Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…
Chương 158
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 158Và Ôn Hủ Hủ cũng rất hiểu lý do tại sao Hoắc Tư Tước lại làm như vậy.Người trợ lý cũng đã hiểu, anh ta nhìn luật sư luôn luôn tao nhã lịch sự trong gương chiếu hậu, lộ ra một tia ánh mắt khó tin…——Ôn Hủ Hủ đi tới nhà trẻ đón con.Vốn tưởng rằng sau khi hai con nhìn thấy cô tới, sẽ lập tức nhào ra. Nhưng không ngờ, hôm nay sau khi cô tới đứa nhỏ không chạy ra mà cô bị giáo viên nhà trẻ gọi lại.“Mẹ Kỳ Mặc, thật ngại quá, hôm nay con trai cô ở nhà trẻ xảy ra xung đột với bạn nhỏ khác, bạn nhỏ kia không cẩn thận làm con bị thương.”“Hả?”Ôn Hủ Hủ hít một ngụm khí lạnh.Không phải chứ, con trai lớn hôm nay mới vừa đánh nhau ở nhà trẻ của nó giờ đến lượt con trai nhỏ bên này cũng đánh, có cần ăn ý như vậy không? Chẳng lẽ song sinh ngay cả cái này cũng phải đồng bộ?Ôn Hủ Hủ vội vàng chạy vào, gặp con trai mình.Quả nhiên, khi đến lớp, cô thoáng nhìn thấy cậu bé được các cô giáo vây quanh. Có lẽ vì sợ phụ huynh hỏi chuyện nên cô giáo nhà trẻ mới ra sức an ủi cậu.“Mặc Mặc, con còn đau chỗ đó không? Cô thoa thêm dầu hồng hoa cho con nhé.”“Không sao đâu ạ, đàn ông con trai một chút vết thương nhỏ cũng không tính là gì!”Mặc Bảo rất tự hào vẫy vẫy bàn tay nhỏ của mình.Đương nhiên, cậu sẽ không nói cho các cô giáo biết, những vết thương này đều là do giữa trưa nay cậu chạy tới nhà trẻ khác giúp anh trai đánh người. Nên lúc về nhà trẻ của mình, cậu đã cố ý đụng độ với đứa nhỏ khác để lừa gạt mọi người.Nhược Nhược lúc này cũng đứng bên cạnh Mặc Bảo, thấy anh nói không có việc gì, cô bé thông đồng với anh trai làm chuyện xấu cũng dùng giọng trẻ con trấn an cô giáo.“Không sao đâu, không sao đâu, anh trai con đánh nhau chưa bao giờ thua đâu.”Mặc Bảo: “……”Các cô giáo: “……”Cùng may lúc này Ôn Hủ Hủ đi vào, nhìn thấy cả hai vẫn bình an vô sự vội vàng đi tới: “Mặc Mặc, con không sao chứ?”Cô vừa ôm con trai về phía của mình liền vội vàng kiểm tra.Lại phát hiện, ngoại trừ hai bàn tay nhỏ thì không ó chỗ nào bị thương, chỗ nắm đấm có chút bầm tím sưng tấy, nhìn thế nào cũng không giống bị đánh.Giống như là cậu đánh người khác mới đúng!Ôn Hủ Hủ hồ nghi nhìn về phía đứa con trai.Mặc Bảo vừa thấy tình hình của mẹ không đúng, lập tức cười híp mắt tiến lên ôm cổ mẹ: “Được rồi mẹ, người ta cũng không phải cố ý. Chúng ta không cần cứ cầm người ta không buông như vậy. Không phải mẹ dạy chúng con là phải tha thứ cho người khác sao.”Ôn Hủ Hủ: “……”Trong một lúc, cô lại không biết nói gì nữa.
Chương 158
Và Ôn Hủ Hủ cũng rất hiểu lý do tại sao Hoắc Tư Tước lại làm như vậy.
Người trợ lý cũng đã hiểu, anh ta nhìn luật sư luôn luôn tao nhã lịch sự trong gương chiếu hậu, lộ ra một tia ánh mắt khó tin…
——
Ôn Hủ Hủ đi tới nhà trẻ đón con.
Vốn tưởng rằng sau khi hai con nhìn thấy cô tới, sẽ lập tức nhào ra. Nhưng không ngờ, hôm nay sau khi cô tới đứa nhỏ không chạy ra mà cô bị giáo viên nhà trẻ gọi lại.
“Mẹ Kỳ Mặc, thật ngại quá, hôm nay con trai cô ở nhà trẻ xảy ra xung đột với bạn nhỏ khác, bạn nhỏ kia không cẩn thận làm con bị thương.”
“Hả?”
Ôn Hủ Hủ hít một ngụm khí lạnh.
Không phải chứ, con trai lớn hôm nay mới vừa đánh nhau ở nhà trẻ của nó giờ đến lượt con trai nhỏ bên này cũng đánh, có cần ăn ý như vậy không? Chẳng lẽ song sinh ngay cả cái này cũng phải đồng bộ?
Ôn Hủ Hủ vội vàng chạy vào, gặp con trai mình.
Quả nhiên, khi đến lớp, cô thoáng nhìn thấy cậu bé được các cô giáo vây quanh. Có lẽ vì sợ phụ huynh hỏi chuyện nên cô giáo nhà trẻ mới ra sức an ủi cậu.
“Mặc Mặc, con còn đau chỗ đó không? Cô thoa thêm dầu hồng hoa cho con nhé.”
“Không sao đâu ạ, đàn ông con trai một chút vết thương nhỏ cũng không tính là gì!”
Mặc Bảo rất tự hào vẫy vẫy bàn tay nhỏ của mình.
Đương nhiên, cậu sẽ không nói cho các cô giáo biết, những vết thương này đều là do giữa trưa nay cậu chạy tới nhà trẻ khác giúp anh trai đánh người. Nên lúc về nhà trẻ của mình, cậu đã cố ý đụng độ với đứa nhỏ khác để lừa gạt mọi người.
Nhược Nhược lúc này cũng đứng bên cạnh Mặc Bảo, thấy anh nói không có việc gì, cô bé thông đồng với anh trai làm chuyện xấu cũng dùng giọng trẻ con trấn an cô giáo.
“Không sao đâu, không sao đâu, anh trai con đánh nhau chưa bao giờ thua đâu.”
Mặc Bảo: “……”
Các cô giáo: “……”
Cùng may lúc này Ôn Hủ Hủ đi vào, nhìn thấy cả hai vẫn bình an vô sự vội vàng đi tới: “Mặc Mặc, con không sao chứ?”
Cô vừa ôm con trai về phía của mình liền vội vàng kiểm tra.
Lại phát hiện, ngoại trừ hai bàn tay nhỏ thì không ó chỗ nào bị thương, chỗ nắm đấm có chút bầm tím sưng tấy, nhìn thế nào cũng không giống bị đánh.
Giống như là cậu đánh người khác mới đúng!
Ôn Hủ Hủ hồ nghi nhìn về phía đứa con trai.
Mặc Bảo vừa thấy tình hình của mẹ không đúng, lập tức cười híp mắt tiến lên ôm cổ mẹ: “Được rồi mẹ, người ta cũng không phải cố ý. Chúng ta không cần cứ cầm người ta không buông như vậy. Không phải mẹ dạy chúng con là phải tha thứ cho người khác sao.”
Ôn Hủ Hủ: “……”
Trong một lúc, cô lại không biết nói gì nữa.
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 158Và Ôn Hủ Hủ cũng rất hiểu lý do tại sao Hoắc Tư Tước lại làm như vậy.Người trợ lý cũng đã hiểu, anh ta nhìn luật sư luôn luôn tao nhã lịch sự trong gương chiếu hậu, lộ ra một tia ánh mắt khó tin…——Ôn Hủ Hủ đi tới nhà trẻ đón con.Vốn tưởng rằng sau khi hai con nhìn thấy cô tới, sẽ lập tức nhào ra. Nhưng không ngờ, hôm nay sau khi cô tới đứa nhỏ không chạy ra mà cô bị giáo viên nhà trẻ gọi lại.“Mẹ Kỳ Mặc, thật ngại quá, hôm nay con trai cô ở nhà trẻ xảy ra xung đột với bạn nhỏ khác, bạn nhỏ kia không cẩn thận làm con bị thương.”“Hả?”Ôn Hủ Hủ hít một ngụm khí lạnh.Không phải chứ, con trai lớn hôm nay mới vừa đánh nhau ở nhà trẻ của nó giờ đến lượt con trai nhỏ bên này cũng đánh, có cần ăn ý như vậy không? Chẳng lẽ song sinh ngay cả cái này cũng phải đồng bộ?Ôn Hủ Hủ vội vàng chạy vào, gặp con trai mình.Quả nhiên, khi đến lớp, cô thoáng nhìn thấy cậu bé được các cô giáo vây quanh. Có lẽ vì sợ phụ huynh hỏi chuyện nên cô giáo nhà trẻ mới ra sức an ủi cậu.“Mặc Mặc, con còn đau chỗ đó không? Cô thoa thêm dầu hồng hoa cho con nhé.”“Không sao đâu ạ, đàn ông con trai một chút vết thương nhỏ cũng không tính là gì!”Mặc Bảo rất tự hào vẫy vẫy bàn tay nhỏ của mình.Đương nhiên, cậu sẽ không nói cho các cô giáo biết, những vết thương này đều là do giữa trưa nay cậu chạy tới nhà trẻ khác giúp anh trai đánh người. Nên lúc về nhà trẻ của mình, cậu đã cố ý đụng độ với đứa nhỏ khác để lừa gạt mọi người.Nhược Nhược lúc này cũng đứng bên cạnh Mặc Bảo, thấy anh nói không có việc gì, cô bé thông đồng với anh trai làm chuyện xấu cũng dùng giọng trẻ con trấn an cô giáo.“Không sao đâu, không sao đâu, anh trai con đánh nhau chưa bao giờ thua đâu.”Mặc Bảo: “……”Các cô giáo: “……”Cùng may lúc này Ôn Hủ Hủ đi vào, nhìn thấy cả hai vẫn bình an vô sự vội vàng đi tới: “Mặc Mặc, con không sao chứ?”Cô vừa ôm con trai về phía của mình liền vội vàng kiểm tra.Lại phát hiện, ngoại trừ hai bàn tay nhỏ thì không ó chỗ nào bị thương, chỗ nắm đấm có chút bầm tím sưng tấy, nhìn thế nào cũng không giống bị đánh.Giống như là cậu đánh người khác mới đúng!Ôn Hủ Hủ hồ nghi nhìn về phía đứa con trai.Mặc Bảo vừa thấy tình hình của mẹ không đúng, lập tức cười híp mắt tiến lên ôm cổ mẹ: “Được rồi mẹ, người ta cũng không phải cố ý. Chúng ta không cần cứ cầm người ta không buông như vậy. Không phải mẹ dạy chúng con là phải tha thứ cho người khác sao.”Ôn Hủ Hủ: “……”Trong một lúc, cô lại không biết nói gì nữa.