Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 616: C616: Chương 616
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Tích: “…”Được rồi, chết sớm đầu thai sớm vậy.Tiểu Ngũ bay ra khỏi lồng sắt, đi theo hình chữ bát, đi qua bên này rồi lại lượn sang bên kia.“Ôi chao, mát quá đi…” Nó vẫn lặp lại câu nói đó, chẳng qua lần này có nói thêm được mấy câu phía sau:“Nơi này có người, nơi này cũng có người, gầm giường có người… Ôi chao, trên điều hòa có hai người!”Tô Tử Tích đang định trải ga giường, lập tức rợn tóc gáy.Cậu bé lui về phía sau một bước, rồi lập tức kìm lại dưới ánh mắt khó hiểu của Túc Bảo, cầm lấy đồ đánh răng rửa mặt đi vào phòng tắm.Tiểu Ngũ: “A — phòng tắm có một bà dì!”Tô Tử Tích không thể nhịn được nữa: “Câm miệng!”Túc Bảo khó hiểu nhìn cậu bé, quay lại hỏi Tiểu Ngũ: “Làm gì có người ở trên điều hòa?” .========== Truyện vừa hoàn thành ==========1. Tạ Đông Tự Xuân2. Chú! Xin Ký Đơn!3. Mùi Thơm4. Hướng Dẫn Thuần Hóa Bệnh Kiều=====================================Tiểu Ngũ: “Hai người không biết xấu hổ chỉ mặc q**n l*t kìa!”Tô Tử Tích: “…”Đó là anh em Hải Nhĩ*!(*) Hai nhân vật hoạt hình cho trẻ con mặc q**n l*tTúc Bảo lại hỏi: “Dưới gầm giường cũng đâu có đâu!”Tiểu Ngũ bay xuống dưới, ngậm một tấm danh thiếp từ gầm giường ra, trên danh thiếp ghi là rửa chân, rửa chân cả một đêm, còn in hình một chị gái ăn mặc mát mẻ.“Quác quác, có người, có người!”Tô Tử Tích: “…”Đó là… loại danh thiếp không biết xấu hổ!Quá đủ rồi.Cậu bé cầm bàn chải đánh răng với khăn mặt đi vào phòng tắm, nhìn thoáng qua tờ dán trên cửa phòng.Có một bà dì cười tủm tỉm, hiền hoà nhắc nhở hãy chú ý đến an toàn phòng chống cháy nổ.Vậy nên bà dì trong phòng tắm mà nó nhắc tới, ý là cái này hả?Lại không trông thấy Túc Bảo bỗng nhiên chớp mắt, tập trung nhìn qua, “ồ” lên một tiếng.“Quả thật có dì nào đó mà…”Tô Tử Tích đang định vào phòng tắm cất khăn mặt, nghe thấy Túc Bảo nói vậy thì lập tức dừng lại, xoay người đi trở về.Túc Bảo khó hiểu hỏi: “Anh trai, không phải anh định cất khăn mặt à?”Tô Tử Tích không đổi sắc mặt: “Anh nghĩ mình vẫn nên trải ga giường trước!”Túc Bảo: “Ồ…”Bé nhìn dì nữ quỷ mặc áo ngủ, vắt một cái khăn lau trên vai chậm rãi đi vào trong phòng, ngồi xuống mép giường.“Hơ, lại có khách mới tới thuê phòng à? Sao lại là hai nhóc con vậy.” Dì quỷ nói chuyện phiếm.
Tô Tử Tích: “…”
Được rồi, chết sớm đầu thai sớm vậy.
Tiểu Ngũ bay ra khỏi lồng sắt, đi theo hình chữ bát, đi qua bên này rồi lại lượn sang bên kia.
“Ôi chao, mát quá đi…” Nó vẫn lặp lại câu nói đó, chẳng qua lần này có nói thêm được mấy câu phía sau:
“Nơi này có người, nơi này cũng có người, gầm giường có người… Ôi chao, trên điều hòa có hai người!”
Tô Tử Tích đang định trải ga giường, lập tức rợn tóc gáy.
Cậu bé lui về phía sau một bước, rồi lập tức kìm lại dưới ánh mắt khó hiểu của Túc Bảo, cầm lấy đồ đánh răng rửa mặt đi vào phòng tắm.
Tiểu Ngũ: “A — phòng tắm có một bà dì!”
Tô Tử Tích không thể nhịn được nữa: “Câm miệng!”
Túc Bảo khó hiểu nhìn cậu bé, quay lại hỏi Tiểu Ngũ: “Làm gì có người ở trên điều hòa?” .
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Tạ Đông Tự Xuân
2. Chú! Xin Ký Đơn!
3. Mùi Thơm
4. Hướng Dẫn Thuần Hóa Bệnh Kiều
=====================================
Tiểu Ngũ: “Hai người không biết xấu hổ chỉ mặc q**n l*t kìa!”
Tô Tử Tích: “…”
Đó là anh em Hải Nhĩ*!
(*) Hai nhân vật hoạt hình cho trẻ con mặc q**n l*t
Túc Bảo lại hỏi: “Dưới gầm giường cũng đâu có đâu!”
Tiểu Ngũ bay xuống dưới, ngậm một tấm danh thiếp từ gầm giường ra, trên danh thiếp ghi là rửa chân, rửa chân cả một đêm, còn in hình một chị gái ăn mặc mát mẻ.
“Quác quác, có người, có người!”
Tô Tử Tích: “…”
Đó là… loại danh thiếp không biết xấu hổ!
Quá đủ rồi.
Cậu bé cầm bàn chải đánh răng với khăn mặt đi vào phòng tắm, nhìn thoáng qua tờ dán trên cửa phòng.
Có một bà dì cười tủm tỉm, hiền hoà nhắc nhở hãy chú ý đến an toàn phòng chống cháy nổ.
Vậy nên bà dì trong phòng tắm mà nó nhắc tới, ý là cái này hả?
Lại không trông thấy Túc Bảo bỗng nhiên chớp mắt, tập trung nhìn qua, “ồ” lên một tiếng.
“Quả thật có dì nào đó mà…”
Tô Tử Tích đang định vào phòng tắm cất khăn mặt, nghe thấy Túc Bảo nói vậy thì lập tức dừng lại, xoay người đi trở về.
Túc Bảo khó hiểu hỏi: “Anh trai, không phải anh định cất khăn mặt à?”
Tô Tử Tích không đổi sắc mặt: “Anh nghĩ mình vẫn nên trải ga giường trước!”
Túc Bảo: “Ồ…”
Bé nhìn dì nữ quỷ mặc áo ngủ, vắt một cái khăn lau trên vai chậm rãi đi vào trong phòng, ngồi xuống mép giường.
“Hơ, lại có khách mới tới thuê phòng à? Sao lại là hai nhóc con vậy.” Dì quỷ nói chuyện phiếm.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Tích: “…”Được rồi, chết sớm đầu thai sớm vậy.Tiểu Ngũ bay ra khỏi lồng sắt, đi theo hình chữ bát, đi qua bên này rồi lại lượn sang bên kia.“Ôi chao, mát quá đi…” Nó vẫn lặp lại câu nói đó, chẳng qua lần này có nói thêm được mấy câu phía sau:“Nơi này có người, nơi này cũng có người, gầm giường có người… Ôi chao, trên điều hòa có hai người!”Tô Tử Tích đang định trải ga giường, lập tức rợn tóc gáy.Cậu bé lui về phía sau một bước, rồi lập tức kìm lại dưới ánh mắt khó hiểu của Túc Bảo, cầm lấy đồ đánh răng rửa mặt đi vào phòng tắm.Tiểu Ngũ: “A — phòng tắm có một bà dì!”Tô Tử Tích không thể nhịn được nữa: “Câm miệng!”Túc Bảo khó hiểu nhìn cậu bé, quay lại hỏi Tiểu Ngũ: “Làm gì có người ở trên điều hòa?” .========== Truyện vừa hoàn thành ==========1. Tạ Đông Tự Xuân2. Chú! Xin Ký Đơn!3. Mùi Thơm4. Hướng Dẫn Thuần Hóa Bệnh Kiều=====================================Tiểu Ngũ: “Hai người không biết xấu hổ chỉ mặc q**n l*t kìa!”Tô Tử Tích: “…”Đó là anh em Hải Nhĩ*!(*) Hai nhân vật hoạt hình cho trẻ con mặc q**n l*tTúc Bảo lại hỏi: “Dưới gầm giường cũng đâu có đâu!”Tiểu Ngũ bay xuống dưới, ngậm một tấm danh thiếp từ gầm giường ra, trên danh thiếp ghi là rửa chân, rửa chân cả một đêm, còn in hình một chị gái ăn mặc mát mẻ.“Quác quác, có người, có người!”Tô Tử Tích: “…”Đó là… loại danh thiếp không biết xấu hổ!Quá đủ rồi.Cậu bé cầm bàn chải đánh răng với khăn mặt đi vào phòng tắm, nhìn thoáng qua tờ dán trên cửa phòng.Có một bà dì cười tủm tỉm, hiền hoà nhắc nhở hãy chú ý đến an toàn phòng chống cháy nổ.Vậy nên bà dì trong phòng tắm mà nó nhắc tới, ý là cái này hả?Lại không trông thấy Túc Bảo bỗng nhiên chớp mắt, tập trung nhìn qua, “ồ” lên một tiếng.“Quả thật có dì nào đó mà…”Tô Tử Tích đang định vào phòng tắm cất khăn mặt, nghe thấy Túc Bảo nói vậy thì lập tức dừng lại, xoay người đi trở về.Túc Bảo khó hiểu hỏi: “Anh trai, không phải anh định cất khăn mặt à?”Tô Tử Tích không đổi sắc mặt: “Anh nghĩ mình vẫn nên trải ga giường trước!”Túc Bảo: “Ồ…”Bé nhìn dì nữ quỷ mặc áo ngủ, vắt một cái khăn lau trên vai chậm rãi đi vào trong phòng, ngồi xuống mép giường.“Hơ, lại có khách mới tới thuê phòng à? Sao lại là hai nhóc con vậy.” Dì quỷ nói chuyện phiếm.