Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 629: C629: Chương 629
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tất cả những nhân vật này đều thua kém Túc Bảo.“Em ơi…” Tô Tử Tích nhích về phía Túc Bảo, đến cậu cũng không nhận ra mình đã đổi cách xưng hô.Túc Bảo thở hổn hển, nói: “Anh đừng qua đây, đứng qua một bên đi!”Quỷ xảo quyệt vừa nghe vậy đã lập tức nhắm chuẩn vào chỗ không khí bên cạnh Túc Bảo, nó không trông thấy Tô Tử Tích mà chỉ có thể suy đoán vị trí gần đúng của cậu.Sau đó nó vồ lấy!“Mẹ kiếp!” Tô Tử Tích sợ tới độ cả người cứng đờ…Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tô Tử Tích bị Túc Bảo đạp bay ra.Đây là lần đầu Tô Tử Tích cảm kích đến phát khóc khi bị ăn đạp, cậu lập tức lấy tay giữ lá bùa trên trán, sau đó thu mình vào một góc, bất động.Quỷ xảo quyệt rất rành trong việc tháo chạy và ẩn náu, thua keo này, nó lập tức trốn đi.Túc Bảo ồ một tiếng.Quỷ xảo quyệt này có pháp bảo trong tay ư??Chẳng ngờ có thể biến mất như vậy!Túc Bảo đang nghĩ vậy thì cánh cửa đóng kín của phòng ngủ còn lại bỗng kêu lạch cạch, một bóng ‘người’ bước ra.“Túc Bảo!” ‘Người’ đó lạnh lùng quát: “Đi ra đây cho tao!”Nghe thấy giọng nói này, Túc Bảo bỗng sững sờ.Cô bé ngẩn người nhìn lại, chỉ thấy ‘người’ vừa quát là Lâm Phong— Ba nuôi của bé!“Ba…” Túc Bảo vô thức gọi ba, nhưng lập tức im bặt.Lâm Phong cười lạnh: “Giờ mày lợi hại rồi nhỉ, trở thành viên minh châu được nâng niu trong lòng bàn tay người nhà họ Tô, còn có người ba chiến thần, thế nên mày không muốn nhận tao làm ba nữa đúng không?”Lâm Phong bước từng bước tới gần Túc Bảo: “Mày là đồ vô ơn! Ông đây vất vả nuôi mày khôn lớn, cuối cùng thì mày trả ơn tao thế nào hả? Chẳng những không đón tao về nhà họ Tô dưỡng lão, còn để cậu cả mày tống tao vào ngục!”“Không có tao thì mày có thể sinh ra thuận lợi rồi lớn đến ba tuổi chắc?”Lâm Phong nhìn Túc Bảo đăm đăm, đáy mắt chất chứa nỗi oán hận: “Chẳng phải mày biết thu quỷ ư? Nào, có bản lĩnh thì thu phục tao đi!”Túc Bảo vô thức lùi về sau một bước.Cô bé không khỏi nhớ đến những ngày còn ở nhà họ Lâm.Sau khi mẹ qua đời, cô bé muốn được ba ôm vào lòng, nhưng lại bị ba nóng nảy đẩy ra.Bé hái một bông hoa đẹp trong vườn, vui vẻ đem tặng ba, kết quả ba cô bé ném hoa vào thùng rác.Trong một ngày trời đổ tuyết trắng xóa, Lâm Phong bắt cô bé quỳ ở sân, còn đánh cô bé suýt chết….Kỷ Trường nhìn thấy vẻ mặt của Túc Bảo lúc này, lòng hắn chùng xuống.Hóa ra tâm ma của Túc Bảo nằm ở đây.Cũng đúng, cách đây một năm, cô bé chỉ là một đứa nhỏ 3 tuổi, ở cái tuổi quyến luyến bịn rịn ba mẹ nhất thì cô bé phải chịu cảnh mẹ mất, ba ngược đãi.
Tất cả những nhân vật này đều thua kém Túc Bảo.
“Em ơi…” Tô Tử Tích nhích về phía Túc Bảo, đến cậu cũng không nhận ra mình đã đổi cách xưng hô.
Túc Bảo thở hổn hển, nói: “Anh đừng qua đây, đứng qua một bên đi!”
Quỷ xảo quyệt vừa nghe vậy đã lập tức nhắm chuẩn vào chỗ không khí bên cạnh Túc Bảo, nó không trông thấy Tô Tử Tích mà chỉ có thể suy đoán vị trí gần đúng của cậu.
Sau đó nó vồ lấy!
“Mẹ kiếp!” Tô Tử Tích sợ tới độ cả người cứng đờ…
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tô Tử Tích bị Túc Bảo đạp bay ra.
Đây là lần đầu Tô Tử Tích cảm kích đến phát khóc khi bị ăn đạp, cậu lập tức lấy tay giữ lá bùa trên trán, sau đó thu mình vào một góc, bất động.
Quỷ xảo quyệt rất rành trong việc tháo chạy và ẩn náu, thua keo này, nó lập tức trốn đi.
Túc Bảo ồ một tiếng.
Quỷ xảo quyệt này có pháp bảo trong tay ư??
Chẳng ngờ có thể biến mất như vậy!
Túc Bảo đang nghĩ vậy thì cánh cửa đóng kín của phòng ngủ còn lại bỗng kêu lạch cạch, một bóng ‘người’ bước ra.
“Túc Bảo!” ‘Người’ đó lạnh lùng quát: “Đi ra đây cho tao!”
Nghe thấy giọng nói này, Túc Bảo bỗng sững sờ.
Cô bé ngẩn người nhìn lại, chỉ thấy ‘người’ vừa quát là Lâm Phong— Ba nuôi của bé!
“Ba…” Túc Bảo vô thức gọi ba, nhưng lập tức im bặt.
Lâm Phong cười lạnh: “Giờ mày lợi hại rồi nhỉ, trở thành viên minh châu được nâng niu trong lòng bàn tay người nhà họ Tô, còn có người ba chiến thần, thế nên mày không muốn nhận tao làm ba nữa đúng không?”
Lâm Phong bước từng bước tới gần Túc Bảo: “Mày là đồ vô ơn! Ông đây vất vả nuôi mày khôn lớn, cuối cùng thì mày trả ơn tao thế nào hả? Chẳng những không đón tao về nhà họ Tô dưỡng lão, còn để cậu cả mày tống tao vào ngục!”
“Không có tao thì mày có thể sinh ra thuận lợi rồi lớn đến ba tuổi chắc?”
Lâm Phong nhìn Túc Bảo đăm đăm, đáy mắt chất chứa nỗi oán hận: “Chẳng phải mày biết thu quỷ ư? Nào, có bản lĩnh thì thu phục tao đi!”
Túc Bảo vô thức lùi về sau một bước.
Cô bé không khỏi nhớ đến những ngày còn ở nhà họ Lâm.
Sau khi mẹ qua đời, cô bé muốn được ba ôm vào lòng, nhưng lại bị ba nóng nảy đẩy ra.
Bé hái một bông hoa đẹp trong vườn, vui vẻ đem tặng ba, kết quả ba cô bé ném hoa vào thùng rác.
Trong một ngày trời đổ tuyết trắng xóa, Lâm Phong bắt cô bé quỳ ở sân, còn đánh cô bé suýt chết….
Kỷ Trường nhìn thấy vẻ mặt của Túc Bảo lúc này, lòng hắn chùng xuống.
Hóa ra tâm ma của Túc Bảo nằm ở đây.
Cũng đúng, cách đây một năm, cô bé chỉ là một đứa nhỏ 3 tuổi, ở cái tuổi quyến luyến bịn rịn ba mẹ nhất thì cô bé phải chịu cảnh mẹ mất, ba ngược đãi.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tất cả những nhân vật này đều thua kém Túc Bảo.“Em ơi…” Tô Tử Tích nhích về phía Túc Bảo, đến cậu cũng không nhận ra mình đã đổi cách xưng hô.Túc Bảo thở hổn hển, nói: “Anh đừng qua đây, đứng qua một bên đi!”Quỷ xảo quyệt vừa nghe vậy đã lập tức nhắm chuẩn vào chỗ không khí bên cạnh Túc Bảo, nó không trông thấy Tô Tử Tích mà chỉ có thể suy đoán vị trí gần đúng của cậu.Sau đó nó vồ lấy!“Mẹ kiếp!” Tô Tử Tích sợ tới độ cả người cứng đờ…Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tô Tử Tích bị Túc Bảo đạp bay ra.Đây là lần đầu Tô Tử Tích cảm kích đến phát khóc khi bị ăn đạp, cậu lập tức lấy tay giữ lá bùa trên trán, sau đó thu mình vào một góc, bất động.Quỷ xảo quyệt rất rành trong việc tháo chạy và ẩn náu, thua keo này, nó lập tức trốn đi.Túc Bảo ồ một tiếng.Quỷ xảo quyệt này có pháp bảo trong tay ư??Chẳng ngờ có thể biến mất như vậy!Túc Bảo đang nghĩ vậy thì cánh cửa đóng kín của phòng ngủ còn lại bỗng kêu lạch cạch, một bóng ‘người’ bước ra.“Túc Bảo!” ‘Người’ đó lạnh lùng quát: “Đi ra đây cho tao!”Nghe thấy giọng nói này, Túc Bảo bỗng sững sờ.Cô bé ngẩn người nhìn lại, chỉ thấy ‘người’ vừa quát là Lâm Phong— Ba nuôi của bé!“Ba…” Túc Bảo vô thức gọi ba, nhưng lập tức im bặt.Lâm Phong cười lạnh: “Giờ mày lợi hại rồi nhỉ, trở thành viên minh châu được nâng niu trong lòng bàn tay người nhà họ Tô, còn có người ba chiến thần, thế nên mày không muốn nhận tao làm ba nữa đúng không?”Lâm Phong bước từng bước tới gần Túc Bảo: “Mày là đồ vô ơn! Ông đây vất vả nuôi mày khôn lớn, cuối cùng thì mày trả ơn tao thế nào hả? Chẳng những không đón tao về nhà họ Tô dưỡng lão, còn để cậu cả mày tống tao vào ngục!”“Không có tao thì mày có thể sinh ra thuận lợi rồi lớn đến ba tuổi chắc?”Lâm Phong nhìn Túc Bảo đăm đăm, đáy mắt chất chứa nỗi oán hận: “Chẳng phải mày biết thu quỷ ư? Nào, có bản lĩnh thì thu phục tao đi!”Túc Bảo vô thức lùi về sau một bước.Cô bé không khỏi nhớ đến những ngày còn ở nhà họ Lâm.Sau khi mẹ qua đời, cô bé muốn được ba ôm vào lòng, nhưng lại bị ba nóng nảy đẩy ra.Bé hái một bông hoa đẹp trong vườn, vui vẻ đem tặng ba, kết quả ba cô bé ném hoa vào thùng rác.Trong một ngày trời đổ tuyết trắng xóa, Lâm Phong bắt cô bé quỳ ở sân, còn đánh cô bé suýt chết….Kỷ Trường nhìn thấy vẻ mặt của Túc Bảo lúc này, lòng hắn chùng xuống.Hóa ra tâm ma của Túc Bảo nằm ở đây.Cũng đúng, cách đây một năm, cô bé chỉ là một đứa nhỏ 3 tuổi, ở cái tuổi quyến luyến bịn rịn ba mẹ nhất thì cô bé phải chịu cảnh mẹ mất, ba ngược đãi.