Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 600: C600: Chương 600
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Anh đánh giá cô, cười nói: “Tôi có thể nói thẳng, thật ra chuyện đó chỉ là…”“Vậy tôi cũng sẽ nói thẳng.”Không biết có phải do trời mưa hay không mà hô hấp của Giang Nguyệt trở nên hơi dinh dính, ướt át, cả người đều không thoải mái:“Hai tháng sau, bộ phim đang quay đóng máy, hợp đồng của tôi cũng hết hạn.”“Bộ phim này sẽ được đề cử để giành giải thưởng, nếu không có gì bất ngờ thì sẽ nhận được không ít lợi nhuận, cổ phiếu của công ty cũng sẽ vì thế mà tăng lên.”Giang Nguyệt nói từng chữ, rất bình tĩnh phân tích ưu và nhược điểm: “Tôi dự định sử dụng phần lợi nhuận này để bù đắp cho các hợp đồng khác trên người tôi, chuộc lại sự tự do của tôi, hy vọng Tiêu tổng sẽ đồng ý.”Độ cong của khóe môi Tiêu Kỳ Nhiên cũng bởi vì nội dung trong lời nói của cô mà dần dần hạ xuống:“Giang Nguyệt, cô coi mình là hàng hóa à?”“Có thể là vậy.” Giang Nguyệt chậm rãi thở ra một hơi, thản nhiên cười nói:“Hiện tại món hàng như tôi muốn tự chuộc thân, Tiêu tổng có đáp ứng hay không?”Cô nói đủ bình tĩnh, giọng điệu bình thản không kèm theo bất cứ cảm xúc nào.Mặc dù đó là một câu hỏi, nhưng rõ ràng là cô không có ý định cho hắn ta cơ hội để từ chối:“Nếu anh không đồng ý cũng không sao, tôi đã hỏi qua về vấn đề hợp đồng này rồi, chúng ta có thể ra tòa.”Sắc mặt Tiêu Kỳ Nhiên vẫn âm trầm, khi nghe được câu cuối cùng liền cười, càng tức giận hơn, mỗi một chữ giống như là từ trong kẽ răng chen ra:“Giang Nguyệt, cô kiện tụng đến nghiện rồi hả?”Bên trong xe đột nhiên im bặt, ngay cả bầu không khí cũng trở nên ngưng trệ.Ý cười của Tiêu Kỳ Nhiên thu lại, ánh mắt nhìn Giang Nguyệt dần dần sâu thẳm, suy nghĩ cũng từ từ trầm xuống.“Giang Nguyệt, cô đang nghiêm túc sao?”Đối mặt với Tiêu Kỳ Nhiên, Giang Nguyệt bướng bỉnh mím môi, trên mặt gần như không có biểu cảm gì.Im lặng, nhưng kiên quyết thể hiện thái độ của mình.Hai người cứ như vậy giằng co.Áp suất không khí trong xe giảm xuống từng chút một, Giang Nguyệt có thể nhạy bén cảm nhận được cảm xúc của người đàn ông trước mặt dần dần trở nên mất kiên nhẫn, nhưng cô vẫn thờ ơ như trước.Sau một hồi im lặng, Tiêu Kỳ Nhiên chậm rãi thở ra một hơi: “Giận dỗi cũng nên có giới hạn!”Từ trước đến nay anh không phải là người kiên nhẫn lắm: “Rốt cuộc cô muốn cái gì, trực tiếp nói rõ ràng, tôi không có thời gian rảnh rỗi đi đoán tới đoán lui.”Đến lúc này, Tiêu Kỳ Nhiên vẫn cho rằng Giang Nguyệt là vì đạt được mục đích nào đó, mới hết lần này đến lần khác dùng cách hủy hợp đồng để uy h**p hắn.Hắn căn bản không tin Giang Nguyệt thật sự muốn rời đi.“Tôi cũng không có thời gian rảnh để dây dưa với anh.” Giang Nguyệt vừa nói chuyện, liền cảm thấy vô lực nặng nề:“Tôi đã rất mệt mỏi, chỉ muốn nghỉ ngơi một thời gian dài.”Cứng không được, Giang Nguyệt liền dùng mềm.
Anh đánh giá cô, cười nói: “Tôi có thể nói thẳng, thật ra chuyện đó chỉ là…”
“Vậy tôi cũng sẽ nói thẳng.”
Không biết có phải do trời mưa hay không mà hô hấp của Giang Nguyệt trở nên hơi dinh dính, ướt át, cả người đều không thoải mái:
“Hai tháng sau, bộ phim đang quay đóng máy, hợp đồng của tôi cũng hết hạn.”
“Bộ phim này sẽ được đề cử để giành giải thưởng, nếu không có gì bất ngờ thì sẽ nhận được không ít lợi nhuận, cổ phiếu của công ty cũng sẽ vì thế mà tăng lên.”
Giang Nguyệt nói từng chữ, rất bình tĩnh phân tích ưu và nhược điểm: “Tôi dự định sử dụng phần lợi nhuận này để bù đắp cho các hợp đồng khác trên người tôi, chuộc lại sự tự do của tôi, hy vọng Tiêu tổng sẽ đồng ý.”
Độ cong của khóe môi Tiêu Kỳ Nhiên cũng bởi vì nội dung trong lời nói của cô mà dần dần hạ xuống:
“Giang Nguyệt, cô coi mình là hàng hóa à?”
“Có thể là vậy.” Giang Nguyệt chậm rãi thở ra một hơi, thản nhiên cười nói:
“Hiện tại món hàng như tôi muốn tự chuộc thân, Tiêu tổng có đáp ứng hay không?”
Cô nói đủ bình tĩnh, giọng điệu bình thản không kèm theo bất cứ cảm xúc nào.
Mặc dù đó là một câu hỏi, nhưng rõ ràng là cô không có ý định cho hắn ta cơ hội để từ chối:
“Nếu anh không đồng ý cũng không sao, tôi đã hỏi qua về vấn đề hợp đồng này rồi, chúng ta có thể ra tòa.”
Sắc mặt Tiêu Kỳ Nhiên vẫn âm trầm, khi nghe được câu cuối cùng liền cười, càng tức giận hơn, mỗi một chữ giống như là từ trong kẽ răng chen ra:
“Giang Nguyệt, cô kiện tụng đến nghiện rồi hả?”
Bên trong xe đột nhiên im bặt, ngay cả bầu không khí cũng trở nên ngưng trệ.
Ý cười của Tiêu Kỳ Nhiên thu lại, ánh mắt nhìn Giang Nguyệt dần dần sâu thẳm, suy nghĩ cũng từ từ trầm xuống.
“Giang Nguyệt, cô đang nghiêm túc sao?”
Đối mặt với Tiêu Kỳ Nhiên, Giang Nguyệt bướng bỉnh mím môi, trên mặt gần như không có biểu cảm gì.
Im lặng, nhưng kiên quyết thể hiện thái độ của mình.
Hai người cứ như vậy giằng co.
Áp suất không khí trong xe giảm xuống từng chút một, Giang Nguyệt có thể nhạy bén cảm nhận được cảm xúc của người đàn ông trước mặt dần dần trở nên mất kiên nhẫn, nhưng cô vẫn thờ ơ như trước.
Sau một hồi im lặng, Tiêu Kỳ Nhiên chậm rãi thở ra một hơi: “Giận dỗi cũng nên có giới hạn!”
Từ trước đến nay anh không phải là người kiên nhẫn lắm: “Rốt cuộc cô muốn cái gì, trực tiếp nói rõ ràng, tôi không có thời gian rảnh rỗi đi đoán tới đoán lui.”
Đến lúc này, Tiêu Kỳ Nhiên vẫn cho rằng Giang Nguyệt là vì đạt được mục đích nào đó, mới hết lần này đến lần khác dùng cách hủy hợp đồng để uy h**p hắn.
Hắn căn bản không tin Giang Nguyệt thật sự muốn rời đi.
“Tôi cũng không có thời gian rảnh để dây dưa với anh.” Giang Nguyệt vừa nói chuyện, liền cảm thấy vô lực nặng nề:
“Tôi đã rất mệt mỏi, chỉ muốn nghỉ ngơi một thời gian dài.”
Cứng không được, Giang Nguyệt liền dùng mềm.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Anh đánh giá cô, cười nói: “Tôi có thể nói thẳng, thật ra chuyện đó chỉ là…”“Vậy tôi cũng sẽ nói thẳng.”Không biết có phải do trời mưa hay không mà hô hấp của Giang Nguyệt trở nên hơi dinh dính, ướt át, cả người đều không thoải mái:“Hai tháng sau, bộ phim đang quay đóng máy, hợp đồng của tôi cũng hết hạn.”“Bộ phim này sẽ được đề cử để giành giải thưởng, nếu không có gì bất ngờ thì sẽ nhận được không ít lợi nhuận, cổ phiếu của công ty cũng sẽ vì thế mà tăng lên.”Giang Nguyệt nói từng chữ, rất bình tĩnh phân tích ưu và nhược điểm: “Tôi dự định sử dụng phần lợi nhuận này để bù đắp cho các hợp đồng khác trên người tôi, chuộc lại sự tự do của tôi, hy vọng Tiêu tổng sẽ đồng ý.”Độ cong của khóe môi Tiêu Kỳ Nhiên cũng bởi vì nội dung trong lời nói của cô mà dần dần hạ xuống:“Giang Nguyệt, cô coi mình là hàng hóa à?”“Có thể là vậy.” Giang Nguyệt chậm rãi thở ra một hơi, thản nhiên cười nói:“Hiện tại món hàng như tôi muốn tự chuộc thân, Tiêu tổng có đáp ứng hay không?”Cô nói đủ bình tĩnh, giọng điệu bình thản không kèm theo bất cứ cảm xúc nào.Mặc dù đó là một câu hỏi, nhưng rõ ràng là cô không có ý định cho hắn ta cơ hội để từ chối:“Nếu anh không đồng ý cũng không sao, tôi đã hỏi qua về vấn đề hợp đồng này rồi, chúng ta có thể ra tòa.”Sắc mặt Tiêu Kỳ Nhiên vẫn âm trầm, khi nghe được câu cuối cùng liền cười, càng tức giận hơn, mỗi một chữ giống như là từ trong kẽ răng chen ra:“Giang Nguyệt, cô kiện tụng đến nghiện rồi hả?”Bên trong xe đột nhiên im bặt, ngay cả bầu không khí cũng trở nên ngưng trệ.Ý cười của Tiêu Kỳ Nhiên thu lại, ánh mắt nhìn Giang Nguyệt dần dần sâu thẳm, suy nghĩ cũng từ từ trầm xuống.“Giang Nguyệt, cô đang nghiêm túc sao?”Đối mặt với Tiêu Kỳ Nhiên, Giang Nguyệt bướng bỉnh mím môi, trên mặt gần như không có biểu cảm gì.Im lặng, nhưng kiên quyết thể hiện thái độ của mình.Hai người cứ như vậy giằng co.Áp suất không khí trong xe giảm xuống từng chút một, Giang Nguyệt có thể nhạy bén cảm nhận được cảm xúc của người đàn ông trước mặt dần dần trở nên mất kiên nhẫn, nhưng cô vẫn thờ ơ như trước.Sau một hồi im lặng, Tiêu Kỳ Nhiên chậm rãi thở ra một hơi: “Giận dỗi cũng nên có giới hạn!”Từ trước đến nay anh không phải là người kiên nhẫn lắm: “Rốt cuộc cô muốn cái gì, trực tiếp nói rõ ràng, tôi không có thời gian rảnh rỗi đi đoán tới đoán lui.”Đến lúc này, Tiêu Kỳ Nhiên vẫn cho rằng Giang Nguyệt là vì đạt được mục đích nào đó, mới hết lần này đến lần khác dùng cách hủy hợp đồng để uy h**p hắn.Hắn căn bản không tin Giang Nguyệt thật sự muốn rời đi.“Tôi cũng không có thời gian rảnh để dây dưa với anh.” Giang Nguyệt vừa nói chuyện, liền cảm thấy vô lực nặng nề:“Tôi đã rất mệt mỏi, chỉ muốn nghỉ ngơi một thời gian dài.”Cứng không được, Giang Nguyệt liền dùng mềm.