Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 636: C636: Chương 636

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Quỷ xảo quyệt im lặng không hé răng.Túc Bảo suy nghĩ một chút, lại hỏi: “Vậy ngươi tìm tới ta bằng cách nào vậy?”Quỷ xảo quyệt bị tơ hồng đánh đến sợ, lần này không do dự nữa, nó nói thẳng: “Ngươi đã thu mấy con ác quỷ, ta cũng có nghe được tiếng gió.”Những con ác quỷ khác nghe được “tiếng ác” của Túc Bảo đều cố gắng trốn đi, nó lại không giống, nó cảm thấy Túc Bảo lợi hại như vậy, chắc chắn trên người bé phải có pháp bảo gì đó.Nó đã “sống” từ triều đại nhà Thanh đến tận bây giờ, đã được gần hai trăm năm rồi.“Trăm năm trước, ta vô tình có được Hắc Ngọc, Hắc Ngọc rất lợi hại, có thể che giấu sát khí của ta, khiến cho đám đạo sĩ không thể tìm thấy ta…”Nhờ vậy nó mới có thể thuận lợi tồn tại nhiều năm như vậy, trở nên càng ngày càng mạnh.Nhưng cũng giống như những sai lầm đã mắc phải khi còn sống, quỷ xảo quyệt càng ngày càng không thỏa mãn với sức mạnh hiện tại của mình, bắt đầu nhắm về phía Túc Bảo, mơ ước pháp bảo trên người Túc Bảo.Nó nào biết rằng mình đã chọc phải một người không phải là đạo sĩ bình thường, mà là diêm vương…“Nói xong rồi, muốn giết muốn xẻo tùy ngươi, đừng giày vò ta là được.”Quỷ xảo quyệt nhắm mắt lại.Túc Bảo lại thấy khó khăn, nó không chủ động tấn công bé, tơ hồng cũng sẽ không chủ động tấn công lại.Thế thì bé cũng không thu được quỷ xảo quyệt á!Túc Bảo bóp hồ lô linh hồn, nhỏ giọng nói thầm: “Hồ lô linh hồn ơi hồ lô linh hồn, mày có thể tự thu quỷ được không?”Hồ lô linh hồn: “…”Túc Bảo thở dài: “Đúng là một hồ lô linh hồn vô dụng mà, chỉ biết ăn thôi.”Hồ lô linh hồn: “?”Đang bắt nạt nó không biết nói à?Túc Bảo giơ Hắc Ngọc lên nhìn một lúc, cũng không nhìn thấy được điểm gì bất bình thường cả.Bé đành phải tạm thời không xử lý quỷ xảo quyệt, nhìn về phía cô gái nhảy lầu đang im lặng đứng ở bên cạnh —— Tống Nguyệt Thanh.“Chị gái, chị chết như thế nào vậy?” Túc Bảo mềm giọng hỏi.Tô Tử Tích cũng nhìn qua theo…Ánh mắt Quỷ xảo quyệt hơi lóe, bỗng nhiên nhớ ban nãy lúc nó bị tơ hồng đánh, hình như đều là do nó chủ động tấn công, tơ hồng mới có thể đánh trả…Chẳng lẽ, oắt con nay hoàn toàn không lợi hại như nó đã nghĩ à?Quỷ xảo quyệt lặng lẽ dùng sức, âm thầm chống lại lưới trói linh hồn.Chỉ cần nó có thể thoát ra thì nó sẽ có thể chạy ra rất xa.Trước khi trốn đi nó muốn đánh lén Túc Bảo một phát, ném cô gái nhảy lầu lên người Túc Bảo… Xem thử phán đoán của nó có đúng hay không!Nhưng mà nó không chú ý tới, Hắc Ngọc bị Túc Bảo nắm chặt trong tay, đang bị hồ lô linh hồn cắn nuốt, hấp thu…Nghe Túc Bảo hỏi Tống Nguyệt Thanh đã chết như thế nào, Tô Tử Tích lặng lẽ vểnh tai lên.Tống Nguyệt Thanh thở dài một tiếng, nhìn Tô Tử Tích một cái rồi nói: “Ta nào biết đại thần chơi game cùng mình lại là một học sinh tiểu học.”

Quỷ xảo quyệt im lặng không hé răng.

Túc Bảo suy nghĩ một chút, lại hỏi: “Vậy ngươi tìm tới ta bằng cách nào vậy?”

Quỷ xảo quyệt bị tơ hồng đánh đến sợ, lần này không do dự nữa, nó nói thẳng: “Ngươi đã thu mấy con ác quỷ, ta cũng có nghe được tiếng gió.”

Những con ác quỷ khác nghe được “tiếng ác” của Túc Bảo đều cố gắng trốn đi, nó lại không giống, nó cảm thấy Túc Bảo lợi hại như vậy, chắc chắn trên người bé phải có pháp bảo gì đó.

Nó đã “sống” từ triều đại nhà Thanh đến tận bây giờ, đã được gần hai trăm năm rồi.

“Trăm năm trước, ta vô tình có được Hắc Ngọc, Hắc Ngọc rất lợi hại, có thể che giấu sát khí của ta, khiến cho đám đạo sĩ không thể tìm thấy ta…”

Nhờ vậy nó mới có thể thuận lợi tồn tại nhiều năm như vậy, trở nên càng ngày càng mạnh.

Nhưng cũng giống như những sai lầm đã mắc phải khi còn sống, quỷ xảo quyệt càng ngày càng không thỏa mãn với sức mạnh hiện tại của mình, bắt đầu nhắm về phía Túc Bảo, mơ ước pháp bảo trên người Túc Bảo.

Nó nào biết rằng mình đã chọc phải một người không phải là đạo sĩ bình thường, mà là diêm vương…

“Nói xong rồi, muốn giết muốn xẻo tùy ngươi, đừng giày vò ta là được.”

Quỷ xảo quyệt nhắm mắt lại.

Túc Bảo lại thấy khó khăn, nó không chủ động tấn công bé, tơ hồng cũng sẽ không chủ động tấn công lại.

Thế thì bé cũng không thu được quỷ xảo quyệt á!

Túc Bảo bóp hồ lô linh hồn, nhỏ giọng nói thầm: “Hồ lô linh hồn ơi hồ lô linh hồn, mày có thể tự thu quỷ được không?”

Hồ lô linh hồn: “…”

Túc Bảo thở dài: “Đúng là một hồ lô linh hồn vô dụng mà, chỉ biết ăn thôi.”

Hồ lô linh hồn: “?”

Đang bắt nạt nó không biết nói à?

Túc Bảo giơ Hắc Ngọc lên nhìn một lúc, cũng không nhìn thấy được điểm gì bất bình thường cả.

Bé đành phải tạm thời không xử lý quỷ xảo quyệt, nhìn về phía cô gái nhảy lầu đang im lặng đứng ở bên cạnh —— Tống Nguyệt Thanh.

“Chị gái, chị chết như thế nào vậy?” Túc Bảo mềm giọng hỏi.

Tô Tử Tích cũng nhìn qua theo…

Ánh mắt Quỷ xảo quyệt hơi lóe, bỗng nhiên nhớ ban nãy lúc nó bị tơ hồng đánh, hình như đều là do nó chủ động tấn công, tơ hồng mới có thể đánh trả…

Chẳng lẽ, oắt con nay hoàn toàn không lợi hại như nó đã nghĩ à?

Quỷ xảo quyệt lặng lẽ dùng sức, âm thầm chống lại lưới trói linh hồn.

Chỉ cần nó có thể thoát ra thì nó sẽ có thể chạy ra rất xa.

Trước khi trốn đi nó muốn đánh lén Túc Bảo một phát, ném cô gái nhảy lầu lên người Túc Bảo… Xem thử phán đoán của nó có đúng hay không!

Nhưng mà nó không chú ý tới, Hắc Ngọc bị Túc Bảo nắm chặt trong tay, đang bị hồ lô linh hồn cắn nuốt, hấp thu…

Nghe Túc Bảo hỏi Tống Nguyệt Thanh đã chết như thế nào, Tô Tử Tích lặng lẽ vểnh tai lên.

Tống Nguyệt Thanh thở dài một tiếng, nhìn Tô Tử Tích một cái rồi nói: “Ta nào biết đại thần chơi game cùng mình lại là một học sinh tiểu học.”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Quỷ xảo quyệt im lặng không hé răng.Túc Bảo suy nghĩ một chút, lại hỏi: “Vậy ngươi tìm tới ta bằng cách nào vậy?”Quỷ xảo quyệt bị tơ hồng đánh đến sợ, lần này không do dự nữa, nó nói thẳng: “Ngươi đã thu mấy con ác quỷ, ta cũng có nghe được tiếng gió.”Những con ác quỷ khác nghe được “tiếng ác” của Túc Bảo đều cố gắng trốn đi, nó lại không giống, nó cảm thấy Túc Bảo lợi hại như vậy, chắc chắn trên người bé phải có pháp bảo gì đó.Nó đã “sống” từ triều đại nhà Thanh đến tận bây giờ, đã được gần hai trăm năm rồi.“Trăm năm trước, ta vô tình có được Hắc Ngọc, Hắc Ngọc rất lợi hại, có thể che giấu sát khí của ta, khiến cho đám đạo sĩ không thể tìm thấy ta…”Nhờ vậy nó mới có thể thuận lợi tồn tại nhiều năm như vậy, trở nên càng ngày càng mạnh.Nhưng cũng giống như những sai lầm đã mắc phải khi còn sống, quỷ xảo quyệt càng ngày càng không thỏa mãn với sức mạnh hiện tại của mình, bắt đầu nhắm về phía Túc Bảo, mơ ước pháp bảo trên người Túc Bảo.Nó nào biết rằng mình đã chọc phải một người không phải là đạo sĩ bình thường, mà là diêm vương…“Nói xong rồi, muốn giết muốn xẻo tùy ngươi, đừng giày vò ta là được.”Quỷ xảo quyệt nhắm mắt lại.Túc Bảo lại thấy khó khăn, nó không chủ động tấn công bé, tơ hồng cũng sẽ không chủ động tấn công lại.Thế thì bé cũng không thu được quỷ xảo quyệt á!Túc Bảo bóp hồ lô linh hồn, nhỏ giọng nói thầm: “Hồ lô linh hồn ơi hồ lô linh hồn, mày có thể tự thu quỷ được không?”Hồ lô linh hồn: “…”Túc Bảo thở dài: “Đúng là một hồ lô linh hồn vô dụng mà, chỉ biết ăn thôi.”Hồ lô linh hồn: “?”Đang bắt nạt nó không biết nói à?Túc Bảo giơ Hắc Ngọc lên nhìn một lúc, cũng không nhìn thấy được điểm gì bất bình thường cả.Bé đành phải tạm thời không xử lý quỷ xảo quyệt, nhìn về phía cô gái nhảy lầu đang im lặng đứng ở bên cạnh —— Tống Nguyệt Thanh.“Chị gái, chị chết như thế nào vậy?” Túc Bảo mềm giọng hỏi.Tô Tử Tích cũng nhìn qua theo…Ánh mắt Quỷ xảo quyệt hơi lóe, bỗng nhiên nhớ ban nãy lúc nó bị tơ hồng đánh, hình như đều là do nó chủ động tấn công, tơ hồng mới có thể đánh trả…Chẳng lẽ, oắt con nay hoàn toàn không lợi hại như nó đã nghĩ à?Quỷ xảo quyệt lặng lẽ dùng sức, âm thầm chống lại lưới trói linh hồn.Chỉ cần nó có thể thoát ra thì nó sẽ có thể chạy ra rất xa.Trước khi trốn đi nó muốn đánh lén Túc Bảo một phát, ném cô gái nhảy lầu lên người Túc Bảo… Xem thử phán đoán của nó có đúng hay không!Nhưng mà nó không chú ý tới, Hắc Ngọc bị Túc Bảo nắm chặt trong tay, đang bị hồ lô linh hồn cắn nuốt, hấp thu…Nghe Túc Bảo hỏi Tống Nguyệt Thanh đã chết như thế nào, Tô Tử Tích lặng lẽ vểnh tai lên.Tống Nguyệt Thanh thở dài một tiếng, nhìn Tô Tử Tích một cái rồi nói: “Ta nào biết đại thần chơi game cùng mình lại là một học sinh tiểu học.”

Chương 636: C636: Chương 636