Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 712: C712: Chương 712
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Cẩm Ngọc cười gần chết, nói: “Lời của Túc Bảo hẳn là có ý nói rằng khi lớn lên con bé sẽ chăm chỉ kiếm tiền, giúp đỡ Hân Hân.”Túc Bảo gật đầu như gà mổ thóc.Đúng nha đúng nha~ Vẫn là mẹ hiểu cô bé.Hân Hân ngẩn người, chẳng hiểu chuyện gì, nói: “Chị có buồn đâu!”Cô bé nói tiếp: “Ba chị nói có thể nhớ mẹ vì trẻ con nhớ mẹ là chuyện rất đỗi bình thường, nhưng không nên đi thăm mẹ.”“Vì mẹ chị làm chuyện xấu nên mẹ phải nhận sự trừng phạt thích đáng. Con người không thể sống vô pháp vô thiên được.”Túc Bảo khẽ chớp đôi mắt, hình như bé hiểu rồi.Nhớ mẹ và đi gặp mẹ, không phải chỉ có thể chọn một trong hai.“Woa! Chị Hân Hân ngày càng thông minh, em thấy chị tuyệt lắm đó!” Túc Bảo rất vui vì đã nghĩ thông suốt chuyện này.Được Túc Bảo xuýt xoa khen ngợi, cả người Hân Hân lâng lâng, cô bé vui vẻ nói: “Thật à thật à? Chị cũng cảm thấy dạo này chị ngày càng thông minh! Em nhìn xem có phải não chị to hơn chút không nè?”Túc Bảo vạch tóc Hân Hân ra: “Không thể nhìn thấy não bên trong đâu ạ!”Hân Hân nói: “Vậy em nhìn đầu chị đi, có phải đầu chị to hơn chút rồi không?”Túc Bảo nhìn kỹ rồi nói: “Hình như to hơn thật!”Hân Hân đắc ý nói: “Sau này cứ gọi chị là Hân đầu to nhé!”Túc Bảo: “Dạ, dạ! Chị Hân Hân đầu to!”Hân Hân vui mừng đáp: “Ừ!”Tô Nhất Trần, Tô Cẩm Ngọc, Kỷ Trường đồng loạt giật khóe môi.Trẻ con vẫn luôn ngây thơ đơn thuần như vậy.Hân Hân không biết rằng, sau này cô bé sẽ hối hận vì tự đặt cho mình cái tên như vậy.Hai cô bé tíu ta tíu tít nắm tay nhau chạy vào nhà.Ánh mắt Tô Nhất Trần chan chứa sự dịu dàng.Sau khi Túc Bảo đến, Hân Hân đã có bạn đồng hành.Về đến thư phòng, vẻ rạng rỡ trên mặt Tô Nhất Trần mới vơi bớt, ánh mắt anh lại trở nên rét lạnh và tràn đầy sát khí.Anh toan gọi điện kêu người ‘chăm sóc chu đáo’ cho Vệ Uyển trong tù giam.Chợt nghe thấy tiếng cửa mở cạch một tiếng, Túc Bảo thò đầu vào.“Cậu cả, có phải cậu định làm chuyện xấu không ạ?” Cô bé con hỏi.Tô Nhất Trần cúp điện thoại, nói: “Không hề.”Tô Cẩm Ngọc dẩu môi: “Mẹ còn không hiểu cậu cả của con sao? Chắc chắn cậu con muốn kêu người dạy dỗ Vệ Uyển đó mà.”Tuy cô rất tức giận, nhưng cô không muốn anh cả dính chút vết nhơ vì Vệ Uyển.Tô Cẩm Ngọc nói: “Túc Bảo, kêu cậu cả của con đừng làm chuyện dại dột.”
Tô Cẩm Ngọc cười gần chết, nói: “Lời của Túc Bảo hẳn là có ý nói rằng khi lớn lên con bé sẽ chăm chỉ kiếm tiền, giúp đỡ Hân Hân.”
Túc Bảo gật đầu như gà mổ thóc.
Đúng nha đúng nha~ Vẫn là mẹ hiểu cô bé.
Hân Hân ngẩn người, chẳng hiểu chuyện gì, nói: “Chị có buồn đâu!”
Cô bé nói tiếp: “Ba chị nói có thể nhớ mẹ vì trẻ con nhớ mẹ là chuyện rất đỗi bình thường, nhưng không nên đi thăm mẹ.”
“Vì mẹ chị làm chuyện xấu nên mẹ phải nhận sự trừng phạt thích đáng. Con người không thể sống vô pháp vô thiên được.”
Túc Bảo khẽ chớp đôi mắt, hình như bé hiểu rồi.
Nhớ mẹ và đi gặp mẹ, không phải chỉ có thể chọn một trong hai.
“Woa! Chị Hân Hân ngày càng thông minh, em thấy chị tuyệt lắm đó!” Túc Bảo rất vui vì đã nghĩ thông suốt chuyện này.
Được Túc Bảo xuýt xoa khen ngợi, cả người Hân Hân lâng lâng, cô bé vui vẻ nói: “Thật à thật à? Chị cũng cảm thấy dạo này chị ngày càng thông minh! Em nhìn xem có phải não chị to hơn chút không nè?”
Túc Bảo vạch tóc Hân Hân ra: “Không thể nhìn thấy não bên trong đâu ạ!”
Hân Hân nói: “Vậy em nhìn đầu chị đi, có phải đầu chị to hơn chút rồi không?”
Túc Bảo nhìn kỹ rồi nói: “Hình như to hơn thật!”
Hân Hân đắc ý nói: “Sau này cứ gọi chị là Hân đầu to nhé!”
Túc Bảo: “Dạ, dạ! Chị Hân Hân đầu to!”
Hân Hân vui mừng đáp: “Ừ!”
Tô Nhất Trần, Tô Cẩm Ngọc, Kỷ Trường đồng loạt giật khóe môi.
Trẻ con vẫn luôn ngây thơ đơn thuần như vậy.
Hân Hân không biết rằng, sau này cô bé sẽ hối hận vì tự đặt cho mình cái tên như vậy.
Hai cô bé tíu ta tíu tít nắm tay nhau chạy vào nhà.
Ánh mắt Tô Nhất Trần chan chứa sự dịu dàng.
Sau khi Túc Bảo đến, Hân Hân đã có bạn đồng hành.
Về đến thư phòng, vẻ rạng rỡ trên mặt Tô Nhất Trần mới vơi bớt, ánh mắt anh lại trở nên rét lạnh và tràn đầy sát khí.
Anh toan gọi điện kêu người ‘chăm sóc chu đáo’ cho Vệ Uyển trong tù giam.
Chợt nghe thấy tiếng cửa mở cạch một tiếng, Túc Bảo thò đầu vào.
“Cậu cả, có phải cậu định làm chuyện xấu không ạ?” Cô bé con hỏi.
Tô Nhất Trần cúp điện thoại, nói: “Không hề.”
Tô Cẩm Ngọc dẩu môi: “Mẹ còn không hiểu cậu cả của con sao? Chắc chắn cậu con muốn kêu người dạy dỗ Vệ Uyển đó mà.”
Tuy cô rất tức giận, nhưng cô không muốn anh cả dính chút vết nhơ vì Vệ Uyển.
Tô Cẩm Ngọc nói: “Túc Bảo, kêu cậu cả của con đừng làm chuyện dại dột.”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Cẩm Ngọc cười gần chết, nói: “Lời của Túc Bảo hẳn là có ý nói rằng khi lớn lên con bé sẽ chăm chỉ kiếm tiền, giúp đỡ Hân Hân.”Túc Bảo gật đầu như gà mổ thóc.Đúng nha đúng nha~ Vẫn là mẹ hiểu cô bé.Hân Hân ngẩn người, chẳng hiểu chuyện gì, nói: “Chị có buồn đâu!”Cô bé nói tiếp: “Ba chị nói có thể nhớ mẹ vì trẻ con nhớ mẹ là chuyện rất đỗi bình thường, nhưng không nên đi thăm mẹ.”“Vì mẹ chị làm chuyện xấu nên mẹ phải nhận sự trừng phạt thích đáng. Con người không thể sống vô pháp vô thiên được.”Túc Bảo khẽ chớp đôi mắt, hình như bé hiểu rồi.Nhớ mẹ và đi gặp mẹ, không phải chỉ có thể chọn một trong hai.“Woa! Chị Hân Hân ngày càng thông minh, em thấy chị tuyệt lắm đó!” Túc Bảo rất vui vì đã nghĩ thông suốt chuyện này.Được Túc Bảo xuýt xoa khen ngợi, cả người Hân Hân lâng lâng, cô bé vui vẻ nói: “Thật à thật à? Chị cũng cảm thấy dạo này chị ngày càng thông minh! Em nhìn xem có phải não chị to hơn chút không nè?”Túc Bảo vạch tóc Hân Hân ra: “Không thể nhìn thấy não bên trong đâu ạ!”Hân Hân nói: “Vậy em nhìn đầu chị đi, có phải đầu chị to hơn chút rồi không?”Túc Bảo nhìn kỹ rồi nói: “Hình như to hơn thật!”Hân Hân đắc ý nói: “Sau này cứ gọi chị là Hân đầu to nhé!”Túc Bảo: “Dạ, dạ! Chị Hân Hân đầu to!”Hân Hân vui mừng đáp: “Ừ!”Tô Nhất Trần, Tô Cẩm Ngọc, Kỷ Trường đồng loạt giật khóe môi.Trẻ con vẫn luôn ngây thơ đơn thuần như vậy.Hân Hân không biết rằng, sau này cô bé sẽ hối hận vì tự đặt cho mình cái tên như vậy.Hai cô bé tíu ta tíu tít nắm tay nhau chạy vào nhà.Ánh mắt Tô Nhất Trần chan chứa sự dịu dàng.Sau khi Túc Bảo đến, Hân Hân đã có bạn đồng hành.Về đến thư phòng, vẻ rạng rỡ trên mặt Tô Nhất Trần mới vơi bớt, ánh mắt anh lại trở nên rét lạnh và tràn đầy sát khí.Anh toan gọi điện kêu người ‘chăm sóc chu đáo’ cho Vệ Uyển trong tù giam.Chợt nghe thấy tiếng cửa mở cạch một tiếng, Túc Bảo thò đầu vào.“Cậu cả, có phải cậu định làm chuyện xấu không ạ?” Cô bé con hỏi.Tô Nhất Trần cúp điện thoại, nói: “Không hề.”Tô Cẩm Ngọc dẩu môi: “Mẹ còn không hiểu cậu cả của con sao? Chắc chắn cậu con muốn kêu người dạy dỗ Vệ Uyển đó mà.”Tuy cô rất tức giận, nhưng cô không muốn anh cả dính chút vết nhơ vì Vệ Uyển.Tô Cẩm Ngọc nói: “Túc Bảo, kêu cậu cả của con đừng làm chuyện dại dột.”