Tác giả:

Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…

Chương 132

Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 132Một đêm yên tĩnh.Hôm sau, Ôn Hủ Hủ bị động tĩnh bên ngoài đánh thức.“Mẹ đâu rồi?”“Suỵt, mẹ còn chưa dậy. Tối hôm qua mẹ chắc về rất khuya. Em mau mặc quần áo vào, anh đi nấu trứng gà.”Đó là giọng của hai đứa nhỏÔn Hủ Hủ lập tức mở mắt, từ trên giường nhảy xuống liền lao ra ngoài: “Mặc Mặc, con đừng đụng vào bếp lò. Mẹ đến ngay đây, nguy hiểm lắm!”Cô sắp bị dọa đến chết rồi. Mặc Bảo tuy rằng rất có bản lĩnh nhưng cậu cũng chỉ là một đứa trẻ mới năm tuổi, cô làm sao có thể để cho cậu làm những chuyện này.Cũng may, hai đứa nhỏ còn chưa làm gì.Ôn Hủ Hủ tranh thủ thời gian nấu bữa sáng xong, lại để cho các con ăn xong. Cô nghĩ đến chuyện hôm nay đứa con trai lớn bên vịnh Thiển Thủy cũng phải đi nhà trẻ, cô vội vàng vàng dẫn hai con ra cửa.“Các con yêu, chúng ta mau đi nhà trẻ ha.”“Vâng ạ.”Bọn nhỏ sẵn sàng đồng ý.Tuy nhiên, Mặc Bảo thực sự còn có một câu hỏi khác muốn hỏi mẹ là ngày hôm qua mẹ có đi vịnh Thiển Thủy hay không?Phải biết rằng, tối hôm qua sau khi cô đi cậu lại dùng đồng hồ điện thoại gửi cho Hoắc Dận mấy tin nhắn. Nhưng mà, tên kia một tin cũng không trả lời!Không phải giận rồi chứ?Mặc Bảo trong lòng có chút lo lắng.Mười phút sau, hai đứa nhỏ đã được đưa vào nhà trẻ.“Bye bye các con, buổi chiều mẹ sẽ tới đón các con sớm.”“Vâng, mẹ.”Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn vẫy vẫy tay với mẹ.Nhưng thực tế thì sao, mẹ vừa đi hai đứa nhỏ liền trốn ở một nơi yên tĩnh ở nhà trẻ nói chuyện.“Anh trai, nhìn kìa, mẹ xuất hiện rồi, đang ở chỗ này!”Đôi mắt nhỏ đặt biệt sắc bén của Nhược Nhược nhìn thấy tín hiệu theo dõi mẹ trên máy tính bảng của anh trai, kêu lên.Mặc Bảo cũng nhìn thấy, nhưng cậu không lên tiếng chỉ lặng lẽ đưa mắt nhìn tín hiệu. Cho đến khi tín hiệu của mẹ dừng lại ở một chỗ.“Vịnh Thiển Thủy? Mẹ lại đi vịnh Thiển Thủy?”“A? Đó không phải là chỗ ở của người ba xấu xa sao? Tại sao mẹ còn muốn đến đó? Mẹ không sợ bị ba bắt nạt sao?”Nhược Nhược vừa nghe anh trai nói, ngay lập tức khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa kia liền suy sụp xuống, cực kỳ lo lắng.Mặc Bảo cũng cau mày!

Chương 132

Một đêm yên tĩnh.

Hôm sau, Ôn Hủ Hủ bị động tĩnh bên ngoài đánh thức.

“Mẹ đâu rồi?”

“Suỵt, mẹ còn chưa dậy. Tối hôm qua mẹ chắc về rất khuya. Em mau mặc quần áo vào, anh đi nấu trứng gà.”

Đó là giọng của hai đứa nhỏ

Ôn Hủ Hủ lập tức mở mắt, từ trên giường nhảy xuống liền lao ra ngoài: “Mặc Mặc, con đừng đụng vào bếp lò. Mẹ đến ngay đây, nguy hiểm lắm!”

Cô sắp bị dọa đến chết rồi. Mặc Bảo tuy rằng rất có bản lĩnh nhưng cậu cũng chỉ là một đứa trẻ mới năm tuổi, cô làm sao có thể để cho cậu làm những chuyện này.

Cũng may, hai đứa nhỏ còn chưa làm gì.

Ôn Hủ Hủ tranh thủ thời gian nấu bữa sáng xong, lại để cho các con ăn xong. Cô nghĩ đến chuyện hôm nay đứa con trai lớn bên vịnh Thiển Thủy cũng phải đi nhà trẻ, cô vội vàng vàng dẫn hai con ra cửa.

“Các con yêu, chúng ta mau đi nhà trẻ ha.”

“Vâng ạ.”

Bọn nhỏ sẵn sàng đồng ý.

Tuy nhiên, Mặc Bảo thực sự còn có một câu hỏi khác muốn hỏi mẹ là ngày hôm qua mẹ có đi vịnh Thiển Thủy hay không?

Phải biết rằng, tối hôm qua sau khi cô đi cậu lại dùng đồng hồ điện thoại gửi cho Hoắc Dận mấy tin nhắn. Nhưng mà, tên kia một tin cũng không trả lời!

Không phải giận rồi chứ?

Mặc Bảo trong lòng có chút lo lắng.

Mười phút sau, hai đứa nhỏ đã được đưa vào nhà trẻ.

“Bye bye các con, buổi chiều mẹ sẽ tới đón các con sớm.”

“Vâng, mẹ.”

Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn vẫy vẫy tay với mẹ.

Nhưng thực tế thì sao, mẹ vừa đi hai đứa nhỏ liền trốn ở một nơi yên tĩnh ở nhà trẻ nói chuyện.

“Anh trai, nhìn kìa, mẹ xuất hiện rồi, đang ở chỗ này!”

Đôi mắt nhỏ đặt biệt sắc bén của Nhược Nhược nhìn thấy tín hiệu theo dõi mẹ trên máy tính bảng của anh trai, kêu lên.

Mặc Bảo cũng nhìn thấy, nhưng cậu không lên tiếng chỉ lặng lẽ đưa mắt nhìn tín hiệu. Cho đến khi tín hiệu của mẹ dừng lại ở một chỗ.

“Vịnh Thiển Thủy? Mẹ lại đi vịnh Thiển Thủy?”

“A? Đó không phải là chỗ ở của người ba xấu xa sao? Tại sao mẹ còn muốn đến đó? Mẹ không sợ bị ba bắt nạt sao?”

Nhược Nhược vừa nghe anh trai nói, ngay lập tức khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa kia liền suy sụp xuống, cực kỳ lo lắng.

Mặc Bảo cũng cau mày!

Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 132Một đêm yên tĩnh.Hôm sau, Ôn Hủ Hủ bị động tĩnh bên ngoài đánh thức.“Mẹ đâu rồi?”“Suỵt, mẹ còn chưa dậy. Tối hôm qua mẹ chắc về rất khuya. Em mau mặc quần áo vào, anh đi nấu trứng gà.”Đó là giọng của hai đứa nhỏÔn Hủ Hủ lập tức mở mắt, từ trên giường nhảy xuống liền lao ra ngoài: “Mặc Mặc, con đừng đụng vào bếp lò. Mẹ đến ngay đây, nguy hiểm lắm!”Cô sắp bị dọa đến chết rồi. Mặc Bảo tuy rằng rất có bản lĩnh nhưng cậu cũng chỉ là một đứa trẻ mới năm tuổi, cô làm sao có thể để cho cậu làm những chuyện này.Cũng may, hai đứa nhỏ còn chưa làm gì.Ôn Hủ Hủ tranh thủ thời gian nấu bữa sáng xong, lại để cho các con ăn xong. Cô nghĩ đến chuyện hôm nay đứa con trai lớn bên vịnh Thiển Thủy cũng phải đi nhà trẻ, cô vội vàng vàng dẫn hai con ra cửa.“Các con yêu, chúng ta mau đi nhà trẻ ha.”“Vâng ạ.”Bọn nhỏ sẵn sàng đồng ý.Tuy nhiên, Mặc Bảo thực sự còn có một câu hỏi khác muốn hỏi mẹ là ngày hôm qua mẹ có đi vịnh Thiển Thủy hay không?Phải biết rằng, tối hôm qua sau khi cô đi cậu lại dùng đồng hồ điện thoại gửi cho Hoắc Dận mấy tin nhắn. Nhưng mà, tên kia một tin cũng không trả lời!Không phải giận rồi chứ?Mặc Bảo trong lòng có chút lo lắng.Mười phút sau, hai đứa nhỏ đã được đưa vào nhà trẻ.“Bye bye các con, buổi chiều mẹ sẽ tới đón các con sớm.”“Vâng, mẹ.”Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn vẫy vẫy tay với mẹ.Nhưng thực tế thì sao, mẹ vừa đi hai đứa nhỏ liền trốn ở một nơi yên tĩnh ở nhà trẻ nói chuyện.“Anh trai, nhìn kìa, mẹ xuất hiện rồi, đang ở chỗ này!”Đôi mắt nhỏ đặt biệt sắc bén của Nhược Nhược nhìn thấy tín hiệu theo dõi mẹ trên máy tính bảng của anh trai, kêu lên.Mặc Bảo cũng nhìn thấy, nhưng cậu không lên tiếng chỉ lặng lẽ đưa mắt nhìn tín hiệu. Cho đến khi tín hiệu của mẹ dừng lại ở một chỗ.“Vịnh Thiển Thủy? Mẹ lại đi vịnh Thiển Thủy?”“A? Đó không phải là chỗ ở của người ba xấu xa sao? Tại sao mẹ còn muốn đến đó? Mẹ không sợ bị ba bắt nạt sao?”Nhược Nhược vừa nghe anh trai nói, ngay lập tức khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa kia liền suy sụp xuống, cực kỳ lo lắng.Mặc Bảo cũng cau mày!

Chương 132