Tác giả:

Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…

Chương 125

Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 125“Dì, cám ơn dì, con biết rồi.”“Ừ, biết là tốt rồi, vậy nhanh chóng trở về đi.”Người phụ nữ lạ mặt cười cười bảo cô nhanh chóng về nhà. Sau đó cô cũng xách theo túi trong tay đi thật nhanh, vội vàng về nhà.Ôn Hủ Hủ ở trong gió lạnh đã lâu, môi cô bắt đầu tím lại, cơ thể cô lạnh co lại. Ôn Hủ Hủ vẫy một chiếc taxi rồi leo lên rời đi.Cô phải nhanh chóng đến chỗ con trai lớn của cô, Hoắc Dận còn đang chờ cô.Đêm càng khuya.Mưa đông càng lúc càng lớn, vào ban đêm gió lạnh càng thêm lồ ng lộng làm cho con người ta cảm giác lạnh thấu xương. Ôn Hủ Hủ ngồi trong xe cũng cảm thấy ớn lạnh trong người, vì thế cô không thể không quấn chặt quần áo mặc trên người. Cô cởi áo khóac ra cảm giác ướt sũng trên đầu, định lấy thứ gì đó lau qua cho đỡ ướt lại phát hiện lúc đi khá vội nên ngoại trừ túi kim ra cô không mang theo thứ gì cả.Quên chuyện đó đi.Giờ này rồi, cũng không biết Dận Dận đã ngủ hay chưa?Ôn Hủ Hủ không quan tâm thân thể cô nữa, nhìn ngoài cửa sổ trời càng lúc càng tối cô lại càng thêm lo lắng.Cũng may vì đã khuya trên đường phố sẽ không có xe, một đường thông thoáng. Nên chỉ mất hơn hai mươi phút, chiếc taxi chở cô đến vịnh Thiển Thủy.“Cô gái, tới rồi.”Tài xế lần đầu tiên đi tới khu biệt thự nổi tiếng giàu có này không tránh khỏi trong lòng nhiều phần kính phục Ôn Hủ Hủ, mà tò mò quan sát cô vài lần qua kính chiếu hậu.Nhưng làm cho tài xế này thất vọng chính là, cô gái này không chỉ mặc trên người bộ đồ hết sức giản dị mà ngay cả lúc cô trả tiền xe cũng phải mất khá lâu để lục tìm trong túi.Ôn Hủ Hủ xuống xe.Quả nhiên, sau khi cô xuống xe, liếc mắt một cái liền thấy được ngọn đèn trong vườn hoa biệt thự cách đó không xa đã tối đen. Ngoại trừ mấy ngọn đèn đường lờ mờ đứng lặng trong gió lạnh mưa phùn, thì không còn nhìn thấy bóng người đi lại.Dận Dận đã ngủ rồi sao? Phải không?Cô cầm ô đứng ở đó một chút rồi muốn rời đi.Lúc nãy cô kiên quyết muốn tới đây cũng vì lời hứa lúc tối với con trai. Cô lo Hoắc Dận lại giống như đêm hôm đó, cô không tới cậu không chịu ngủ, chỉ mặc áo ngủ mỏng manh chờ ở trong phòng.Sau đó thì bị bệnh.Giờ thì sao?Ôn Hủ Hủ nhìn lầu hai tòa biệt thự đối diện, khi cô xác định nơi đó thật sự không có ánh đèn. Cô xoay người định đi về.“Bác sĩ Ôn? Bác sĩ Ôn?”Nhưng vừa lúc đó, sau lưng bỗng nhiên truyền đến tiếng gọi.Ai?Ôn Hủ Hủ lập tức dừng lại, xoay người. Cô kinh ngạc nhìn về phía người này: “Chị Vương? Sao lại là chị? Chị còn chưa ngủ sao?”“Không, tôi đang đợi cô. Vì nghe cô đến nên tôi đợi.”

Chương 125

“Dì, cám ơn dì, con biết rồi.”

“Ừ, biết là tốt rồi, vậy nhanh chóng trở về đi.”

Người phụ nữ lạ mặt cười cười bảo cô nhanh chóng về nhà. Sau đó cô cũng xách theo túi trong tay đi thật nhanh, vội vàng về nhà.

Ôn Hủ Hủ ở trong gió lạnh đã lâu, môi cô bắt đầu tím lại, cơ thể cô lạnh co lại. Ôn Hủ Hủ vẫy một chiếc taxi rồi leo lên rời đi.

Cô phải nhanh chóng đến chỗ con trai lớn của cô, Hoắc Dận còn đang chờ cô.

Đêm càng khuya.

Mưa đông càng lúc càng lớn, vào ban đêm gió lạnh càng thêm lồ ng lộng làm cho con người ta cảm giác lạnh thấu xương. Ôn Hủ Hủ ngồi trong xe cũng cảm thấy ớn lạnh trong người, vì thế cô không thể không quấn chặt quần áo mặc trên người. Cô cởi áo khóac ra cảm giác ướt sũng trên đầu, định lấy thứ gì đó lau qua cho đỡ ướt lại phát hiện lúc đi khá vội nên ngoại trừ túi kim ra cô không mang theo thứ gì cả.

Quên chuyện đó đi.

Giờ này rồi, cũng không biết Dận Dận đã ngủ hay chưa?

Ôn Hủ Hủ không quan tâm thân thể cô nữa, nhìn ngoài cửa sổ trời càng lúc càng tối cô lại càng thêm lo lắng.

Cũng may vì đã khuya trên đường phố sẽ không có xe, một đường thông thoáng. Nên chỉ mất hơn hai mươi phút, chiếc taxi chở cô đến vịnh Thiển Thủy.

“Cô gái, tới rồi.”

Tài xế lần đầu tiên đi tới khu biệt thự nổi tiếng giàu có này không tránh khỏi trong lòng nhiều phần kính phục Ôn Hủ Hủ, mà tò mò quan sát cô vài lần qua kính chiếu hậu.

Nhưng làm cho tài xế này thất vọng chính là, cô gái này không chỉ mặc trên người bộ đồ hết sức giản dị mà ngay cả lúc cô trả tiền xe cũng phải mất khá lâu để lục tìm trong túi.

Ôn Hủ Hủ xuống xe.

Quả nhiên, sau khi cô xuống xe, liếc mắt một cái liền thấy được ngọn đèn trong vườn hoa biệt thự cách đó không xa đã tối đen. Ngoại trừ mấy ngọn đèn đường lờ mờ đứng lặng trong gió lạnh mưa phùn, thì không còn nhìn thấy bóng người đi lại.

Dận Dận đã ngủ rồi sao? Phải không?

Cô cầm ô đứng ở đó một chút rồi muốn rời đi.

Lúc nãy cô kiên quyết muốn tới đây cũng vì lời hứa lúc tối với con trai. Cô lo Hoắc Dận lại giống như đêm hôm đó, cô không tới cậu không chịu ngủ, chỉ mặc áo ngủ mỏng manh chờ ở trong phòng.

Sau đó thì bị bệnh.

Giờ thì sao?

Ôn Hủ Hủ nhìn lầu hai tòa biệt thự đối diện, khi cô xác định nơi đó thật sự không có ánh đèn. Cô xoay người định đi về.

“Bác sĩ Ôn? Bác sĩ Ôn?”

Nhưng vừa lúc đó, sau lưng bỗng nhiên truyền đến tiếng gọi.

Ai?

Ôn Hủ Hủ lập tức dừng lại, xoay người. Cô kinh ngạc nhìn về phía người này: “Chị Vương? Sao lại là chị? Chị còn chưa ngủ sao?”

“Không, tôi đang đợi cô. Vì nghe cô đến nên tôi đợi.”

Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 125“Dì, cám ơn dì, con biết rồi.”“Ừ, biết là tốt rồi, vậy nhanh chóng trở về đi.”Người phụ nữ lạ mặt cười cười bảo cô nhanh chóng về nhà. Sau đó cô cũng xách theo túi trong tay đi thật nhanh, vội vàng về nhà.Ôn Hủ Hủ ở trong gió lạnh đã lâu, môi cô bắt đầu tím lại, cơ thể cô lạnh co lại. Ôn Hủ Hủ vẫy một chiếc taxi rồi leo lên rời đi.Cô phải nhanh chóng đến chỗ con trai lớn của cô, Hoắc Dận còn đang chờ cô.Đêm càng khuya.Mưa đông càng lúc càng lớn, vào ban đêm gió lạnh càng thêm lồ ng lộng làm cho con người ta cảm giác lạnh thấu xương. Ôn Hủ Hủ ngồi trong xe cũng cảm thấy ớn lạnh trong người, vì thế cô không thể không quấn chặt quần áo mặc trên người. Cô cởi áo khóac ra cảm giác ướt sũng trên đầu, định lấy thứ gì đó lau qua cho đỡ ướt lại phát hiện lúc đi khá vội nên ngoại trừ túi kim ra cô không mang theo thứ gì cả.Quên chuyện đó đi.Giờ này rồi, cũng không biết Dận Dận đã ngủ hay chưa?Ôn Hủ Hủ không quan tâm thân thể cô nữa, nhìn ngoài cửa sổ trời càng lúc càng tối cô lại càng thêm lo lắng.Cũng may vì đã khuya trên đường phố sẽ không có xe, một đường thông thoáng. Nên chỉ mất hơn hai mươi phút, chiếc taxi chở cô đến vịnh Thiển Thủy.“Cô gái, tới rồi.”Tài xế lần đầu tiên đi tới khu biệt thự nổi tiếng giàu có này không tránh khỏi trong lòng nhiều phần kính phục Ôn Hủ Hủ, mà tò mò quan sát cô vài lần qua kính chiếu hậu.Nhưng làm cho tài xế này thất vọng chính là, cô gái này không chỉ mặc trên người bộ đồ hết sức giản dị mà ngay cả lúc cô trả tiền xe cũng phải mất khá lâu để lục tìm trong túi.Ôn Hủ Hủ xuống xe.Quả nhiên, sau khi cô xuống xe, liếc mắt một cái liền thấy được ngọn đèn trong vườn hoa biệt thự cách đó không xa đã tối đen. Ngoại trừ mấy ngọn đèn đường lờ mờ đứng lặng trong gió lạnh mưa phùn, thì không còn nhìn thấy bóng người đi lại.Dận Dận đã ngủ rồi sao? Phải không?Cô cầm ô đứng ở đó một chút rồi muốn rời đi.Lúc nãy cô kiên quyết muốn tới đây cũng vì lời hứa lúc tối với con trai. Cô lo Hoắc Dận lại giống như đêm hôm đó, cô không tới cậu không chịu ngủ, chỉ mặc áo ngủ mỏng manh chờ ở trong phòng.Sau đó thì bị bệnh.Giờ thì sao?Ôn Hủ Hủ nhìn lầu hai tòa biệt thự đối diện, khi cô xác định nơi đó thật sự không có ánh đèn. Cô xoay người định đi về.“Bác sĩ Ôn? Bác sĩ Ôn?”Nhưng vừa lúc đó, sau lưng bỗng nhiên truyền đến tiếng gọi.Ai?Ôn Hủ Hủ lập tức dừng lại, xoay người. Cô kinh ngạc nhìn về phía người này: “Chị Vương? Sao lại là chị? Chị còn chưa ngủ sao?”“Không, tôi đang đợi cô. Vì nghe cô đến nên tôi đợi.”

Chương 125