Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 662: C662: Chương 662

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Mộc Quy Phàm cười khinh miệt: “Ý ông là con gái tôi nói dối ư?”Anh quét ánh mắt lạnh lùng về phía y tá Quyên.Y tá Quyên vội nói: “Ôi không đến mức phải làm to chuyện như này đâu, chỉ là vấp ngã thôi mà, đều là lỗi của tôi, mọi người đừng vì tôi mà xích mích nha!”Trước mặt mọi người, chị ta luôn duy trì hình tượng chị cả vô hại cười ngây ngô.Y tá Quyên thành khẩn nói: “Hác tiên sinh, xin lỗi, sau này tôi nhất định sẽ chú ý hơn, không bao giờ đứng ngủ gật như vậy nữa!”Viện trưởng Vu nhìn người đàn ông trung niên bên cạnh, nói: “Hác tiên sinh, anh xem…”Xem đi, người nhà họ Tô bắt nạt y tá chuyên chăm sóc ông cụ Hác, như này chẳng phải trực tiếp ức h**p Hác tiên sinh rồi ư?Hác tiên sinh rất hiếu thảo, viện trưởng Vu không rõ chuyện này có phải hiểu lầm không, nhưng cứ để Hác tiên sinh có ấn tượng xấu với nhà họ Tô trước đã.Ngay lúc viện trưởng Vu nghĩ rằng Hác tiên sinh sẽ lạnh mặt với Mộc Quy Phàm thì bỗng nghe ông ta nói: “Ơ, Mộc….Mộc tiên sinh.”Tim viện trưởng Vu như hẫng mất một nhịp.Hác tiên sinh quen Mộc Quy Phàm ư??Giờ khắc này, lòng Hác tiên sinh đang nổi sóng to gió lớn, ông ta không khỏi vui mừng, may mà ông ta liếc thấy Mộc Quy Phàm từ xa và nhận ra anh!Ngoại hình nổi bật của Mộc Quy Phàm, muốn không nhớ kỹ cũng khó!!Hác tiên sinh chau mày nói: “Viện trưởng Vu, không có chứng cứ thì đừng nói xằng! Ở đây không có vấn đề gì nữa, viện trưởng Vu quay về trước đi!”Sau đó Hác tiên sinh nhìn Mộc Quy Phàm, nói: “Mộc tiên sinh, thật ngại quá!”Viện trưởng Vu lập tức tròn mắt ngỡ ngàng.Ánh mắt Hác tiên sinh nhìn ông cụ cực kỳ không ổn!Vốn dĩ viện trưởng Vu muốn nhà họ Tô để lại ấn tượng xấu với Hác tiên sinh, sao bây giờ mọi thứ lại hoàn toàn ngược lại, Hác tiên sinh không hài lòng với ông cụ rồi ư?Đây chẳng phải vỗ mông ngựa vỗ đến tận vó ngựa rồi đó sao?Viện trưởng Vu vội nói: “Hác tiên sinh, xin lỗi anh, tôi quá lo lắng cho ông cụ Hác nên nhất thời hiểu nhầm cô bé này.”Hác tiên sinh im lặng.Mộc Quy Phàm liếc nhìn y tá Quyên một cái, nói: “Không sao, có điều Hác tiên sinh phải chọn người cẩn thận hơn nhé!”Hác tiên sinh: “Vâng vâng, cảm ơn Mộc tiên sinh.”Lòng Hác tiên sinh vô cùng thấp thỏm, Mộc Quy Phàm chẳng phải người dễ dàng bỏ qua mọi chuyện, nghe nói anh còn là nô lệ của con gái.Một khi con gái anh bị đổ oan thì người nằm không là ông ta cũng sẽ trúng đạn, Mộc Quy Phàm sẽ chẳng nể mặt người nào hết!Nếu đổi thành người khác, chắc chắn Mộc Quy Phàm sẽ cho người điều tra mười tám đời tổ tiên của đối phương luôn rồi!Bây giờ Mộc Quy Phàm lại nể mặt ông ta một lần!Ngay lúc mọi người đều nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc như thế này.

Mộc Quy Phàm cười khinh miệt: “Ý ông là con gái tôi nói dối ư?”

Anh quét ánh mắt lạnh lùng về phía y tá Quyên.

Y tá Quyên vội nói: “Ôi không đến mức phải làm to chuyện như này đâu, chỉ là vấp ngã thôi mà, đều là lỗi của tôi, mọi người đừng vì tôi mà xích mích nha!”

Trước mặt mọi người, chị ta luôn duy trì hình tượng chị cả vô hại cười ngây ngô.

Y tá Quyên thành khẩn nói: “Hác tiên sinh, xin lỗi, sau này tôi nhất định sẽ chú ý hơn, không bao giờ đứng ngủ gật như vậy nữa!”

Viện trưởng Vu nhìn người đàn ông trung niên bên cạnh, nói: “Hác tiên sinh, anh xem…”

Xem đi, người nhà họ Tô bắt nạt y tá chuyên chăm sóc ông cụ Hác, như này chẳng phải trực tiếp ức h**p Hác tiên sinh rồi ư?

Hác tiên sinh rất hiếu thảo, viện trưởng Vu không rõ chuyện này có phải hiểu lầm không, nhưng cứ để Hác tiên sinh có ấn tượng xấu với nhà họ Tô trước đã.

Ngay lúc viện trưởng Vu nghĩ rằng Hác tiên sinh sẽ lạnh mặt với Mộc Quy Phàm thì bỗng nghe ông ta nói: “Ơ, Mộc….Mộc tiên sinh.”

Tim viện trưởng Vu như hẫng mất một nhịp.

Hác tiên sinh quen Mộc Quy Phàm ư??

Giờ khắc này, lòng Hác tiên sinh đang nổi sóng to gió lớn, ông ta không khỏi vui mừng, may mà ông ta liếc thấy Mộc Quy Phàm từ xa và nhận ra anh!

Ngoại hình nổi bật của Mộc Quy Phàm, muốn không nhớ kỹ cũng khó!!

Hác tiên sinh chau mày nói: “Viện trưởng Vu, không có chứng cứ thì đừng nói xằng! Ở đây không có vấn đề gì nữa, viện trưởng Vu quay về trước đi!”

Sau đó Hác tiên sinh nhìn Mộc Quy Phàm, nói: “Mộc tiên sinh, thật ngại quá!”

Viện trưởng Vu lập tức tròn mắt ngỡ ngàng.

Ánh mắt Hác tiên sinh nhìn ông cụ cực kỳ không ổn!

Vốn dĩ viện trưởng Vu muốn nhà họ Tô để lại ấn tượng xấu với Hác tiên sinh, sao bây giờ mọi thứ lại hoàn toàn ngược lại, Hác tiên sinh không hài lòng với ông cụ rồi ư?

Đây chẳng phải vỗ mông ngựa vỗ đến tận vó ngựa rồi đó sao?

Viện trưởng Vu vội nói: “Hác tiên sinh, xin lỗi anh, tôi quá lo lắng cho ông cụ Hác nên nhất thời hiểu nhầm cô bé này.”

Hác tiên sinh im lặng.

Mộc Quy Phàm liếc nhìn y tá Quyên một cái, nói: “Không sao, có điều Hác tiên sinh phải chọn người cẩn thận hơn nhé!”

Hác tiên sinh: “Vâng vâng, cảm ơn Mộc tiên sinh.”

Lòng Hác tiên sinh vô cùng thấp thỏm, Mộc Quy Phàm chẳng phải người dễ dàng bỏ qua mọi chuyện, nghe nói anh còn là nô lệ của con gái.

Một khi con gái anh bị đổ oan thì người nằm không là ông ta cũng sẽ trúng đạn, Mộc Quy Phàm sẽ chẳng nể mặt người nào hết!

Nếu đổi thành người khác, chắc chắn Mộc Quy Phàm sẽ cho người điều tra mười tám đời tổ tiên của đối phương luôn rồi!

Bây giờ Mộc Quy Phàm lại nể mặt ông ta một lần!

Ngay lúc mọi người đều nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc như thế này.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Mộc Quy Phàm cười khinh miệt: “Ý ông là con gái tôi nói dối ư?”Anh quét ánh mắt lạnh lùng về phía y tá Quyên.Y tá Quyên vội nói: “Ôi không đến mức phải làm to chuyện như này đâu, chỉ là vấp ngã thôi mà, đều là lỗi của tôi, mọi người đừng vì tôi mà xích mích nha!”Trước mặt mọi người, chị ta luôn duy trì hình tượng chị cả vô hại cười ngây ngô.Y tá Quyên thành khẩn nói: “Hác tiên sinh, xin lỗi, sau này tôi nhất định sẽ chú ý hơn, không bao giờ đứng ngủ gật như vậy nữa!”Viện trưởng Vu nhìn người đàn ông trung niên bên cạnh, nói: “Hác tiên sinh, anh xem…”Xem đi, người nhà họ Tô bắt nạt y tá chuyên chăm sóc ông cụ Hác, như này chẳng phải trực tiếp ức h**p Hác tiên sinh rồi ư?Hác tiên sinh rất hiếu thảo, viện trưởng Vu không rõ chuyện này có phải hiểu lầm không, nhưng cứ để Hác tiên sinh có ấn tượng xấu với nhà họ Tô trước đã.Ngay lúc viện trưởng Vu nghĩ rằng Hác tiên sinh sẽ lạnh mặt với Mộc Quy Phàm thì bỗng nghe ông ta nói: “Ơ, Mộc….Mộc tiên sinh.”Tim viện trưởng Vu như hẫng mất một nhịp.Hác tiên sinh quen Mộc Quy Phàm ư??Giờ khắc này, lòng Hác tiên sinh đang nổi sóng to gió lớn, ông ta không khỏi vui mừng, may mà ông ta liếc thấy Mộc Quy Phàm từ xa và nhận ra anh!Ngoại hình nổi bật của Mộc Quy Phàm, muốn không nhớ kỹ cũng khó!!Hác tiên sinh chau mày nói: “Viện trưởng Vu, không có chứng cứ thì đừng nói xằng! Ở đây không có vấn đề gì nữa, viện trưởng Vu quay về trước đi!”Sau đó Hác tiên sinh nhìn Mộc Quy Phàm, nói: “Mộc tiên sinh, thật ngại quá!”Viện trưởng Vu lập tức tròn mắt ngỡ ngàng.Ánh mắt Hác tiên sinh nhìn ông cụ cực kỳ không ổn!Vốn dĩ viện trưởng Vu muốn nhà họ Tô để lại ấn tượng xấu với Hác tiên sinh, sao bây giờ mọi thứ lại hoàn toàn ngược lại, Hác tiên sinh không hài lòng với ông cụ rồi ư?Đây chẳng phải vỗ mông ngựa vỗ đến tận vó ngựa rồi đó sao?Viện trưởng Vu vội nói: “Hác tiên sinh, xin lỗi anh, tôi quá lo lắng cho ông cụ Hác nên nhất thời hiểu nhầm cô bé này.”Hác tiên sinh im lặng.Mộc Quy Phàm liếc nhìn y tá Quyên một cái, nói: “Không sao, có điều Hác tiên sinh phải chọn người cẩn thận hơn nhé!”Hác tiên sinh: “Vâng vâng, cảm ơn Mộc tiên sinh.”Lòng Hác tiên sinh vô cùng thấp thỏm, Mộc Quy Phàm chẳng phải người dễ dàng bỏ qua mọi chuyện, nghe nói anh còn là nô lệ của con gái.Một khi con gái anh bị đổ oan thì người nằm không là ông ta cũng sẽ trúng đạn, Mộc Quy Phàm sẽ chẳng nể mặt người nào hết!Nếu đổi thành người khác, chắc chắn Mộc Quy Phàm sẽ cho người điều tra mười tám đời tổ tiên của đối phương luôn rồi!Bây giờ Mộc Quy Phàm lại nể mặt ông ta một lần!Ngay lúc mọi người đều nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc như thế này.

Chương 662: C662: Chương 662