Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 648: C648: Chương 648
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Vừa liếc một cái còn tưởng quỷ hồn nào cơ!Tô Tử Du chửi thề một tiếng rồi nhảy cẫng khỏi sofa theo phản xả: “Anh đã nói em bị quỷ nhập thân mà!”Tô Tử Tích: “…”Hai cậu nhóc lại ầm ĩ một hồi, tuy miệng chửi mắng đối phương là đồ ngốc nhưng dường như tình cảm anh em lại thân thiết hơn trước.Trước khi đi ngủ, Túc Bảo nằm nhoài trên giường, duỗi tay chọt cụ rùa đang bò dưới gầm giường.“Cụ rùa, tại sao người lớn không cần làm bài kiểm tra trước khi làm ba mẹ nhỉ?”“Chị Hân Hân, anh Tử Du, anh Tử Chiến đều phải làm bài kiểm tra, vậy sao ba mẹ của anh chị ấy lại không cần nhỉ?”Rõ ràng, mợ hai và ba nuôi Lâm Phong của cô bé là những người ba mẹ không đủ điểm trong kỳ sát hạch làm ba mẹ.Lẽ ra những người thi trượt như họ không được sinh con mới đúng.Nhưng sao không có quy định đấy?Cụ rùa bò dưới đất, duỗi đầu và tay chân ra khỏi mai.Buổi tối, Tiểu Ngũ không đập vào đầu cụ rùa nên cụ rất thoải mái.Có điều, cụ rùa không biết nói nên không thể trả lời câu hỏi của Túc Bảo, dù biết nói cụ rùa cũng chỉ có thể trả lời ‘không biết’ mà thôi….Sau tết Đoan Ngọ, mấy người Tô Dĩnh Nhạc lại quay về nơi làm việc.Sau khi gửi mấy đứa nhỏ lên xe đưa đón của trường, bà cụ Tô lại rảnh rỗi.Bà cụ chăm chỉ luyện tập hai chân hơn, hận không thể lập tức đứng dậy.Nhưng kỳ lạ ở chỗ, mấy ngày nay bà càng chăm chỉ tập thể dục thì đôi chân càng không có lực.Bây giờ, bà cụ mới vừa đứng dậy đã ngã phịch xuống đất, đầu đập vào phiến đá ở ngoài vườn.“Lão phu nhân….!”Nhà họ Tô lập tức hỗn loạn.Sau khi tan học, Túc Bảo mới biết tin bà cụ Tô bị ngã phải nhập viện.Cô bé vội theo Mộc Quy Phàm đến viện, lo lắng hỏi: “Sao bà ngoại bị thương phải nhập viện mà không báo cho con luôn?”Mộc Quy Phàm phóng xe như bay nhưng rất vững vàng, nói: “Con đang trong giờ học!”Một cô bé con thì làm được gì lúc cấp bách này?Túc Bảo lại hỏi: “Sao bà ngoại lại ngã ạ?”Mộc Quy Phàm đáp: “Bà ngoại con đang tập luyện thì bỗng dưng ngã.”Túc Bảo ngẩn người, hỏi vội: “Bà ngoại vẫn luôn tập luyện ạ?”Mộc Quy Phàm ừ một tiếng, chợt thấy Túc Bảo ngồi ở ghế sau tức giận.Anh khó hiểu hỏi: “Sao thế con?”Túc Bảo phồng má, môi mím thành một đường thẳng.“Lúc con và anh Tử Tích lên máy bay đã dặn bà ngoại không được tập quá vất vả, mọi người chẳng ai nghe lời con hết!”Lúc này Mộc Quy Phàm mới nhớ tới chuyện này.
Vừa liếc một cái còn tưởng quỷ hồn nào cơ!
Tô Tử Du chửi thề một tiếng rồi nhảy cẫng khỏi sofa theo phản xả: “Anh đã nói em bị quỷ nhập thân mà!”
Tô Tử Tích: “…”
Hai cậu nhóc lại ầm ĩ một hồi, tuy miệng chửi mắng đối phương là đồ ngốc nhưng dường như tình cảm anh em lại thân thiết hơn trước.
Trước khi đi ngủ, Túc Bảo nằm nhoài trên giường, duỗi tay chọt cụ rùa đang bò dưới gầm giường.
“Cụ rùa, tại sao người lớn không cần làm bài kiểm tra trước khi làm ba mẹ nhỉ?”
“Chị Hân Hân, anh Tử Du, anh Tử Chiến đều phải làm bài kiểm tra, vậy sao ba mẹ của anh chị ấy lại không cần nhỉ?”
Rõ ràng, mợ hai và ba nuôi Lâm Phong của cô bé là những người ba mẹ không đủ điểm trong kỳ sát hạch làm ba mẹ.
Lẽ ra những người thi trượt như họ không được sinh con mới đúng.
Nhưng sao không có quy định đấy?
Cụ rùa bò dưới đất, duỗi đầu và tay chân ra khỏi mai.
Buổi tối, Tiểu Ngũ không đập vào đầu cụ rùa nên cụ rất thoải mái.
Có điều, cụ rùa không biết nói nên không thể trả lời câu hỏi của Túc Bảo, dù biết nói cụ rùa cũng chỉ có thể trả lời ‘không biết’ mà thôi….
Sau tết Đoan Ngọ, mấy người Tô Dĩnh Nhạc lại quay về nơi làm việc.
Sau khi gửi mấy đứa nhỏ lên xe đưa đón của trường, bà cụ Tô lại rảnh rỗi.
Bà cụ chăm chỉ luyện tập hai chân hơn, hận không thể lập tức đứng dậy.
Nhưng kỳ lạ ở chỗ, mấy ngày nay bà càng chăm chỉ tập thể dục thì đôi chân càng không có lực.
Bây giờ, bà cụ mới vừa đứng dậy đã ngã phịch xuống đất, đầu đập vào phiến đá ở ngoài vườn.
“Lão phu nhân….!”
Nhà họ Tô lập tức hỗn loạn.
Sau khi tan học, Túc Bảo mới biết tin bà cụ Tô bị ngã phải nhập viện.
Cô bé vội theo Mộc Quy Phàm đến viện, lo lắng hỏi: “Sao bà ngoại bị thương phải nhập viện mà không báo cho con luôn?”
Mộc Quy Phàm phóng xe như bay nhưng rất vững vàng, nói: “Con đang trong giờ học!”
Một cô bé con thì làm được gì lúc cấp bách này?
Túc Bảo lại hỏi: “Sao bà ngoại lại ngã ạ?”
Mộc Quy Phàm đáp: “Bà ngoại con đang tập luyện thì bỗng dưng ngã.”
Túc Bảo ngẩn người, hỏi vội: “Bà ngoại vẫn luôn tập luyện ạ?”
Mộc Quy Phàm ừ một tiếng, chợt thấy Túc Bảo ngồi ở ghế sau tức giận.
Anh khó hiểu hỏi: “Sao thế con?”
Túc Bảo phồng má, môi mím thành một đường thẳng.
“Lúc con và anh Tử Tích lên máy bay đã dặn bà ngoại không được tập quá vất vả, mọi người chẳng ai nghe lời con hết!”
Lúc này Mộc Quy Phàm mới nhớ tới chuyện này.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Vừa liếc một cái còn tưởng quỷ hồn nào cơ!Tô Tử Du chửi thề một tiếng rồi nhảy cẫng khỏi sofa theo phản xả: “Anh đã nói em bị quỷ nhập thân mà!”Tô Tử Tích: “…”Hai cậu nhóc lại ầm ĩ một hồi, tuy miệng chửi mắng đối phương là đồ ngốc nhưng dường như tình cảm anh em lại thân thiết hơn trước.Trước khi đi ngủ, Túc Bảo nằm nhoài trên giường, duỗi tay chọt cụ rùa đang bò dưới gầm giường.“Cụ rùa, tại sao người lớn không cần làm bài kiểm tra trước khi làm ba mẹ nhỉ?”“Chị Hân Hân, anh Tử Du, anh Tử Chiến đều phải làm bài kiểm tra, vậy sao ba mẹ của anh chị ấy lại không cần nhỉ?”Rõ ràng, mợ hai và ba nuôi Lâm Phong của cô bé là những người ba mẹ không đủ điểm trong kỳ sát hạch làm ba mẹ.Lẽ ra những người thi trượt như họ không được sinh con mới đúng.Nhưng sao không có quy định đấy?Cụ rùa bò dưới đất, duỗi đầu và tay chân ra khỏi mai.Buổi tối, Tiểu Ngũ không đập vào đầu cụ rùa nên cụ rất thoải mái.Có điều, cụ rùa không biết nói nên không thể trả lời câu hỏi của Túc Bảo, dù biết nói cụ rùa cũng chỉ có thể trả lời ‘không biết’ mà thôi….Sau tết Đoan Ngọ, mấy người Tô Dĩnh Nhạc lại quay về nơi làm việc.Sau khi gửi mấy đứa nhỏ lên xe đưa đón của trường, bà cụ Tô lại rảnh rỗi.Bà cụ chăm chỉ luyện tập hai chân hơn, hận không thể lập tức đứng dậy.Nhưng kỳ lạ ở chỗ, mấy ngày nay bà càng chăm chỉ tập thể dục thì đôi chân càng không có lực.Bây giờ, bà cụ mới vừa đứng dậy đã ngã phịch xuống đất, đầu đập vào phiến đá ở ngoài vườn.“Lão phu nhân….!”Nhà họ Tô lập tức hỗn loạn.Sau khi tan học, Túc Bảo mới biết tin bà cụ Tô bị ngã phải nhập viện.Cô bé vội theo Mộc Quy Phàm đến viện, lo lắng hỏi: “Sao bà ngoại bị thương phải nhập viện mà không báo cho con luôn?”Mộc Quy Phàm phóng xe như bay nhưng rất vững vàng, nói: “Con đang trong giờ học!”Một cô bé con thì làm được gì lúc cấp bách này?Túc Bảo lại hỏi: “Sao bà ngoại lại ngã ạ?”Mộc Quy Phàm đáp: “Bà ngoại con đang tập luyện thì bỗng dưng ngã.”Túc Bảo ngẩn người, hỏi vội: “Bà ngoại vẫn luôn tập luyện ạ?”Mộc Quy Phàm ừ một tiếng, chợt thấy Túc Bảo ngồi ở ghế sau tức giận.Anh khó hiểu hỏi: “Sao thế con?”Túc Bảo phồng má, môi mím thành một đường thẳng.“Lúc con và anh Tử Tích lên máy bay đã dặn bà ngoại không được tập quá vất vả, mọi người chẳng ai nghe lời con hết!”Lúc này Mộc Quy Phàm mới nhớ tới chuyện này.