Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 673: C673: Chương 673
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Chỉ nghe thấy y tá Quyên khóc, nói: “Bởi vì chăm sóc người già quá khó khăn, tôi cực kỳ mệt mỏi, nhưng tôi vẫn phải kiếm tiền để sống chứ…..”Người già liệt giường và không thể tự chăm sóc bản thân thực ra cũng là gánh nặng cho con cái.Về cơ bản, trong mười gia đình thì có bảy – tám gia đình vì chuyện này mà kiệt sức, có lẽ đám người nhà này cũng mong được giải thoát khỏi gánh nặng càng sớm càng tốt phải không?Đó là lý do tại sao chị ta giết rất nhiều người già mà không hề bị phát hiện.Sau này y tá Quyên cảm thấy chuyện này cũng bình thường thôi, dù sao cũng là gánh nặng, đám con cái kia không thể xuống tay vì hai chữ đạo đức thì cứ để chị ta giải thoát giúp….Chưa biết chừng, đám con cái kia còn thầm cảm ơn chị ta ấy chứ!Gương mặt nhỏ của Túc Bảo nhuốm vẻ nghiêm túc: “Dù dì muốn kiếm tiền để sống thì cũng đâu thể g**t ch*t các ông bà cụ!”“Hơn nữa, con cái của ông bà cụ chắc chắn không muốn ba mẹ họ qua đời.”Y tá Quyên vừa khóc vừa nói: “Lúc đầu dì không như thế này đâu. Một tiền bối khác của dì đã dạy dì như vậy. Dì, dì thực sự, lúc đầu dì không như thế đâu… Dì thực sự không có ác ý, thật đấy…”Thấy Túc Bảo làm thinh, y tá Quyên lại nhìn mấy ông bà cụ đứng trước mặt: “Các cụ chết đi thì con cái cụ mới được giải thoát, nếu các cụ cứ sống trên giường bệnh thì chắc chắn sẽ làm liên lụy tới con cái….Thay vì duy trì kiểu sống không bằng chết ấy, chi bằng xuống địa phủ, đúng không? Các cụ xem, tôi làm vậy vì nghĩ cho con cái các cụ thôi mà… ”Túc Bảo không sao hiểu được cách giải thích lừa mình dối người của y tá Quyên.Quỷ đáng sợ thật đấy, nhưng cô bé phát hiện ra….Có những người, lòng dạ còn đáng sợ hơn quỷ!Cô bé mím môi, không muốn quan tâm tới chuyện này nữa.Lẽ ra, cô bé nên khuyên các ông bà cụ này rời đi, đừng tiếp tục lưu lại tòa nhà này.Nhưng giờ cô bé chỉ muốn bỏ đi.Túc Bảo nghĩ là làm, quay người xuống lầu rồi đi luôn.Y tá Quyên sợ quá đỗi, hoảng loạn ngã lăn xuống dưới: “Tiểu thư Túc Bảo, tiểu thư Túc Bảo!”“Xin con đừng đi! Cứu dì với!”“Tiểu thư Túc Bảo, cứu dì với! Lẽ nào con nhẫn tâm thấy chết không cứu ư!!”“A—”Túc Bảo xuống lầu, thấy Mộc Quy Phàm đang đứng chờ cô bé.Trên lầu truyền tới tiếng kêu thảm thiết.Tiếng động lớn như vậy, Mộc Quy Phàm không nghe thấy, hàng xóm xung quanh cũng không nghe thấy.Y tá Quyên bị vây giữa những bức tường quỷ đánh, bị các cụ già mà chị ta đã từng hại chết truy đuổi, lấy mạng.Ngày hôm sau, người dậy sớm đi làm phát hiện một bóng người đang cuộn tròn ở góc cầu thang tầng ba, sợ tới mức hét thảm thiết —Người điều tra đến phát hiện y tá Quyên chết vì mệt nhọc, tự làm mình bị gãy chân, toàn thân đẫm mồ hôi, má cũng hóp lại.Chị ta trừng lớn mắt, chết không nhắm mắt.Tin tức y tá Quyên bị hù chết nhanh chóng lan truyền trên nền tảng video ngắn, có người nói chị ta đã làm quá nhiều điều ác, bị oan hồn lấy mạng, bị hù chết đứng.
Chỉ nghe thấy y tá Quyên khóc, nói: “Bởi vì chăm sóc người già quá khó khăn, tôi cực kỳ mệt mỏi, nhưng tôi vẫn phải kiếm tiền để sống chứ…..”
Người già liệt giường và không thể tự chăm sóc bản thân thực ra cũng là gánh nặng cho con cái.
Về cơ bản, trong mười gia đình thì có bảy – tám gia đình vì chuyện này mà kiệt sức, có lẽ đám người nhà này cũng mong được giải thoát khỏi gánh nặng càng sớm càng tốt phải không?
Đó là lý do tại sao chị ta giết rất nhiều người già mà không hề bị phát hiện.
Sau này y tá Quyên cảm thấy chuyện này cũng bình thường thôi, dù sao cũng là gánh nặng, đám con cái kia không thể xuống tay vì hai chữ đạo đức thì cứ để chị ta giải thoát giúp….
Chưa biết chừng, đám con cái kia còn thầm cảm ơn chị ta ấy chứ!
Gương mặt nhỏ của Túc Bảo nhuốm vẻ nghiêm túc: “Dù dì muốn kiếm tiền để sống thì cũng đâu thể g**t ch*t các ông bà cụ!”
“Hơn nữa, con cái của ông bà cụ chắc chắn không muốn ba mẹ họ qua đời.”
Y tá Quyên vừa khóc vừa nói: “Lúc đầu dì không như thế này đâu. Một tiền bối khác của dì đã dạy dì như vậy. Dì, dì thực sự, lúc đầu dì không như thế đâu… Dì thực sự không có ác ý, thật đấy…”
Thấy Túc Bảo làm thinh, y tá Quyên lại nhìn mấy ông bà cụ đứng trước mặt: “Các cụ chết đi thì con cái cụ mới được giải thoát, nếu các cụ cứ sống trên giường bệnh thì chắc chắn sẽ làm liên lụy tới con cái….Thay vì duy trì kiểu sống không bằng chết ấy, chi bằng xuống địa phủ, đúng không? Các cụ xem, tôi làm vậy vì nghĩ cho con cái các cụ thôi mà… ”
Túc Bảo không sao hiểu được cách giải thích lừa mình dối người của y tá Quyên.
Quỷ đáng sợ thật đấy, nhưng cô bé phát hiện ra….Có những người, lòng dạ còn đáng sợ hơn quỷ!
Cô bé mím môi, không muốn quan tâm tới chuyện này nữa.
Lẽ ra, cô bé nên khuyên các ông bà cụ này rời đi, đừng tiếp tục lưu lại tòa nhà này.
Nhưng giờ cô bé chỉ muốn bỏ đi.
Túc Bảo nghĩ là làm, quay người xuống lầu rồi đi luôn.
Y tá Quyên sợ quá đỗi, hoảng loạn ngã lăn xuống dưới: “Tiểu thư Túc Bảo, tiểu thư Túc Bảo!”
“Xin con đừng đi! Cứu dì với!”
“Tiểu thư Túc Bảo, cứu dì với! Lẽ nào con nhẫn tâm thấy chết không cứu ư!!”
“A—”
Túc Bảo xuống lầu, thấy Mộc Quy Phàm đang đứng chờ cô bé.
Trên lầu truyền tới tiếng kêu thảm thiết.
Tiếng động lớn như vậy, Mộc Quy Phàm không nghe thấy, hàng xóm xung quanh cũng không nghe thấy.
Y tá Quyên bị vây giữa những bức tường quỷ đánh, bị các cụ già mà chị ta đã từng hại chết truy đuổi, lấy mạng.
Ngày hôm sau, người dậy sớm đi làm phát hiện một bóng người đang cuộn tròn ở góc cầu thang tầng ba, sợ tới mức hét thảm thiết —
Người điều tra đến phát hiện y tá Quyên chết vì mệt nhọc, tự làm mình bị gãy chân, toàn thân đẫm mồ hôi, má cũng hóp lại.
Chị ta trừng lớn mắt, chết không nhắm mắt.
Tin tức y tá Quyên bị hù chết nhanh chóng lan truyền trên nền tảng video ngắn, có người nói chị ta đã làm quá nhiều điều ác, bị oan hồn lấy mạng, bị hù chết đứng.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Chỉ nghe thấy y tá Quyên khóc, nói: “Bởi vì chăm sóc người già quá khó khăn, tôi cực kỳ mệt mỏi, nhưng tôi vẫn phải kiếm tiền để sống chứ…..”Người già liệt giường và không thể tự chăm sóc bản thân thực ra cũng là gánh nặng cho con cái.Về cơ bản, trong mười gia đình thì có bảy – tám gia đình vì chuyện này mà kiệt sức, có lẽ đám người nhà này cũng mong được giải thoát khỏi gánh nặng càng sớm càng tốt phải không?Đó là lý do tại sao chị ta giết rất nhiều người già mà không hề bị phát hiện.Sau này y tá Quyên cảm thấy chuyện này cũng bình thường thôi, dù sao cũng là gánh nặng, đám con cái kia không thể xuống tay vì hai chữ đạo đức thì cứ để chị ta giải thoát giúp….Chưa biết chừng, đám con cái kia còn thầm cảm ơn chị ta ấy chứ!Gương mặt nhỏ của Túc Bảo nhuốm vẻ nghiêm túc: “Dù dì muốn kiếm tiền để sống thì cũng đâu thể g**t ch*t các ông bà cụ!”“Hơn nữa, con cái của ông bà cụ chắc chắn không muốn ba mẹ họ qua đời.”Y tá Quyên vừa khóc vừa nói: “Lúc đầu dì không như thế này đâu. Một tiền bối khác của dì đã dạy dì như vậy. Dì, dì thực sự, lúc đầu dì không như thế đâu… Dì thực sự không có ác ý, thật đấy…”Thấy Túc Bảo làm thinh, y tá Quyên lại nhìn mấy ông bà cụ đứng trước mặt: “Các cụ chết đi thì con cái cụ mới được giải thoát, nếu các cụ cứ sống trên giường bệnh thì chắc chắn sẽ làm liên lụy tới con cái….Thay vì duy trì kiểu sống không bằng chết ấy, chi bằng xuống địa phủ, đúng không? Các cụ xem, tôi làm vậy vì nghĩ cho con cái các cụ thôi mà… ”Túc Bảo không sao hiểu được cách giải thích lừa mình dối người của y tá Quyên.Quỷ đáng sợ thật đấy, nhưng cô bé phát hiện ra….Có những người, lòng dạ còn đáng sợ hơn quỷ!Cô bé mím môi, không muốn quan tâm tới chuyện này nữa.Lẽ ra, cô bé nên khuyên các ông bà cụ này rời đi, đừng tiếp tục lưu lại tòa nhà này.Nhưng giờ cô bé chỉ muốn bỏ đi.Túc Bảo nghĩ là làm, quay người xuống lầu rồi đi luôn.Y tá Quyên sợ quá đỗi, hoảng loạn ngã lăn xuống dưới: “Tiểu thư Túc Bảo, tiểu thư Túc Bảo!”“Xin con đừng đi! Cứu dì với!”“Tiểu thư Túc Bảo, cứu dì với! Lẽ nào con nhẫn tâm thấy chết không cứu ư!!”“A—”Túc Bảo xuống lầu, thấy Mộc Quy Phàm đang đứng chờ cô bé.Trên lầu truyền tới tiếng kêu thảm thiết.Tiếng động lớn như vậy, Mộc Quy Phàm không nghe thấy, hàng xóm xung quanh cũng không nghe thấy.Y tá Quyên bị vây giữa những bức tường quỷ đánh, bị các cụ già mà chị ta đã từng hại chết truy đuổi, lấy mạng.Ngày hôm sau, người dậy sớm đi làm phát hiện một bóng người đang cuộn tròn ở góc cầu thang tầng ba, sợ tới mức hét thảm thiết —Người điều tra đến phát hiện y tá Quyên chết vì mệt nhọc, tự làm mình bị gãy chân, toàn thân đẫm mồ hôi, má cũng hóp lại.Chị ta trừng lớn mắt, chết không nhắm mắt.Tin tức y tá Quyên bị hù chết nhanh chóng lan truyền trên nền tảng video ngắn, có người nói chị ta đã làm quá nhiều điều ác, bị oan hồn lấy mạng, bị hù chết đứng.