Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…
Chương 117
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 117“Chẳng phải dì đã đồng ý rồi, mỗi buổi tối tới đây chữa bệnh cho ba.”Hoắc Dận không ngừng cử động các đầu ngón tay, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn lên màn hình điện thoại. nếu không phải là đang ở cùng phòng với đứa nhỏ này, thì với thái độ lạnh lùng này của của cậu, Ôn Hủ Hủ sẽ hoài nghi lời vừa rồi có phải của Hoắc Dận nói hay không?Ôn Hủ Hủ rũ mắt xuống, trong chốc lát cô muốn nói cho cậu biết là cô không tới.Chẳng những đêm nay sẽ không đến, mà về sau cô cũng không muốn đến, vĩnh viễn cũng không muốn chữa bệnh cho ba cậu nữa.Nhưng khi cô đứng lại đó, chỉ nhìn thấy đỉnh đầu nhỏ của Hoắc Dận, cùng với đó là hình ảnh trên bàn bày một ít thuốc, cuối cùng cô vẫn gật đầu đồng ý.“Ừ, sẽ tới. Thôi con về phòng đi đừng mặc đồ ngủ chạy lung tung như thế này, biết không? Khi nào dì đến sẽ lập tức tới phòng thăm con, được không?”“……”Bị phát hiện, Hoắc Dận có chút không được tự nhiên.Nhưng cuối cùng, cậu vẫn gật gật cái đầu rồi tiếp tục tập trung vào trò chơi của mình.Ôn Hủ Hủ thấy thế, liền yên tâm rời đi.Nửa tiếng sau, nhà trẻ ở khu phố cổ –“Mẹ, mẹ cuối cùng cũng tới rồi, con còn tưởng rằng mẹ không cần hai con của mẹ nữa.”Bốn giờ rưỡi Ôn Hủ Hủ đã có mặt tại trường thật ra cũng không tính là muộn. Nhưng sau khi Ôn Hủ Hủ đến nơi này, hai hai đứa trẻ từ bên trong chạy ra như bay, nhào vào trong lòng cô làm nũng.Đương nhiên, phần nhiều nhất vẫn là cô bé Nhược Nhược.Mà Mặc Bảo lạnh lùng đeo cặp sách nhỏ đứng trước mặt mẹ.Ôn Hủ Hủ lập tức lộ ra khuôn mặt tươi cười, ngồi xổm xuống ôm hai con vào trong người: “Mẹ sao lại không cần hai con chứ? Cho dù cái gì mẹ cũng không cần, cũng không thể không cần hai con.”“Thật sao?”Tiểu Nhược Nhược vừa nghe, vui vẻ ôm mẹ hôn một cái kêu thật to.Mặc Bảo không hôn mà chỉ nhẹ nhàng ôm lấy mẹ.Vừa ôm mẹ, Mặc Bảo thông minh liền cảm thấy mẹ có gì đó không ổn. Nụ cười của mẹ dường như khá gượng gạo.Chẳng lẽ…… Hôm nay sau khi đi bên kia, đã xảy ra chuyện gì?Khuôn mặt nhỏ đang tươi cười của Mặc Bảo lập tức có chút âm trầm.Sau khi đón được hai đứa nhỏ, Ôn Hủ Hủ đưa hai con đi siêu thị mua thức ăn rồi cùng nhau về nhà. Cô phải nhanh chóng trở về làm cơm cho ba mẹ con, ăn xong thu dọn xong cô còn phải đi đến vịnh Thiển Thủy một chuyến.Ôn Hủ Hủ vừa nghĩ tới nó tâm trạng cô cảm thấy có chút tồi tệ.“Mặc Mặc, con dẫn em gái lên phòng làm bài tập ở nhà trẻ trước đi, mẹ đi nấu cơm.”“Được, mẹ.”Mặc Bảo liền đưa em gái Nhược Nhược đi lên phòng khách. Mặc Bảo từ trong cặp sách lấy sách ra, lại lấy bút chì hình con bươm bướm nhỏ của Nhược Nhược sắp xếp ngăn nắp trên bàn. Sau đó Mặc Bảo mới ghé tai vào lỗ tai của Nhược Nhược nói nhỏ.
Chương 117
“Chẳng phải dì đã đồng ý rồi, mỗi buổi tối tới đây chữa bệnh cho ba.”
Hoắc Dận không ngừng cử động các đầu ngón tay, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn lên màn hình điện thoại. nếu không phải là đang ở cùng phòng với đứa nhỏ này, thì với thái độ lạnh lùng này của của cậu, Ôn Hủ Hủ sẽ hoài nghi lời vừa rồi có phải của Hoắc Dận nói hay không?
Ôn Hủ Hủ rũ mắt xuống, trong chốc lát cô muốn nói cho cậu biết là cô không tới.
Chẳng những đêm nay sẽ không đến, mà về sau cô cũng không muốn đến, vĩnh viễn cũng không muốn chữa bệnh cho ba cậu nữa.
Nhưng khi cô đứng lại đó, chỉ nhìn thấy đỉnh đầu nhỏ của Hoắc Dận, cùng với đó là hình ảnh trên bàn bày một ít thuốc, cuối cùng cô vẫn gật đầu đồng ý.
“Ừ, sẽ tới. Thôi con về phòng đi đừng mặc đồ ngủ chạy lung tung như thế này, biết không? Khi nào dì đến sẽ lập tức tới phòng thăm con, được không?”
“……”
Bị phát hiện, Hoắc Dận có chút không được tự nhiên.
Nhưng cuối cùng, cậu vẫn gật gật cái đầu rồi tiếp tục tập trung vào trò chơi của mình.
Ôn Hủ Hủ thấy thế, liền yên tâm rời đi.
Nửa tiếng sau, nhà trẻ ở khu phố cổ –
“Mẹ, mẹ cuối cùng cũng tới rồi, con còn tưởng rằng mẹ không cần hai con của mẹ nữa.”
Bốn giờ rưỡi Ôn Hủ Hủ đã có mặt tại trường thật ra cũng không tính là muộn. Nhưng sau khi Ôn Hủ Hủ đến nơi này, hai hai đứa trẻ từ bên trong chạy ra như bay, nhào vào trong lòng cô làm nũng.
Đương nhiên, phần nhiều nhất vẫn là cô bé Nhược Nhược.
Mà Mặc Bảo lạnh lùng đeo cặp sách nhỏ đứng trước mặt mẹ.
Ôn Hủ Hủ lập tức lộ ra khuôn mặt tươi cười, ngồi xổm xuống ôm hai con vào trong người: “Mẹ sao lại không cần hai con chứ? Cho dù cái gì mẹ cũng không cần, cũng không thể không cần hai con.”
“Thật sao?”
Tiểu Nhược Nhược vừa nghe, vui vẻ ôm mẹ hôn một cái kêu thật to.
Mặc Bảo không hôn mà chỉ nhẹ nhàng ôm lấy mẹ.
Vừa ôm mẹ, Mặc Bảo thông minh liền cảm thấy mẹ có gì đó không ổn. Nụ cười của mẹ dường như khá gượng gạo.
Chẳng lẽ…… Hôm nay sau khi đi bên kia, đã xảy ra chuyện gì?
Khuôn mặt nhỏ đang tươi cười của Mặc Bảo lập tức có chút âm trầm.
Sau khi đón được hai đứa nhỏ, Ôn Hủ Hủ đưa hai con đi siêu thị mua thức ăn rồi cùng nhau về nhà. Cô phải nhanh chóng trở về làm cơm cho ba mẹ con, ăn xong thu dọn xong cô còn phải đi đến vịnh Thiển Thủy một chuyến.
Ôn Hủ Hủ vừa nghĩ tới nó tâm trạng cô cảm thấy có chút tồi tệ.
“Mặc Mặc, con dẫn em gái lên phòng làm bài tập ở nhà trẻ trước đi, mẹ đi nấu cơm.”
“Được, mẹ.”
Mặc Bảo liền đưa em gái Nhược Nhược đi lên phòng khách. Mặc Bảo từ trong cặp sách lấy sách ra, lại lấy bút chì hình con bươm bướm nhỏ của Nhược Nhược sắp xếp ngăn nắp trên bàn. Sau đó Mặc Bảo mới ghé tai vào lỗ tai của Nhược Nhược nói nhỏ.
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 117“Chẳng phải dì đã đồng ý rồi, mỗi buổi tối tới đây chữa bệnh cho ba.”Hoắc Dận không ngừng cử động các đầu ngón tay, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn lên màn hình điện thoại. nếu không phải là đang ở cùng phòng với đứa nhỏ này, thì với thái độ lạnh lùng này của của cậu, Ôn Hủ Hủ sẽ hoài nghi lời vừa rồi có phải của Hoắc Dận nói hay không?Ôn Hủ Hủ rũ mắt xuống, trong chốc lát cô muốn nói cho cậu biết là cô không tới.Chẳng những đêm nay sẽ không đến, mà về sau cô cũng không muốn đến, vĩnh viễn cũng không muốn chữa bệnh cho ba cậu nữa.Nhưng khi cô đứng lại đó, chỉ nhìn thấy đỉnh đầu nhỏ của Hoắc Dận, cùng với đó là hình ảnh trên bàn bày một ít thuốc, cuối cùng cô vẫn gật đầu đồng ý.“Ừ, sẽ tới. Thôi con về phòng đi đừng mặc đồ ngủ chạy lung tung như thế này, biết không? Khi nào dì đến sẽ lập tức tới phòng thăm con, được không?”“……”Bị phát hiện, Hoắc Dận có chút không được tự nhiên.Nhưng cuối cùng, cậu vẫn gật gật cái đầu rồi tiếp tục tập trung vào trò chơi của mình.Ôn Hủ Hủ thấy thế, liền yên tâm rời đi.Nửa tiếng sau, nhà trẻ ở khu phố cổ –“Mẹ, mẹ cuối cùng cũng tới rồi, con còn tưởng rằng mẹ không cần hai con của mẹ nữa.”Bốn giờ rưỡi Ôn Hủ Hủ đã có mặt tại trường thật ra cũng không tính là muộn. Nhưng sau khi Ôn Hủ Hủ đến nơi này, hai hai đứa trẻ từ bên trong chạy ra như bay, nhào vào trong lòng cô làm nũng.Đương nhiên, phần nhiều nhất vẫn là cô bé Nhược Nhược.Mà Mặc Bảo lạnh lùng đeo cặp sách nhỏ đứng trước mặt mẹ.Ôn Hủ Hủ lập tức lộ ra khuôn mặt tươi cười, ngồi xổm xuống ôm hai con vào trong người: “Mẹ sao lại không cần hai con chứ? Cho dù cái gì mẹ cũng không cần, cũng không thể không cần hai con.”“Thật sao?”Tiểu Nhược Nhược vừa nghe, vui vẻ ôm mẹ hôn một cái kêu thật to.Mặc Bảo không hôn mà chỉ nhẹ nhàng ôm lấy mẹ.Vừa ôm mẹ, Mặc Bảo thông minh liền cảm thấy mẹ có gì đó không ổn. Nụ cười của mẹ dường như khá gượng gạo.Chẳng lẽ…… Hôm nay sau khi đi bên kia, đã xảy ra chuyện gì?Khuôn mặt nhỏ đang tươi cười của Mặc Bảo lập tức có chút âm trầm.Sau khi đón được hai đứa nhỏ, Ôn Hủ Hủ đưa hai con đi siêu thị mua thức ăn rồi cùng nhau về nhà. Cô phải nhanh chóng trở về làm cơm cho ba mẹ con, ăn xong thu dọn xong cô còn phải đi đến vịnh Thiển Thủy một chuyến.Ôn Hủ Hủ vừa nghĩ tới nó tâm trạng cô cảm thấy có chút tồi tệ.“Mặc Mặc, con dẫn em gái lên phòng làm bài tập ở nhà trẻ trước đi, mẹ đi nấu cơm.”“Được, mẹ.”Mặc Bảo liền đưa em gái Nhược Nhược đi lên phòng khách. Mặc Bảo từ trong cặp sách lấy sách ra, lại lấy bút chì hình con bươm bướm nhỏ của Nhược Nhược sắp xếp ngăn nắp trên bàn. Sau đó Mặc Bảo mới ghé tai vào lỗ tai của Nhược Nhược nói nhỏ.