Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 666: C666: Chương 666
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bây giờ, ngoài ông cụ Hác và bà cụ Hác ra, không một ai biết tên cún cơm của ông ta.Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Hác tiên sinh, viện trưởng Vu còn tưởng Túc Bảo đã mạo phạm tới ông ta.Ông cụ chau mày nói: “Không biết phép tắc gì hết….Thầy cô của con không dạy con phải tôn trọng người đã mất ư?”Vốn dĩ viện trưởng Vu muốn mắng phụ huynh không dạy dỗ Túc Bảo à, nhưng thấy Hác tiên sinh quen Mộc Quy Phàm nên ông cụ chỉ đành bấm bụng đổi lời giáo huấn.Đáy mắt Mộc Quy Phàm rét lạnh.Nhưng ngàn vạn lần không ngờ tới, Mộc Quy Phàm còn chưa kịp nói gì thì Hác tiên sinh đã giơ tay tát viện trưởng Vu một cái: “Ông im miệng đi!”Viện trưởng Vu bưng mặt, không kịp hoàn hồn—-Ban nãy Hác tiên sinh vừa đánh ông cụ à? Không thể nào, Hác tiên sinh nho nhã lễ độ dường ấy, tuyệt đối không thể ra tay đánh người được!Chỉ thấy Hác tiên sinh nói: “Tiểu thư Túc Bảo, vậy bệnh của ba chú phải nhờ con rồi!”Túc Bảo gật đầu, gương mặt nhỏ lộ vẻ nghiêm túc: “Yên tâm đi chú ~ Túc Bảo học châm cứu nửa năm rồi ạ!”Hác tiên sinh đích thân đưa ông cụ Hác và Túc Bảo tới phòng bệnh bên cạnh, hễ Túc Bảo nói cần gì là lập tức kêu người đi lấy.Sau đó, ông ta lo lắng đứng ngoài phòng bệnh chờ Túc Bảo châm cứu.Viện trưởng Vu: “???”Vẫn mù mờ quá đỗi…Sao diễn tiến mọi chuyện lại đi theo chiều hướng này nhỉ?Chiều hướng này không đúng nha!Trong phòng bệnh, Túc Bảo đặt những chiếc kim bạc vào khay khử trùng rồi lau khô.Nếu một người trưởng thành làm thao tác khử trùng như vậy, ai nhìn cũng sẽ cảm thấy chuyên nghiệp, nhưng dáng vẻ trẻ con của Túc Bảo lại giống như đang chơi đồ hàng.Bà cụ Hác đứng bên cạnh an ủi: “Ông ơi, đừng sợ nha, tôi tin tưởng cô nhóc này!”Túc Bảo thuật lại: “Ông ơi, bà cụ nói ông đừng sợ, phải tin tưởng cô nhóc này!”Ông cụ Hác: “Ờ…ờ…”Ông cụ không sợ, nếu chữa khỏi thì sẽ thoát khỏi cảnh sống không bằng chết, còn chẳng may chữa không khỏi thì chết đi sẽ gặp được vợ mình.Đáy mắt ông cụ Hác lấp lánh ánh nước, khi trước ông cụ không tin trên đời có ma quỷ, giờ mới biết bà cụ Hác vẫn luôn ở bên cạnh mình.Ngoài cửa.Lòng Hác tiên sinh nóng như lửa đốt.Vốn dĩ viện trưởng Vu định bỏ đi rồi, nhưng ông cụ không tin một cô nhóc có thể châm cứu chữa bệnh nên cố chấp đứng lại để chờ xem Túc Bảo bẽ mặt.Mộc Quy Phàm nhìn thời gian, 1 tiếng đồng hồ đủ để anh điều tra Sâm Lâm rồi.Thời gian lặng lẽ trôi qua, đã hơn 100 phút.Nếu không phải vì kiêng dè thân phận của các bệnh nhân nằm ở tầng lầu này, chắc hẳn mọi người đã tụ tập hóng hớt quanh phòng bệnh của ông cụ Hác rồi.
Bây giờ, ngoài ông cụ Hác và bà cụ Hác ra, không một ai biết tên cún cơm của ông ta.
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Hác tiên sinh, viện trưởng Vu còn tưởng Túc Bảo đã mạo phạm tới ông ta.
Ông cụ chau mày nói: “Không biết phép tắc gì hết….Thầy cô của con không dạy con phải tôn trọng người đã mất ư?”
Vốn dĩ viện trưởng Vu muốn mắng phụ huynh không dạy dỗ Túc Bảo à, nhưng thấy Hác tiên sinh quen Mộc Quy Phàm nên ông cụ chỉ đành bấm bụng đổi lời giáo huấn.
Đáy mắt Mộc Quy Phàm rét lạnh.
Nhưng ngàn vạn lần không ngờ tới, Mộc Quy Phàm còn chưa kịp nói gì thì Hác tiên sinh đã giơ tay tát viện trưởng Vu một cái: “Ông im miệng đi!”
Viện trưởng Vu bưng mặt, không kịp hoàn hồn—-
Ban nãy Hác tiên sinh vừa đánh ông cụ à? Không thể nào, Hác tiên sinh nho nhã lễ độ dường ấy, tuyệt đối không thể ra tay đánh người được!
Chỉ thấy Hác tiên sinh nói: “Tiểu thư Túc Bảo, vậy bệnh của ba chú phải nhờ con rồi!”
Túc Bảo gật đầu, gương mặt nhỏ lộ vẻ nghiêm túc: “Yên tâm đi chú ~ Túc Bảo học châm cứu nửa năm rồi ạ!”
Hác tiên sinh đích thân đưa ông cụ Hác và Túc Bảo tới phòng bệnh bên cạnh, hễ Túc Bảo nói cần gì là lập tức kêu người đi lấy.
Sau đó, ông ta lo lắng đứng ngoài phòng bệnh chờ Túc Bảo châm cứu.
Viện trưởng Vu: “???”
Vẫn mù mờ quá đỗi…
Sao diễn tiến mọi chuyện lại đi theo chiều hướng này nhỉ?
Chiều hướng này không đúng nha!
Trong phòng bệnh, Túc Bảo đặt những chiếc kim bạc vào khay khử trùng rồi lau khô.
Nếu một người trưởng thành làm thao tác khử trùng như vậy, ai nhìn cũng sẽ cảm thấy chuyên nghiệp, nhưng dáng vẻ trẻ con của Túc Bảo lại giống như đang chơi đồ hàng.
Bà cụ Hác đứng bên cạnh an ủi: “Ông ơi, đừng sợ nha, tôi tin tưởng cô nhóc này!”
Túc Bảo thuật lại: “Ông ơi, bà cụ nói ông đừng sợ, phải tin tưởng cô nhóc này!”
Ông cụ Hác: “Ờ…ờ…”
Ông cụ không sợ, nếu chữa khỏi thì sẽ thoát khỏi cảnh sống không bằng chết, còn chẳng may chữa không khỏi thì chết đi sẽ gặp được vợ mình.
Đáy mắt ông cụ Hác lấp lánh ánh nước, khi trước ông cụ không tin trên đời có ma quỷ, giờ mới biết bà cụ Hác vẫn luôn ở bên cạnh mình.
Ngoài cửa.
Lòng Hác tiên sinh nóng như lửa đốt.
Vốn dĩ viện trưởng Vu định bỏ đi rồi, nhưng ông cụ không tin một cô nhóc có thể châm cứu chữa bệnh nên cố chấp đứng lại để chờ xem Túc Bảo bẽ mặt.
Mộc Quy Phàm nhìn thời gian, 1 tiếng đồng hồ đủ để anh điều tra Sâm Lâm rồi.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, đã hơn 100 phút.
Nếu không phải vì kiêng dè thân phận của các bệnh nhân nằm ở tầng lầu này, chắc hẳn mọi người đã tụ tập hóng hớt quanh phòng bệnh của ông cụ Hác rồi.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bây giờ, ngoài ông cụ Hác và bà cụ Hác ra, không một ai biết tên cún cơm của ông ta.Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Hác tiên sinh, viện trưởng Vu còn tưởng Túc Bảo đã mạo phạm tới ông ta.Ông cụ chau mày nói: “Không biết phép tắc gì hết….Thầy cô của con không dạy con phải tôn trọng người đã mất ư?”Vốn dĩ viện trưởng Vu muốn mắng phụ huynh không dạy dỗ Túc Bảo à, nhưng thấy Hác tiên sinh quen Mộc Quy Phàm nên ông cụ chỉ đành bấm bụng đổi lời giáo huấn.Đáy mắt Mộc Quy Phàm rét lạnh.Nhưng ngàn vạn lần không ngờ tới, Mộc Quy Phàm còn chưa kịp nói gì thì Hác tiên sinh đã giơ tay tát viện trưởng Vu một cái: “Ông im miệng đi!”Viện trưởng Vu bưng mặt, không kịp hoàn hồn—-Ban nãy Hác tiên sinh vừa đánh ông cụ à? Không thể nào, Hác tiên sinh nho nhã lễ độ dường ấy, tuyệt đối không thể ra tay đánh người được!Chỉ thấy Hác tiên sinh nói: “Tiểu thư Túc Bảo, vậy bệnh của ba chú phải nhờ con rồi!”Túc Bảo gật đầu, gương mặt nhỏ lộ vẻ nghiêm túc: “Yên tâm đi chú ~ Túc Bảo học châm cứu nửa năm rồi ạ!”Hác tiên sinh đích thân đưa ông cụ Hác và Túc Bảo tới phòng bệnh bên cạnh, hễ Túc Bảo nói cần gì là lập tức kêu người đi lấy.Sau đó, ông ta lo lắng đứng ngoài phòng bệnh chờ Túc Bảo châm cứu.Viện trưởng Vu: “???”Vẫn mù mờ quá đỗi…Sao diễn tiến mọi chuyện lại đi theo chiều hướng này nhỉ?Chiều hướng này không đúng nha!Trong phòng bệnh, Túc Bảo đặt những chiếc kim bạc vào khay khử trùng rồi lau khô.Nếu một người trưởng thành làm thao tác khử trùng như vậy, ai nhìn cũng sẽ cảm thấy chuyên nghiệp, nhưng dáng vẻ trẻ con của Túc Bảo lại giống như đang chơi đồ hàng.Bà cụ Hác đứng bên cạnh an ủi: “Ông ơi, đừng sợ nha, tôi tin tưởng cô nhóc này!”Túc Bảo thuật lại: “Ông ơi, bà cụ nói ông đừng sợ, phải tin tưởng cô nhóc này!”Ông cụ Hác: “Ờ…ờ…”Ông cụ không sợ, nếu chữa khỏi thì sẽ thoát khỏi cảnh sống không bằng chết, còn chẳng may chữa không khỏi thì chết đi sẽ gặp được vợ mình.Đáy mắt ông cụ Hác lấp lánh ánh nước, khi trước ông cụ không tin trên đời có ma quỷ, giờ mới biết bà cụ Hác vẫn luôn ở bên cạnh mình.Ngoài cửa.Lòng Hác tiên sinh nóng như lửa đốt.Vốn dĩ viện trưởng Vu định bỏ đi rồi, nhưng ông cụ không tin một cô nhóc có thể châm cứu chữa bệnh nên cố chấp đứng lại để chờ xem Túc Bảo bẽ mặt.Mộc Quy Phàm nhìn thời gian, 1 tiếng đồng hồ đủ để anh điều tra Sâm Lâm rồi.Thời gian lặng lẽ trôi qua, đã hơn 100 phút.Nếu không phải vì kiêng dè thân phận của các bệnh nhân nằm ở tầng lầu này, chắc hẳn mọi người đã tụ tập hóng hớt quanh phòng bệnh của ông cụ Hác rồi.