Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 652: C652: Chương 652
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Ông ta đang định phất tay áo bỏ đi thì thấy bà cụ Tô động đậy, từ từ mở mắt.Viện trưởng Vu đợi bà cụ Tô kích động, thông thường, bệnh nhân sẽ có biểu hiện kích động nếu áp lực nội sọ quá cao sau khi phẫu thuật não.Nhưng bà cụ Tô chỉ mấp máy môi nói: “Túc Bảo à… Cháu cưng của bà ngoại, cháu tới rồi đấy à…”Túc Bảo rất vui mừng, tựa vào người bà cụ Tô: “Dạ, nếu Túc Bảo không tới, bà ngoại sẽ còn ngủ lâu lắm nữa đấy!”Bà cụ Tô cười yếu ớt: “Để Túc Bảo phải lo lắng rồi. Bà ngoại già rồi vô dụng quá, đi bộ thôi mà cũng ngã được.”Túc Bảo lắc đầu: “Không phải đâu, ngay từ đầu vốn là vì bà ngoại không thể tập luyện mà, bà ngoại không ngoan gì cả, không nghe lời chút nào hết.”Bà cụ Tô cười: “Vâng vâng.”Túc Bảo nói: “Khi nào bà ngoại ra viện, bà không được đi lại và tập luyện nữa đâu nhé.”Bà cụ Tô gật đầu.Viện trưởng Vu đứng một bên: “…”Sao bà cụ có thể nói chuyện tốt như vậy?Đây không phải là cú vả vào mặt ông ta sao?Ông ta nói bây giờ mà đánh thức bà cụ Tô là sẽ có vấn đề, nhưng bà cụ lại trò chuyện nhẹ nhàng như vậy. .========== Truyện vừa hoàn thành ==========1. Cách Một Khoảng Sân2. Tiền Truyện Côn Sơn Ngọc3. Chiều Hư4. Vinh Khô Hoa Niên=====================================Ông ta cau mày nói: “Mọi người nên chú ý hơn, tình hình hiện tại của bà cụ Tô rất bất thường, lát nữa chắc chắn huyết áp sẽ tăng lên đột ngột.”Năm năm trước bà cụ Tô cũng như vậy, sau khi tỉnh lại, áp lực nội sọ tăng cao, người lại bị kích động, kết quả là bị xuất huyết não lần hai, cuối cùng bị liệt.Lần này cũng sẽ không ngoại lệ đâu.Bây giờ thì còn nhẹ nhàng lắm, chờ đi, chưa đầy năm phút nữa, chắc chắn sẽ kích động cho mà xem.Viện trưởng Vu vốn định rời đi, nhưng cuối cùng vẫn không nuốt được cục tức kia, ngồi tán gẫu cùng các bác sĩ trẻ.Năm phút trôi qua.Mười phút trôi qua.Bà cụ Tô vẫn đang nói chuyện với Túc Bảo, dù chủ yếu là Túc Bảo nói rằng còn bạ cụ nghe, nói về những điều thú vị ở trường mẫu giáo.Ánh mắt của các bác sĩ dần có chút khác lạ.Không phải ông đã nói rằng chắc chắn bệnh nhân sẽ kích động trong vòng năm phút nữa à?Không phải người ta vẫn khỏe lắm đấy ư…Một cái tát vào mặt nhỉ?Sắc mặt của lão chuyên gia viện trưởng Vu lập tức trở nên cực kỳ khó coi, hoàn toàn không có đường chối cãi.Ông ta vẫn cứng miệng nói: “Đây là một biểu hiện rất bất thường, mọi người nên chú ý.”Tất cả các bác sĩ đều xấu hổ muốn tìm cái khe mà chui, nhưng không tiện nói gì vì danh tiếng cũa lão chuyên gia nên gật đầu lia lịa.Nhưng trẻ con quan tâm nhiều vậy làm gì.Có sao nói vậy thôi.
Ông ta đang định phất tay áo bỏ đi thì thấy bà cụ Tô động đậy, từ từ mở mắt.
Viện trưởng Vu đợi bà cụ Tô kích động, thông thường, bệnh nhân sẽ có biểu hiện kích động nếu áp lực nội sọ quá cao sau khi phẫu thuật não.
Nhưng bà cụ Tô chỉ mấp máy môi nói: “Túc Bảo à… Cháu cưng của bà ngoại, cháu tới rồi đấy à…”
Túc Bảo rất vui mừng, tựa vào người bà cụ Tô: “Dạ, nếu Túc Bảo không tới, bà ngoại sẽ còn ngủ lâu lắm nữa đấy!”
Bà cụ Tô cười yếu ớt: “Để Túc Bảo phải lo lắng rồi. Bà ngoại già rồi vô dụng quá, đi bộ thôi mà cũng ngã được.”
Túc Bảo lắc đầu: “Không phải đâu, ngay từ đầu vốn là vì bà ngoại không thể tập luyện mà, bà ngoại không ngoan gì cả, không nghe lời chút nào hết.”
Bà cụ Tô cười: “Vâng vâng.”
Túc Bảo nói: “Khi nào bà ngoại ra viện, bà không được đi lại và tập luyện nữa đâu nhé.”
Bà cụ Tô gật đầu.
Viện trưởng Vu đứng một bên: “…”
Sao bà cụ có thể nói chuyện tốt như vậy?
Đây không phải là cú vả vào mặt ông ta sao?
Ông ta nói bây giờ mà đánh thức bà cụ Tô là sẽ có vấn đề, nhưng bà cụ lại trò chuyện nhẹ nhàng như vậy. .
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Cách Một Khoảng Sân
2. Tiền Truyện Côn Sơn Ngọc
3. Chiều Hư
4. Vinh Khô Hoa Niên
=====================================
Ông ta cau mày nói: “Mọi người nên chú ý hơn, tình hình hiện tại của bà cụ Tô rất bất thường, lát nữa chắc chắn huyết áp sẽ tăng lên đột ngột.”
Năm năm trước bà cụ Tô cũng như vậy, sau khi tỉnh lại, áp lực nội sọ tăng cao, người lại bị kích động, kết quả là bị xuất huyết não lần hai, cuối cùng bị liệt.
Lần này cũng sẽ không ngoại lệ đâu.
Bây giờ thì còn nhẹ nhàng lắm, chờ đi, chưa đầy năm phút nữa, chắc chắn sẽ kích động cho mà xem.
Viện trưởng Vu vốn định rời đi, nhưng cuối cùng vẫn không nuốt được cục tức kia, ngồi tán gẫu cùng các bác sĩ trẻ.
Năm phút trôi qua.
Mười phút trôi qua.
Bà cụ Tô vẫn đang nói chuyện với Túc Bảo, dù chủ yếu là Túc Bảo nói rằng còn bạ cụ nghe, nói về những điều thú vị ở trường mẫu giáo.
Ánh mắt của các bác sĩ dần có chút khác lạ.
Không phải ông đã nói rằng chắc chắn bệnh nhân sẽ kích động trong vòng năm phút nữa à?
Không phải người ta vẫn khỏe lắm đấy ư…
Một cái tát vào mặt nhỉ?
Sắc mặt của lão chuyên gia viện trưởng Vu lập tức trở nên cực kỳ khó coi, hoàn toàn không có đường chối cãi.
Ông ta vẫn cứng miệng nói: “Đây là một biểu hiện rất bất thường, mọi người nên chú ý.”
Tất cả các bác sĩ đều xấu hổ muốn tìm cái khe mà chui, nhưng không tiện nói gì vì danh tiếng cũa lão chuyên gia nên gật đầu lia lịa.
Nhưng trẻ con quan tâm nhiều vậy làm gì.
Có sao nói vậy thôi.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Ông ta đang định phất tay áo bỏ đi thì thấy bà cụ Tô động đậy, từ từ mở mắt.Viện trưởng Vu đợi bà cụ Tô kích động, thông thường, bệnh nhân sẽ có biểu hiện kích động nếu áp lực nội sọ quá cao sau khi phẫu thuật não.Nhưng bà cụ Tô chỉ mấp máy môi nói: “Túc Bảo à… Cháu cưng của bà ngoại, cháu tới rồi đấy à…”Túc Bảo rất vui mừng, tựa vào người bà cụ Tô: “Dạ, nếu Túc Bảo không tới, bà ngoại sẽ còn ngủ lâu lắm nữa đấy!”Bà cụ Tô cười yếu ớt: “Để Túc Bảo phải lo lắng rồi. Bà ngoại già rồi vô dụng quá, đi bộ thôi mà cũng ngã được.”Túc Bảo lắc đầu: “Không phải đâu, ngay từ đầu vốn là vì bà ngoại không thể tập luyện mà, bà ngoại không ngoan gì cả, không nghe lời chút nào hết.”Bà cụ Tô cười: “Vâng vâng.”Túc Bảo nói: “Khi nào bà ngoại ra viện, bà không được đi lại và tập luyện nữa đâu nhé.”Bà cụ Tô gật đầu.Viện trưởng Vu đứng một bên: “…”Sao bà cụ có thể nói chuyện tốt như vậy?Đây không phải là cú vả vào mặt ông ta sao?Ông ta nói bây giờ mà đánh thức bà cụ Tô là sẽ có vấn đề, nhưng bà cụ lại trò chuyện nhẹ nhàng như vậy. .========== Truyện vừa hoàn thành ==========1. Cách Một Khoảng Sân2. Tiền Truyện Côn Sơn Ngọc3. Chiều Hư4. Vinh Khô Hoa Niên=====================================Ông ta cau mày nói: “Mọi người nên chú ý hơn, tình hình hiện tại của bà cụ Tô rất bất thường, lát nữa chắc chắn huyết áp sẽ tăng lên đột ngột.”Năm năm trước bà cụ Tô cũng như vậy, sau khi tỉnh lại, áp lực nội sọ tăng cao, người lại bị kích động, kết quả là bị xuất huyết não lần hai, cuối cùng bị liệt.Lần này cũng sẽ không ngoại lệ đâu.Bây giờ thì còn nhẹ nhàng lắm, chờ đi, chưa đầy năm phút nữa, chắc chắn sẽ kích động cho mà xem.Viện trưởng Vu vốn định rời đi, nhưng cuối cùng vẫn không nuốt được cục tức kia, ngồi tán gẫu cùng các bác sĩ trẻ.Năm phút trôi qua.Mười phút trôi qua.Bà cụ Tô vẫn đang nói chuyện với Túc Bảo, dù chủ yếu là Túc Bảo nói rằng còn bạ cụ nghe, nói về những điều thú vị ở trường mẫu giáo.Ánh mắt của các bác sĩ dần có chút khác lạ.Không phải ông đã nói rằng chắc chắn bệnh nhân sẽ kích động trong vòng năm phút nữa à?Không phải người ta vẫn khỏe lắm đấy ư…Một cái tát vào mặt nhỉ?Sắc mặt của lão chuyên gia viện trưởng Vu lập tức trở nên cực kỳ khó coi, hoàn toàn không có đường chối cãi.Ông ta vẫn cứng miệng nói: “Đây là một biểu hiện rất bất thường, mọi người nên chú ý.”Tất cả các bác sĩ đều xấu hổ muốn tìm cái khe mà chui, nhưng không tiện nói gì vì danh tiếng cũa lão chuyên gia nên gật đầu lia lịa.Nhưng trẻ con quan tâm nhiều vậy làm gì.Có sao nói vậy thôi.