Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…
Chương 137
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 137Cô giáo này lại có thái độ cứng rắn đến mức Ôn Hủ Hủ hoặc là để Hoắc Dận tự mình đi vào, hoặc là đưa cậu về nhà!Đây là nhà trẻ gì vậy?Thái độ đều kiêu ngạo như vậy sao?Ôn Hủ Hủ không có cách nào, chỉ có thể để cho Hoắc Dận một mình đi vào.Nhưng cô không biết rằng trường nhà trẻ trước mặt cô ấy thực sự rất tuyệt mật. Những đứa trẻ đến học ở đây đều được nhà trẻ căn cứ chọn lựa theo gia thế bối cảnh gia đình. Nếu muốn học ở nhà trẻ này thì phải đạt đến cấp độ nhất định. Cấp độ mà không một ai biết danh tính của họ.Cho nên khi đến báo danh cho Hoắc Dận, Hoắc Tư Tước không cho người ta tiết lộ thân phận thật sự của cậu bé. Vì thế Hoắc Dận ở đây thật sự không được hoan nghênh.Ôn Hủ Hủ cũng chỉ có thể nhìn đứa nhỏ một mình đi vào.Nhưng mà khi Hoắc Dận đi vào, cô còn an ủi cậu một câu: “Dận Dận, con yên tâm, dì ở bên ngoài chờ con không đi đâu cả. Buổi trưa con tan học, chúng ta cùng đi ăn cơm, được không?”“…… Được.”Hoắc Dận ban đầu vốn rất phản đối, cuối cùng vẫn phải đồng ý.Có thể là vì thời gian rất ngắn, cũng có thể là mẹ nói sẽ ở bên ngoài đợi cậu. Điều này làm cho cậu an tâm hơn một chút.Ôn Hủ Hủ rời đi.Hoắc Dận cũng theo cô giáo đi vào phòng học mà cậu đã lâu không tới.“Hả? Tên ngốc này lại tới nữa à?”“Đúng vậy đúng vậy, sao cậu ta còn tới? Cậu ta không phải được người nhà đón đi chữa bệnh sao?”“Ha ha ha……”Những bạn nhỏ trong phòng học, vừa nhìn thấy Hoắc Dận xuất hiện, lập tức cười nhạo.Hoắc Dận nghe thấy, khuôn mặt nhỏ của cậu tái nhợt, xoay người muốn rời đi.“Hoắc Dận, con đi đâu vậy? Con lại không nghe lời phải không?” cô giáo dẫn cậu vào lập tức bắt cậu lại.Hoắc Dận được đưa về phòng học.Một đứa nhỏ bị tự kỷ thực sự cần được quan tâm đặc biệt, nếu được an ủi thì sau này sẽ ổn thôi. Tuy nhiên, rõ ràng cô giáo này không tốt bằng như lời cô giáo nói ở cổng.“Con ngồi đây cho cô, đọc kỹ cuốn sách này đừng có chạy lung tung, biết không?”Cô giáo tùy tiện lấy ra một quyển sách trên kệ, đặt lên bàn học nhỏ của Hoắc Dận. Để cho cậu đọc thuộc.Sau đó, cô ta dẫn các bạn nhỏ khác đi chơi.Đọc cả quyển?chỉ số IQ ủaHoắc Dận cao nên hoàn toàn không bận tâm đ ến những thứ trẻ con này.Hoắc Dận lấy từ trong cặp sách ra một chiếc Transformers. Vừa chơi, vừa đếm vòng tròn của hai cây kim dài trên vách tường. Chờ đến giờ mẹ vào đón cậu về.Không biết từ lúc nào, lại có mấy đứa nhỏ len lén chạy vào.“Các cậu xem, cậu ta lại đang nhìn chằm chằm đồng hồ rồi. Cô giáo bảo cậu ta đọc sách cũng không đọc. Cậu ta là kẻ ngốc sao?”
Chương 137
Cô giáo này lại có thái độ cứng rắn đến mức Ôn Hủ Hủ hoặc là để Hoắc Dận tự mình đi vào, hoặc là đưa cậu về nhà!
Đây là nhà trẻ gì vậy?
Thái độ đều kiêu ngạo như vậy sao?
Ôn Hủ Hủ không có cách nào, chỉ có thể để cho Hoắc Dận một mình đi vào.
Nhưng cô không biết rằng trường nhà trẻ trước mặt cô ấy thực sự rất tuyệt mật. Những đứa trẻ đến học ở đây đều được nhà trẻ căn cứ chọn lựa theo gia thế bối cảnh gia đình. Nếu muốn học ở nhà trẻ này thì phải đạt đến cấp độ nhất định. Cấp độ mà không một ai biết danh tính của họ.
Cho nên khi đến báo danh cho Hoắc Dận, Hoắc Tư Tước không cho người ta tiết lộ thân phận thật sự của cậu bé. Vì thế Hoắc Dận ở đây thật sự không được hoan nghênh.
Ôn Hủ Hủ cũng chỉ có thể nhìn đứa nhỏ một mình đi vào.
Nhưng mà khi Hoắc Dận đi vào, cô còn an ủi cậu một câu: “Dận Dận, con yên tâm, dì ở bên ngoài chờ con không đi đâu cả. Buổi trưa con tan học, chúng ta cùng đi ăn cơm, được không?”
“…… Được.”
Hoắc Dận ban đầu vốn rất phản đối, cuối cùng vẫn phải đồng ý.
Có thể là vì thời gian rất ngắn, cũng có thể là mẹ nói sẽ ở bên ngoài đợi cậu. Điều này làm cho cậu an tâm hơn một chút.
Ôn Hủ Hủ rời đi.
Hoắc Dận cũng theo cô giáo đi vào phòng học mà cậu đã lâu không tới.
“Hả? Tên ngốc này lại tới nữa à?”
“Đúng vậy đúng vậy, sao cậu ta còn tới? Cậu ta không phải được người nhà đón đi chữa bệnh sao?”
“Ha ha ha……”
Những bạn nhỏ trong phòng học, vừa nhìn thấy Hoắc Dận xuất hiện, lập tức cười nhạo.
Hoắc Dận nghe thấy, khuôn mặt nhỏ của cậu tái nhợt, xoay người muốn rời đi.
“Hoắc Dận, con đi đâu vậy? Con lại không nghe lời phải không?” cô giáo dẫn cậu vào lập tức bắt cậu lại.
Hoắc Dận được đưa về phòng học.
Một đứa nhỏ bị tự kỷ thực sự cần được quan tâm đặc biệt, nếu được an ủi thì sau này sẽ ổn thôi. Tuy nhiên, rõ ràng cô giáo này không tốt bằng như lời cô giáo nói ở cổng.
“Con ngồi đây cho cô, đọc kỹ cuốn sách này đừng có chạy lung tung, biết không?”
Cô giáo tùy tiện lấy ra một quyển sách trên kệ, đặt lên bàn học nhỏ của Hoắc Dận. Để cho cậu đọc thuộc.
Sau đó, cô ta dẫn các bạn nhỏ khác đi chơi.
Đọc cả quyển?
chỉ số IQ ủaHoắc Dận cao nên hoàn toàn không bận tâm đ ến những thứ trẻ con này.
Hoắc Dận lấy từ trong cặp sách ra một chiếc Transformers. Vừa chơi, vừa đếm vòng tròn của hai cây kim dài trên vách tường. Chờ đến giờ mẹ vào đón cậu về.
Không biết từ lúc nào, lại có mấy đứa nhỏ len lén chạy vào.
“Các cậu xem, cậu ta lại đang nhìn chằm chằm đồng hồ rồi. Cô giáo bảo cậu ta đọc sách cũng không đọc. Cậu ta là kẻ ngốc sao?”
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 137Cô giáo này lại có thái độ cứng rắn đến mức Ôn Hủ Hủ hoặc là để Hoắc Dận tự mình đi vào, hoặc là đưa cậu về nhà!Đây là nhà trẻ gì vậy?Thái độ đều kiêu ngạo như vậy sao?Ôn Hủ Hủ không có cách nào, chỉ có thể để cho Hoắc Dận một mình đi vào.Nhưng cô không biết rằng trường nhà trẻ trước mặt cô ấy thực sự rất tuyệt mật. Những đứa trẻ đến học ở đây đều được nhà trẻ căn cứ chọn lựa theo gia thế bối cảnh gia đình. Nếu muốn học ở nhà trẻ này thì phải đạt đến cấp độ nhất định. Cấp độ mà không một ai biết danh tính của họ.Cho nên khi đến báo danh cho Hoắc Dận, Hoắc Tư Tước không cho người ta tiết lộ thân phận thật sự của cậu bé. Vì thế Hoắc Dận ở đây thật sự không được hoan nghênh.Ôn Hủ Hủ cũng chỉ có thể nhìn đứa nhỏ một mình đi vào.Nhưng mà khi Hoắc Dận đi vào, cô còn an ủi cậu một câu: “Dận Dận, con yên tâm, dì ở bên ngoài chờ con không đi đâu cả. Buổi trưa con tan học, chúng ta cùng đi ăn cơm, được không?”“…… Được.”Hoắc Dận ban đầu vốn rất phản đối, cuối cùng vẫn phải đồng ý.Có thể là vì thời gian rất ngắn, cũng có thể là mẹ nói sẽ ở bên ngoài đợi cậu. Điều này làm cho cậu an tâm hơn một chút.Ôn Hủ Hủ rời đi.Hoắc Dận cũng theo cô giáo đi vào phòng học mà cậu đã lâu không tới.“Hả? Tên ngốc này lại tới nữa à?”“Đúng vậy đúng vậy, sao cậu ta còn tới? Cậu ta không phải được người nhà đón đi chữa bệnh sao?”“Ha ha ha……”Những bạn nhỏ trong phòng học, vừa nhìn thấy Hoắc Dận xuất hiện, lập tức cười nhạo.Hoắc Dận nghe thấy, khuôn mặt nhỏ của cậu tái nhợt, xoay người muốn rời đi.“Hoắc Dận, con đi đâu vậy? Con lại không nghe lời phải không?” cô giáo dẫn cậu vào lập tức bắt cậu lại.Hoắc Dận được đưa về phòng học.Một đứa nhỏ bị tự kỷ thực sự cần được quan tâm đặc biệt, nếu được an ủi thì sau này sẽ ổn thôi. Tuy nhiên, rõ ràng cô giáo này không tốt bằng như lời cô giáo nói ở cổng.“Con ngồi đây cho cô, đọc kỹ cuốn sách này đừng có chạy lung tung, biết không?”Cô giáo tùy tiện lấy ra một quyển sách trên kệ, đặt lên bàn học nhỏ của Hoắc Dận. Để cho cậu đọc thuộc.Sau đó, cô ta dẫn các bạn nhỏ khác đi chơi.Đọc cả quyển?chỉ số IQ ủaHoắc Dận cao nên hoàn toàn không bận tâm đ ến những thứ trẻ con này.Hoắc Dận lấy từ trong cặp sách ra một chiếc Transformers. Vừa chơi, vừa đếm vòng tròn của hai cây kim dài trên vách tường. Chờ đến giờ mẹ vào đón cậu về.Không biết từ lúc nào, lại có mấy đứa nhỏ len lén chạy vào.“Các cậu xem, cậu ta lại đang nhìn chằm chằm đồng hồ rồi. Cô giáo bảo cậu ta đọc sách cũng không đọc. Cậu ta là kẻ ngốc sao?”