnh đầu nhìn lại.

Chẳng mấy chốc, Mộc Quy Phàm đi ra vườn hoa.

Anh vặn cổ tay, nhìn Tô Tử Tích đang chơi game.

Hừm, dám mặt nặng mày nhẹ với con gái của anh ư?

Người nhà họ Tô này không ai trị được cậu nhóc đúng không.?

“Nào, chơi vài ván!” Mộc Quy Phàm nói.

Tô Tử Tích chẳng buồn ngẩng đầu, hiển nhiên trong mắt cậu, người dượng mới tới nhà họ Tô này cũng chẳng là cái thá gì.

Mộc Quy Phàm lạnh lùng nói: “Chẳng phải con chơi game rất lợi hại ư? Nếu con đánh thắng dượng một ván, dượng sẽ ra mặt xin cho con tới đội thể thao điện tử.”

Ngón tay Tô Tử Tích khẽ khựng lại.

Mộc Quy Phàm cười chế giễu: “Sao? Không dám à?”

Tô Tử Tích tức giận, cậu được group game phong làm đại thần, thiếu niên truyền kỳ, huyền thoại bất khả chiến bại.

Thế mà người dượng này dám nói ‘cậu không thắng nổi một ván ư?’

“Chơi thì chơi!” Tô Tử Tích không phục nói.

Sau khi Mộc Quy Phàm online, Tô Tử Tích mới phát hiện ra Mộc Quy Phàm là người mới có nick Đại Địa Bất Phàm.

Tô Tử Tích trợn trắng mắt, có thế này thôi mà tự tin vậy à?

Nửa giờ sau.

Tô Tử Tích bị giết đến độ muốn bật khóc.

Mộc Quy Phàm giết cậu tròn 100 lần!

Lần đầu tiên Tô Tử Tích hoài nghi đời người như này, cậu bị giết đến tê liệt cảm xúc, hận không thể quăng luôn chiếc di động rồi không bao giờ chơi game nữa!

Mộc Quy Phàm cất di động, lạnh lùng nói: “Nhớ kỹ, lần sau gặp Túc Bảo phải khách sáo một chút! Nếu không, dượng gặp con trên game lần nào liền giết lần đó!”

Tô Tử Tích: “…”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Không đưa! Thế nào cũng không đưa! Anh kêu em cút cơ mà, không nghe thấy hả? Có phải muốn ông đây tiễn một đoạn đường không?”Túc Bảo bỗng nhiên nói: “Anh Tử Tích, nếu anh thấy thứ gì không sạch sẽ thì nhớ tới tìm em nha!”Tô Tử Tích trừng mắt: “Nói em cút đi cơ mà, em không hiểu tiếng người à?”Cái gì mà ‘thứ không sạch sẽ’ chứ.Gì thế, muốn hù dọa cậu à?Ôi ôi, cậu sợ lắm nha~Tô Tử Tích trợn trắng mắt.Tô Tử Du tức giận nói: “Chúng ta đừng thèm quan tâm tới Tử Tích nữa! Để anh tìm đoạn video đó cho em, nhất định sẽ tìm được!”Túc Bảo được Tô Tử Du nắm tay rời đi nhưng cứ đi ba bước cô bé lại ngoảnh đầu nhìn lại.Chẳng mấy chốc, Mộc Quy Phàm đi ra vườn hoa.Anh vặn cổ tay, nhìn Tô Tử Tích đang chơi game.Hừm, dám mặt nặng mày nhẹ với con gái của anh ư?Người nhà họ Tô này không ai trị được cậu nhóc đúng không.?“Nào, chơi vài ván!” Mộc Quy Phàm nói.Tô Tử Tích chẳng buồn ngẩng đầu, hiển nhiên trong mắt cậu, người dượng mới tới nhà họ Tô này cũng chẳng là cái thá gì.Mộc Quy Phàm lạnh lùng nói: “Chẳng phải con chơi game rất lợi hại ư? Nếu con đánh thắng dượng một ván, dượng sẽ ra mặt xin cho con tới đội thể thao điện tử.”Ngón tay Tô Tử Tích khẽ khựng lại.Mộc Quy Phàm cười chế giễu: “Sao? Không dám à?”Tô Tử Tích tức giận, cậu được group game phong làm đại thần, thiếu niên truyền kỳ, huyền thoại bất khả chiến bại.Thế mà người dượng này dám nói ‘cậu không thắng nổi một ván ư?’“Chơi thì chơi!” Tô Tử Tích không phục nói.Sau khi Mộc Quy Phàm online, Tô Tử Tích mới phát hiện ra Mộc Quy Phàm là người mới có nick Đại Địa Bất Phàm.Tô Tử Tích trợn trắng mắt, có thế này thôi mà tự tin vậy à?Nửa giờ sau.Tô Tử Tích bị giết đến độ muốn bật khóc.Mộc Quy Phàm giết cậu tròn 100 lần!Lần đầu tiên Tô Tử Tích hoài nghi đời người như này, cậu bị giết đến tê liệt cảm xúc, hận không thể quăng luôn chiếc di động rồi không bao giờ chơi game nữa!Mộc Quy Phàm cất di động, lạnh lùng nói: “Nhớ kỹ, lần sau gặp Túc Bảo phải khách sáo một chút! Nếu không, dượng gặp con trên game lần nào liền giết lần đó!”Tô Tử Tích: “…”

Chương 587: C587: Chương 587