Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 696: C696: Chương 696
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Hiện tại trí lực của ông cụ Trần không bằng một đứa trẻ, ông cụ chỉ biết ngu ngơ vẫy tay chào, miệng ú ớ nói gì đó.Tô Nhất Trần nói với Trần Gia Khang: “Tôi sẽ gửi các phương pháp đào tạo phục hồi chức năng có liên quan tới.”Nhà họ Trần cảm kích không thôi, đưa mắt nhìn theo chiếc xe của Tô Nhất Trần dần đi xa.Trong buồng xe.Sau giây phút muộn màng, Tô Cẩm Ngọc mới sực nhớ ra, nói: “Ôi, anh cả quên khóa miệng đám người kia rồi.”Ban nãy mấy người giúp việc của nhà họ Trần đều trông thấy cú đạp văng người của Túc Bảo.Kỷ Trường bình thản nói: “Không cần khóa miệng.”Tô Cẩm Ngọc khó hiểu hỏi: “Tại sao?”Túc Bảo không hiểu người lớn đang nói gì, bé vừa nghịch bàn chân nhỏ nhắn của mình vừa hỏi: “Tại sao ạ?”Kỷ Trường đáp: “Cố ý khiến đám người kia ngậm miệng sẽ càng khiến người khác nghĩ rằng đây là chuyện quan trọng phải giấu. Trên đời này có hai cách để che đậy sự thật. Một là khiến người khác hoàn toàn ‘ngậm miệng’, hai là biến sự thật thành tin đồn nhảm.”Khi điều gì đó phóng đại đến mức người thường không thể tin được thì dù những người giúp việc đó ba hoa chích chòe tới đâu, người khác cũng sẽ không tin.Ngược lại, nếu chi tiền để dán miệng đám người giúp việc kia thì chúng ta đã vô duyên vô cớ lưu lại bằng chứng rồi.Còn Trần Gia Khang, dù anh ấy cảm thấy điểm bất thường cũng sẽ không nói năng tùy tiện.Tô Cẩm Ngọc bừng tỉnh ngộ: “Nói vậy cũng đúng, không hổ là anh cả của tôi, đầu óc tốt hơn hẳn người thường.”Tô Nhất Trần nhỏ giọng hỏi Túc Bảo “Đang nói gì thế con?”Túc Bảo nghiêng đầu, đáp: “Mẹ con nói cậu không hổ là anh cả của mẹ, đầu óc tốt hơn hẳn người thường.’”Tô Nhất Trần lập tức hiểu ra, không khỏi cong môi.Chợt thấy Túc Bảo nhấc chân nhỏ lên, cười ha ha: “Cậu cả ơi, cho cậu ngửi chân thối nè!”Tô Nhất Trần nắm lấy đôi chân nhỏ nhắn của cô bé, âu yếm véo mũi bé: “Nghịch ngợm.”Sau khi bắt quỷ ác tâm về nhà, việc còn lại chính là quá trình “xét xử”.Điều đáng ngạc nhiên là suốt chặng đường quỷ ác tâm luôn im lặng và tỏ ra vô cùng thành thật.Xe về đến trang viên nhà họ Tô, Túc Bảo kéo quỷ ác tâm vào nhà.Tô Cẩm Ngọc vội hỏi: “Bảo bối ngoan, có cần giúp một tay không?”Túc Bảo khoát tay: “Không ạ, chuyện của mình thì tự mình làm!”Tiểu Ngũ ngậm dây kéo túi thú cưng trong miệng, tự mình mở khóa, sau đó thò đầu ra ngoài, dang rộng đôi cánh vỗ nhẹ. . truyện kiếm hiệp hayNhưng nó không bay, chỉ thích lắc đầu đi phía sau Túc Bảo.Đúng lúc này, sự cố đã xảy ra!Quỷ ác tâm đột nhiên hóa thành một luồng sát khí, dường như nó dồn hết tất cả sức lực rồi lao ra khỏi khe hở của lưới trói buộc linh hồn!Ánh mắt Kỷ Trường trở nên sắc bén, hắn biết ngay quỷ ác tâm này không hề thành thật mà.
Hiện tại trí lực của ông cụ Trần không bằng một đứa trẻ, ông cụ chỉ biết ngu ngơ vẫy tay chào, miệng ú ớ nói gì đó.
Tô Nhất Trần nói với Trần Gia Khang: “Tôi sẽ gửi các phương pháp đào tạo phục hồi chức năng có liên quan tới.”
Nhà họ Trần cảm kích không thôi, đưa mắt nhìn theo chiếc xe của Tô Nhất Trần dần đi xa.
Trong buồng xe.
Sau giây phút muộn màng, Tô Cẩm Ngọc mới sực nhớ ra, nói: “Ôi, anh cả quên khóa miệng đám người kia rồi.”
Ban nãy mấy người giúp việc của nhà họ Trần đều trông thấy cú đạp văng người của Túc Bảo.
Kỷ Trường bình thản nói: “Không cần khóa miệng.”
Tô Cẩm Ngọc khó hiểu hỏi: “Tại sao?”
Túc Bảo không hiểu người lớn đang nói gì, bé vừa nghịch bàn chân nhỏ nhắn của mình vừa hỏi: “Tại sao ạ?”
Kỷ Trường đáp: “Cố ý khiến đám người kia ngậm miệng sẽ càng khiến người khác nghĩ rằng đây là chuyện quan trọng phải giấu. Trên đời này có hai cách để che đậy sự thật. Một là khiến người khác hoàn toàn ‘ngậm miệng’, hai là biến sự thật thành tin đồn nhảm.”
Khi điều gì đó phóng đại đến mức người thường không thể tin được thì dù những người giúp việc đó ba hoa chích chòe tới đâu, người khác cũng sẽ không tin.
Ngược lại, nếu chi tiền để dán miệng đám người giúp việc kia thì chúng ta đã vô duyên vô cớ lưu lại bằng chứng rồi.
Còn Trần Gia Khang, dù anh ấy cảm thấy điểm bất thường cũng sẽ không nói năng tùy tiện.
Tô Cẩm Ngọc bừng tỉnh ngộ: “Nói vậy cũng đúng, không hổ là anh cả của tôi, đầu óc tốt hơn hẳn người thường.”
Tô Nhất Trần nhỏ giọng hỏi Túc Bảo “Đang nói gì thế con?”
Túc Bảo nghiêng đầu, đáp: “Mẹ con nói cậu không hổ là anh cả của mẹ, đầu óc tốt hơn hẳn người thường.’”
Tô Nhất Trần lập tức hiểu ra, không khỏi cong môi.
Chợt thấy Túc Bảo nhấc chân nhỏ lên, cười ha ha: “Cậu cả ơi, cho cậu ngửi chân thối nè!”
Tô Nhất Trần nắm lấy đôi chân nhỏ nhắn của cô bé, âu yếm véo mũi bé: “Nghịch ngợm.”
Sau khi bắt quỷ ác tâm về nhà, việc còn lại chính là quá trình “xét xử”.
Điều đáng ngạc nhiên là suốt chặng đường quỷ ác tâm luôn im lặng và tỏ ra vô cùng thành thật.
Xe về đến trang viên nhà họ Tô, Túc Bảo kéo quỷ ác tâm vào nhà.
Tô Cẩm Ngọc vội hỏi: “Bảo bối ngoan, có cần giúp một tay không?”
Túc Bảo khoát tay: “Không ạ, chuyện của mình thì tự mình làm!”
Tiểu Ngũ ngậm dây kéo túi thú cưng trong miệng, tự mình mở khóa, sau đó thò đầu ra ngoài, dang rộng đôi cánh vỗ nhẹ. . truyện kiếm hiệp hay
Nhưng nó không bay, chỉ thích lắc đầu đi phía sau Túc Bảo.
Đúng lúc này, sự cố đã xảy ra!
Quỷ ác tâm đột nhiên hóa thành một luồng sát khí, dường như nó dồn hết tất cả sức lực rồi lao ra khỏi khe hở của lưới trói buộc linh hồn!
Ánh mắt Kỷ Trường trở nên sắc bén, hắn biết ngay quỷ ác tâm này không hề thành thật mà.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Hiện tại trí lực của ông cụ Trần không bằng một đứa trẻ, ông cụ chỉ biết ngu ngơ vẫy tay chào, miệng ú ớ nói gì đó.Tô Nhất Trần nói với Trần Gia Khang: “Tôi sẽ gửi các phương pháp đào tạo phục hồi chức năng có liên quan tới.”Nhà họ Trần cảm kích không thôi, đưa mắt nhìn theo chiếc xe của Tô Nhất Trần dần đi xa.Trong buồng xe.Sau giây phút muộn màng, Tô Cẩm Ngọc mới sực nhớ ra, nói: “Ôi, anh cả quên khóa miệng đám người kia rồi.”Ban nãy mấy người giúp việc của nhà họ Trần đều trông thấy cú đạp văng người của Túc Bảo.Kỷ Trường bình thản nói: “Không cần khóa miệng.”Tô Cẩm Ngọc khó hiểu hỏi: “Tại sao?”Túc Bảo không hiểu người lớn đang nói gì, bé vừa nghịch bàn chân nhỏ nhắn của mình vừa hỏi: “Tại sao ạ?”Kỷ Trường đáp: “Cố ý khiến đám người kia ngậm miệng sẽ càng khiến người khác nghĩ rằng đây là chuyện quan trọng phải giấu. Trên đời này có hai cách để che đậy sự thật. Một là khiến người khác hoàn toàn ‘ngậm miệng’, hai là biến sự thật thành tin đồn nhảm.”Khi điều gì đó phóng đại đến mức người thường không thể tin được thì dù những người giúp việc đó ba hoa chích chòe tới đâu, người khác cũng sẽ không tin.Ngược lại, nếu chi tiền để dán miệng đám người giúp việc kia thì chúng ta đã vô duyên vô cớ lưu lại bằng chứng rồi.Còn Trần Gia Khang, dù anh ấy cảm thấy điểm bất thường cũng sẽ không nói năng tùy tiện.Tô Cẩm Ngọc bừng tỉnh ngộ: “Nói vậy cũng đúng, không hổ là anh cả của tôi, đầu óc tốt hơn hẳn người thường.”Tô Nhất Trần nhỏ giọng hỏi Túc Bảo “Đang nói gì thế con?”Túc Bảo nghiêng đầu, đáp: “Mẹ con nói cậu không hổ là anh cả của mẹ, đầu óc tốt hơn hẳn người thường.’”Tô Nhất Trần lập tức hiểu ra, không khỏi cong môi.Chợt thấy Túc Bảo nhấc chân nhỏ lên, cười ha ha: “Cậu cả ơi, cho cậu ngửi chân thối nè!”Tô Nhất Trần nắm lấy đôi chân nhỏ nhắn của cô bé, âu yếm véo mũi bé: “Nghịch ngợm.”Sau khi bắt quỷ ác tâm về nhà, việc còn lại chính là quá trình “xét xử”.Điều đáng ngạc nhiên là suốt chặng đường quỷ ác tâm luôn im lặng và tỏ ra vô cùng thành thật.Xe về đến trang viên nhà họ Tô, Túc Bảo kéo quỷ ác tâm vào nhà.Tô Cẩm Ngọc vội hỏi: “Bảo bối ngoan, có cần giúp một tay không?”Túc Bảo khoát tay: “Không ạ, chuyện của mình thì tự mình làm!”Tiểu Ngũ ngậm dây kéo túi thú cưng trong miệng, tự mình mở khóa, sau đó thò đầu ra ngoài, dang rộng đôi cánh vỗ nhẹ. . truyện kiếm hiệp hayNhưng nó không bay, chỉ thích lắc đầu đi phía sau Túc Bảo.Đúng lúc này, sự cố đã xảy ra!Quỷ ác tâm đột nhiên hóa thành một luồng sát khí, dường như nó dồn hết tất cả sức lực rồi lao ra khỏi khe hở của lưới trói buộc linh hồn!Ánh mắt Kỷ Trường trở nên sắc bén, hắn biết ngay quỷ ác tâm này không hề thành thật mà.