Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…
Chương 106
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 106Có thể là do Hoắc Dận thường xuyên được Hoắc Tư Tước dẫn tới nên mọi người trong công ty đều biết cậu. Nên khi Ôn Hủ Hủ vừa mới dẫn cậu vào nhân viên lễ tân ở đại sảnh liền nhiệt tình chào hỏi cậu.Hoắc Dận không thích nói chuyện, lãnh đạm liếc nhìn cô ta một cái.Ôn Hủ Hủ vội thay cậu trả lời: “Đúng vậy, ba cậu ấy bảo tôi đưa cậu ấy tới, Hoắc tổng các cô có ở trên lầu không?”“Có, có, tổng giám đốc chiều nay không đi ra ngoài. Tôi chưa gặp cô bao giờ, cô là bảo mẫu mới của tiểu thiếu gia sao? Trông cô trẻ như vậy.”Không ngờ nữ nhân viên lễ tân sau khi đánh giá Ôn Hủ Hủ lại nhận nhầm cô là bảo mẫu.Ôn Hủ Hủ lập tức cứng đờ.Bảo mẫu?Còn không phải sao? Bây giờ, cô nhận cũng không dám nhận đứa con này. Mà trong tòa nhà này, cũng sẽ không có ai nhận ra cô đã từng là phu nhân tổng giám đốc của bọn họ.Vì hôn lễ lúc đó không có công khai với bên ngoài!Ôn Hủ Hủ cụp mắt xuống, khóe miệng xẹt qua một tia tự giễu nhàn nhạt đang muốn thừa nhận. Thì lúc này đột nhiên có một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại dùng sức kéo cô hai cái.“Đi thôi!”Anh mắt Hoắc Dận cực kỳ ảm đạm!Ôn Hủ Hủ thấy được thái độ của Hoắc Dận cho nên cô nhanh chóng cùng Hoắc Dận đi vào trong thang máy. Mà nhân viên lễ tân này không lâu sau cũng nhận được thông báo sa thải của bộ phận nhân sự.Lý do: Tiểu thiếu gia không thích!Ôn Hủ Hủ đưa Hoắc Dận tới văn phòng tổng giám đốc ở tầng cao nhất.“Khụ khụ khụ… Dận Dận, hay là con tự mình đi vào ha? Dì không vào nữa, ba con ở trong đó, dì vào cũng không tốt lắm, được không?”Hoắc Dận thấy Ôn Hủ Hủ khi càng đến gần cửa văn phòng lại không muốn vào, mà dường như cô đang tìm cách trốn đi.Hoắc Dận hiểu ý liếc nhìn cô rồi đồng ý: “Được!”Nói xong cậu dứt khoát thả bàn tay nhỏ bé của mình ra đi vào.Ôn Hủ Hủ ngẩn người……Không phải chứ?Con trai của cô từ bao giờ trở nên ngoan như vậy? Vậy mà đã thật sự đồng ý? Lúc trước không phải vẫn rất dính lấy cô sao? Sao bỗng nhiên dứt khoác như vậy?Ôn Hủ Hủ cảm thấy có chút ngạc nhiên. Thế nhưng, khi con trai đã đồng ý cô ngay lập tức mừng rỡ rón rén chuẩn bị trở lại trong thang máy, nhanh chóng đi xuống.“Ôn Hủ Hủ! Cô vào đây ngay cho tôi!”Ai ngờ, một tiếng quát chói tai đột nhiên phát ra từ trong phòng. Thoáng chốc, Ôn Hủ Hủ cảm thấy như thể mình bị một lực hút siêu mạnh cuốn vào trong. Toàn bộ cơ thể cô như bị điểm huyệt không nhúc nhích được nữa.Tên đàn ông chó này, lỗ tai hắn sao thính như vậy?Ôn Hủ Hủ vẫn đành phải ngoan ngoãn mà lăn vào, tựa như một con cừu vô cùng ngoan ngoãn.
Chương 106
Có thể là do Hoắc Dận thường xuyên được Hoắc Tư Tước dẫn tới nên mọi người trong công ty đều biết cậu. Nên khi Ôn Hủ Hủ vừa mới dẫn cậu vào nhân viên lễ tân ở đại sảnh liền nhiệt tình chào hỏi cậu.
Hoắc Dận không thích nói chuyện, lãnh đạm liếc nhìn cô ta một cái.
Ôn Hủ Hủ vội thay cậu trả lời: “Đúng vậy, ba cậu ấy bảo tôi đưa cậu ấy tới, Hoắc tổng các cô có ở trên lầu không?”
“Có, có, tổng giám đốc chiều nay không đi ra ngoài. Tôi chưa gặp cô bao giờ, cô là bảo mẫu mới của tiểu thiếu gia sao? Trông cô trẻ như vậy.”
Không ngờ nữ nhân viên lễ tân sau khi đánh giá Ôn Hủ Hủ lại nhận nhầm cô là bảo mẫu.
Ôn Hủ Hủ lập tức cứng đờ.
Bảo mẫu?
Còn không phải sao? Bây giờ, cô nhận cũng không dám nhận đứa con này. Mà trong tòa nhà này, cũng sẽ không có ai nhận ra cô đã từng là phu nhân tổng giám đốc của bọn họ.
Vì hôn lễ lúc đó không có công khai với bên ngoài!
Ôn Hủ Hủ cụp mắt xuống, khóe miệng xẹt qua một tia tự giễu nhàn nhạt đang muốn thừa nhận. Thì lúc này đột nhiên có một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại dùng sức kéo cô hai cái.
“Đi thôi!”
Anh mắt Hoắc Dận cực kỳ ảm đạm!
Ôn Hủ Hủ thấy được thái độ của Hoắc Dận cho nên cô nhanh chóng cùng Hoắc Dận đi vào trong thang máy. Mà nhân viên lễ tân này không lâu sau cũng nhận được thông báo sa thải của bộ phận nhân sự.
Lý do: Tiểu thiếu gia không thích!
Ôn Hủ Hủ đưa Hoắc Dận tới văn phòng tổng giám đốc ở tầng cao nhất.
“Khụ khụ khụ… Dận Dận, hay là con tự mình đi vào ha? Dì không vào nữa, ba con ở trong đó, dì vào cũng không tốt lắm, được không?”
Hoắc Dận thấy Ôn Hủ Hủ khi càng đến gần cửa văn phòng lại không muốn vào, mà dường như cô đang tìm cách trốn đi.
Hoắc Dận hiểu ý liếc nhìn cô rồi đồng ý: “Được!”
Nói xong cậu dứt khoát thả bàn tay nhỏ bé của mình ra đi vào.
Ôn Hủ Hủ ngẩn người……
Không phải chứ?
Con trai của cô từ bao giờ trở nên ngoan như vậy? Vậy mà đã thật sự đồng ý? Lúc trước không phải vẫn rất dính lấy cô sao? Sao bỗng nhiên dứt khoác như vậy?
Ôn Hủ Hủ cảm thấy có chút ngạc nhiên. Thế nhưng, khi con trai đã đồng ý cô ngay lập tức mừng rỡ rón rén chuẩn bị trở lại trong thang máy, nhanh chóng đi xuống.
“Ôn Hủ Hủ! Cô vào đây ngay cho tôi!”
Ai ngờ, một tiếng quát chói tai đột nhiên phát ra từ trong phòng. Thoáng chốc, Ôn Hủ Hủ cảm thấy như thể mình bị một lực hút siêu mạnh cuốn vào trong. Toàn bộ cơ thể cô như bị điểm huyệt không nhúc nhích được nữa.
Tên đàn ông chó này, lỗ tai hắn sao thính như vậy?
Ôn Hủ Hủ vẫn đành phải ngoan ngoãn mà lăn vào, tựa như một con cừu vô cùng ngoan ngoãn.
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 106Có thể là do Hoắc Dận thường xuyên được Hoắc Tư Tước dẫn tới nên mọi người trong công ty đều biết cậu. Nên khi Ôn Hủ Hủ vừa mới dẫn cậu vào nhân viên lễ tân ở đại sảnh liền nhiệt tình chào hỏi cậu.Hoắc Dận không thích nói chuyện, lãnh đạm liếc nhìn cô ta một cái.Ôn Hủ Hủ vội thay cậu trả lời: “Đúng vậy, ba cậu ấy bảo tôi đưa cậu ấy tới, Hoắc tổng các cô có ở trên lầu không?”“Có, có, tổng giám đốc chiều nay không đi ra ngoài. Tôi chưa gặp cô bao giờ, cô là bảo mẫu mới của tiểu thiếu gia sao? Trông cô trẻ như vậy.”Không ngờ nữ nhân viên lễ tân sau khi đánh giá Ôn Hủ Hủ lại nhận nhầm cô là bảo mẫu.Ôn Hủ Hủ lập tức cứng đờ.Bảo mẫu?Còn không phải sao? Bây giờ, cô nhận cũng không dám nhận đứa con này. Mà trong tòa nhà này, cũng sẽ không có ai nhận ra cô đã từng là phu nhân tổng giám đốc của bọn họ.Vì hôn lễ lúc đó không có công khai với bên ngoài!Ôn Hủ Hủ cụp mắt xuống, khóe miệng xẹt qua một tia tự giễu nhàn nhạt đang muốn thừa nhận. Thì lúc này đột nhiên có một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại dùng sức kéo cô hai cái.“Đi thôi!”Anh mắt Hoắc Dận cực kỳ ảm đạm!Ôn Hủ Hủ thấy được thái độ của Hoắc Dận cho nên cô nhanh chóng cùng Hoắc Dận đi vào trong thang máy. Mà nhân viên lễ tân này không lâu sau cũng nhận được thông báo sa thải của bộ phận nhân sự.Lý do: Tiểu thiếu gia không thích!Ôn Hủ Hủ đưa Hoắc Dận tới văn phòng tổng giám đốc ở tầng cao nhất.“Khụ khụ khụ… Dận Dận, hay là con tự mình đi vào ha? Dì không vào nữa, ba con ở trong đó, dì vào cũng không tốt lắm, được không?”Hoắc Dận thấy Ôn Hủ Hủ khi càng đến gần cửa văn phòng lại không muốn vào, mà dường như cô đang tìm cách trốn đi.Hoắc Dận hiểu ý liếc nhìn cô rồi đồng ý: “Được!”Nói xong cậu dứt khoát thả bàn tay nhỏ bé của mình ra đi vào.Ôn Hủ Hủ ngẩn người……Không phải chứ?Con trai của cô từ bao giờ trở nên ngoan như vậy? Vậy mà đã thật sự đồng ý? Lúc trước không phải vẫn rất dính lấy cô sao? Sao bỗng nhiên dứt khoác như vậy?Ôn Hủ Hủ cảm thấy có chút ngạc nhiên. Thế nhưng, khi con trai đã đồng ý cô ngay lập tức mừng rỡ rón rén chuẩn bị trở lại trong thang máy, nhanh chóng đi xuống.“Ôn Hủ Hủ! Cô vào đây ngay cho tôi!”Ai ngờ, một tiếng quát chói tai đột nhiên phát ra từ trong phòng. Thoáng chốc, Ôn Hủ Hủ cảm thấy như thể mình bị một lực hút siêu mạnh cuốn vào trong. Toàn bộ cơ thể cô như bị điểm huyệt không nhúc nhích được nữa.Tên đàn ông chó này, lỗ tai hắn sao thính như vậy?Ôn Hủ Hủ vẫn đành phải ngoan ngoãn mà lăn vào, tựa như một con cừu vô cùng ngoan ngoãn.