Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 633: C633: Chương 633

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Thì ra thái giám là như thế này!”“Chậc chậc, chậc chậc chậc chậc…”Quỷ xảo quyệt bị trói chặt căm phẫn ngút trời, thét chói tai: “Cút!”Nó vô cùng nhục nhã, chưa bao giờ gặp được ai vô sỉ như vậy hết á!Quỷ nhu nhược thấy một màn này bỗng kẹp lấy đầu gối theo bản năng…Túc Bảo: °д°Hình như dì đào hoa đang kiểm tra thứ kì quái gì đó, ý bé là tìm pháp bảo có thể giúp quỷ xảo quyệt “tàng hình” cơ mà!Quỷ đào hoa vừa lắc đầu vừa tìm kiếm: “Yên tâm, bà đây không có hứng thú với nhúm thịt kia của nhà ngươi, vừa xấu vừa nhỏ còn không có cả trứng, bà xxx ngươi làm cái gì!”Quỷ xảo quyệt: “…”Ánh mắt quỷ đào hoa chợt sáng ngời, nó móc ra một vật hình tròn đen như mực, trông dáng vẻ khá giống ngọc thạch từ lồng ngực quỷ xảo quyệt.“Tìm được rồi nay!” Nó lấy viên ngọc đen ra, đưa cho Túc Bảo.Túc Bảo quan sát, không nhìn ra cái gì, chỉ có thể tạm thời cất đi đã.Quỷ xảo quyệt đã tuyệt vọng.Chỉ nghe Túc Bảo hỏi: “Nói đi, ngươi chết thế nào, sao lại biết ta?”Nó nghẹn khuất quay đầu: “Muốn chém muốn giết hay róc thịt tùy ngươi, ta sẽ không bao giờ…”Túc Bảo duỗi cổ tay ra: “Há?”Quỷ xảo quyệt quay đầu theo bản năng, kết quả va phải cổ tay Túc Bảo, bị dây đỏ đánh đến mặt mũi sưng vù.“…”Nó cắn răng: “Ta tuyệt đối…”Túc Bảo bỗng đè đầu nó lại, đẩy mạnh về phía sợi dây đỏ.Xèo…Một tia sáng đỏ chớp lóe.Quỷ xảo quyệt bầm dập tóc tai bù xù, cơ thể tê dại: Mịa nó vậy cũng được á?“Ta nói!” Quỷ xảo quyệt nghẹn khuất không thôi.Hộc máu, sớm biết như vậy nó còn phản kháng làm cái đách gì?Vô duyên vô cơ bị đánh mấy lần… Đúng là uất ức thấu trời!“Ta sinh năm 1844, cha ta vứt bỏ ta không thèm nuôi nấng, ta ăn không đủ no, vì kế sinh nhai nên đành tự xoẹt xoẹt*, vào cung làm thái giám…”*Tức là tự cắt của quý đó. .||||| Truyện đề cử: Thư Ký Là Vợ Tương Lai Của Lục Tổng |||||Túc Bảo mờ mịt: “Tự xoẹt xoẹt? Xoẹt xoẹt như thế nào?”Ý nó là sao nhỉ…Quỷ đào hoa ho khùng khục: “ y dà Túc Bảo, trẻ con đừng hỏi mấy chuyện này…”

“Thì ra thái giám là như thế này!”

“Chậc chậc, chậc chậc chậc chậc…”

Quỷ xảo quyệt bị trói chặt căm phẫn ngút trời, thét chói tai: “Cút!”

Nó vô cùng nhục nhã, chưa bao giờ gặp được ai vô sỉ như vậy hết á!

Quỷ nhu nhược thấy một màn này bỗng kẹp lấy đầu gối theo bản năng…

Túc Bảo: °д°

Hình như dì đào hoa đang kiểm tra thứ kì quái gì đó, ý bé là tìm pháp bảo có thể giúp quỷ xảo quyệt “tàng hình” cơ mà!

Quỷ đào hoa vừa lắc đầu vừa tìm kiếm: “Yên tâm, bà đây không có hứng thú với nhúm thịt kia của nhà ngươi, vừa xấu vừa nhỏ còn không có cả trứng, bà xxx ngươi làm cái gì!”

Quỷ xảo quyệt: “…”

Ánh mắt quỷ đào hoa chợt sáng ngời, nó móc ra một vật hình tròn đen như mực, trông dáng vẻ khá giống ngọc thạch từ lồng ngực quỷ xảo quyệt.

“Tìm được rồi nay!” Nó lấy viên ngọc đen ra, đưa cho Túc Bảo.

Túc Bảo quan sát, không nhìn ra cái gì, chỉ có thể tạm thời cất đi đã.

Quỷ xảo quyệt đã tuyệt vọng.

Chỉ nghe Túc Bảo hỏi: “Nói đi, ngươi chết thế nào, sao lại biết ta?”

Nó nghẹn khuất quay đầu: “Muốn chém muốn giết hay róc thịt tùy ngươi, ta sẽ không bao giờ…”

Túc Bảo duỗi cổ tay ra: “Há?”

Quỷ xảo quyệt quay đầu theo bản năng, kết quả va phải cổ tay Túc Bảo, bị dây đỏ đánh đến mặt mũi sưng vù.

“…”

Nó cắn răng: “Ta tuyệt đối…”

Túc Bảo bỗng đè đầu nó lại, đẩy mạnh về phía sợi dây đỏ.

Xèo…

Một tia sáng đỏ chớp lóe.

Quỷ xảo quyệt bầm dập tóc tai bù xù, cơ thể tê dại: Mịa nó vậy cũng được á?

“Ta nói!” Quỷ xảo quyệt nghẹn khuất không thôi.

Hộc máu, sớm biết như vậy nó còn phản kháng làm cái đách gì?

Vô duyên vô cơ bị đánh mấy lần… Đúng là uất ức thấu trời!

“Ta sinh năm 1844, cha ta vứt bỏ ta không thèm nuôi nấng, ta ăn không đủ no, vì kế sinh nhai nên đành tự xoẹt xoẹt*, vào cung làm thái giám…”

*Tức là tự cắt của quý đó. .

||||| Truyện đề cử: Thư Ký Là Vợ Tương Lai Của Lục Tổng |||||

Túc Bảo mờ mịt: “Tự xoẹt xoẹt? Xoẹt xoẹt như thế nào?”

Ý nó là sao nhỉ…

Quỷ đào hoa ho khùng khục: “ y dà Túc Bảo, trẻ con đừng hỏi mấy chuyện này…”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Thì ra thái giám là như thế này!”“Chậc chậc, chậc chậc chậc chậc…”Quỷ xảo quyệt bị trói chặt căm phẫn ngút trời, thét chói tai: “Cút!”Nó vô cùng nhục nhã, chưa bao giờ gặp được ai vô sỉ như vậy hết á!Quỷ nhu nhược thấy một màn này bỗng kẹp lấy đầu gối theo bản năng…Túc Bảo: °д°Hình như dì đào hoa đang kiểm tra thứ kì quái gì đó, ý bé là tìm pháp bảo có thể giúp quỷ xảo quyệt “tàng hình” cơ mà!Quỷ đào hoa vừa lắc đầu vừa tìm kiếm: “Yên tâm, bà đây không có hứng thú với nhúm thịt kia của nhà ngươi, vừa xấu vừa nhỏ còn không có cả trứng, bà xxx ngươi làm cái gì!”Quỷ xảo quyệt: “…”Ánh mắt quỷ đào hoa chợt sáng ngời, nó móc ra một vật hình tròn đen như mực, trông dáng vẻ khá giống ngọc thạch từ lồng ngực quỷ xảo quyệt.“Tìm được rồi nay!” Nó lấy viên ngọc đen ra, đưa cho Túc Bảo.Túc Bảo quan sát, không nhìn ra cái gì, chỉ có thể tạm thời cất đi đã.Quỷ xảo quyệt đã tuyệt vọng.Chỉ nghe Túc Bảo hỏi: “Nói đi, ngươi chết thế nào, sao lại biết ta?”Nó nghẹn khuất quay đầu: “Muốn chém muốn giết hay róc thịt tùy ngươi, ta sẽ không bao giờ…”Túc Bảo duỗi cổ tay ra: “Há?”Quỷ xảo quyệt quay đầu theo bản năng, kết quả va phải cổ tay Túc Bảo, bị dây đỏ đánh đến mặt mũi sưng vù.“…”Nó cắn răng: “Ta tuyệt đối…”Túc Bảo bỗng đè đầu nó lại, đẩy mạnh về phía sợi dây đỏ.Xèo…Một tia sáng đỏ chớp lóe.Quỷ xảo quyệt bầm dập tóc tai bù xù, cơ thể tê dại: Mịa nó vậy cũng được á?“Ta nói!” Quỷ xảo quyệt nghẹn khuất không thôi.Hộc máu, sớm biết như vậy nó còn phản kháng làm cái đách gì?Vô duyên vô cơ bị đánh mấy lần… Đúng là uất ức thấu trời!“Ta sinh năm 1844, cha ta vứt bỏ ta không thèm nuôi nấng, ta ăn không đủ no, vì kế sinh nhai nên đành tự xoẹt xoẹt*, vào cung làm thái giám…”*Tức là tự cắt của quý đó. .||||| Truyện đề cử: Thư Ký Là Vợ Tương Lai Của Lục Tổng |||||Túc Bảo mờ mịt: “Tự xoẹt xoẹt? Xoẹt xoẹt như thế nào?”Ý nó là sao nhỉ…Quỷ đào hoa ho khùng khục: “ y dà Túc Bảo, trẻ con đừng hỏi mấy chuyện này…”

Chương 633: C633: Chương 633