Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 728: C728: Chương 728
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Thấy vẻ mặt “một lời khó nói hết” của nó, Túc Bảo mở to hai mắt: “Không phải vậy chứ?”Tô Cẩm Ngọc cũng kinh ngạc đến rớt cằm, cô chỉ thuận miệng nói vậy thôi, thế là bị cô nói trúng thật ư?Quỷ xui xẻo nghiến răng nghiến lợi nói: “Chứ còn sao nữa!”“Khe hở giữa hai toà nhà vốn dĩ đã hẹp rồi, ta phải nghiêng người lách qua. Lúc ấy cai ngục đang càng ngày càng gần, lòng ta như lửa đốt, chỉ muốn g**t ch*t con gà kia trước rồi tính tiếp.”Khe hẹp gà bay chó sủa… Gà trống là gà, mà nó thì lại là “chó”.Gà trống đột nhiên nhảy lên, nó muốn giết tới đỏ mắt, cũng nhảy lên theo, xoay người đi bắt nó.“Ai biết đầu ta bỗng nhiên bị một phần khe hở nhô lên chặn lại, nhưng cơ thể của ta lại không bị kẹt…”“Ngươi có thể tưởng tượng được hình ảnh đó không? Chỉ nghe thấy một tiếng “răng rắc”, đầu ta không còn nhúc nhích được nữa, ta đã tự vặn mình thành một trăm tám mươi độ!”“…Nhưng ta cảm thấy mình vẫn có thể tự cứu một chút!”Bởi vì khi đó nó vẫn còn có ý thức…“Ai biết lúc này cai ngục lại đuổi tới, gà trống chuẩn bị chạy đi bị giật mình, lập tức bay về phía ta, một chân đạp lên mắt ta.”“Pặc” một tiếng… Lúc này cổ của nó đã hoàn toàn đứt lìa.“Ta đã uất ức chết đi như vậy đó.” Quỷ xui xẻo khóc không ra nước mắt: “Ta không cam lòng, ta không phục! Sao ta lại chết đi như thế chứ?”Vào thời khắc có hy vọng trốn thoát được nhất, bị một con gà trống g**t ch*t.Dưới sự uất ức và không cam lòng, sau khi chết nó đã lặp lại việc đánh nhau với thâu đêm suốt sáng.Lặp lại cảnh bị gà trống giẫm gãy cổ.Cho đến khi mình biến thành ác quỷ.Cuối cùng quỷ xui xẻo cũng đã nói xong, uất ức chất chứa trong nhiều năm đã được giãi bày hết, trong lòng cũng thấy thoải mái hơn chút.“Vận xui của ta bắt đầu từ việc bị gà trống mổ, và cũng kết thúc bằng việc bị gà trống mổ chết…”Quả thật là xui xẻo đến chết.Túc Bảo đồng tình sửa đúng: “Không, vận xui của ngươi đến chết cũng chưa kết thúc đâu!”Quỷ xui xẻo: “…”Đúng vậy, vẫn chưa kết thúc.Nó vốn tưởng rằng biến thành ác quỷ là có thể rời khỏi nơi mình đã chết, nhưng nó lại xui xẻo bị mắc kẹt, không thể rời khỏi nhà tù này.Túc Bảo đang muốn hỏi tại sao lại như vậy, đột nhiên có một giọng nói vang lên: “Mấy người đang làm gì đó? Không được tụ tập trước cửa nhà tù!”Cửa lớn nhà tù, Tô Nhất Trần đứng ở sau lưng Túc Bảo, Túc Bảo ngồi xổm trước cửa lớn. (Trước cửa lớn của nhà tù trong hiện thực thường sẽ có người đứng gác, trong truyện không theo logic này nhé, đừng ném đá…)Người bên trong phát hiện Tô Nhất Trần và Túc Bảo vẫn chưa đi, Túc Bảo còn ngồi xổm trước cửa.Anh ta lại nói thêm một câu: “Muốn đi tiểu thì bên trong có WC! Đừng có đại tiểu tiện bậy bạ đấy nhé!”Túc Bảo: “…”
Thấy vẻ mặt “một lời khó nói hết” của nó, Túc Bảo mở to hai mắt: “Không phải vậy chứ?”
Tô Cẩm Ngọc cũng kinh ngạc đến rớt cằm, cô chỉ thuận miệng nói vậy thôi, thế là bị cô nói trúng thật ư?
Quỷ xui xẻo nghiến răng nghiến lợi nói: “Chứ còn sao nữa!”
“Khe hở giữa hai toà nhà vốn dĩ đã hẹp rồi, ta phải nghiêng người lách qua. Lúc ấy cai ngục đang càng ngày càng gần, lòng ta như lửa đốt, chỉ muốn g**t ch*t con gà kia trước rồi tính tiếp.”
Khe hẹp gà bay chó sủa… Gà trống là gà, mà nó thì lại là “chó”.
Gà trống đột nhiên nhảy lên, nó muốn giết tới đỏ mắt, cũng nhảy lên theo, xoay người đi bắt nó.
“Ai biết đầu ta bỗng nhiên bị một phần khe hở nhô lên chặn lại, nhưng cơ thể của ta lại không bị kẹt…”
“Ngươi có thể tưởng tượng được hình ảnh đó không? Chỉ nghe thấy một tiếng “răng rắc”, đầu ta không còn nhúc nhích được nữa, ta đã tự vặn mình thành một trăm tám mươi độ!”
“…Nhưng ta cảm thấy mình vẫn có thể tự cứu một chút!”
Bởi vì khi đó nó vẫn còn có ý thức…
“Ai biết lúc này cai ngục lại đuổi tới, gà trống chuẩn bị chạy đi bị giật mình, lập tức bay về phía ta, một chân đạp lên mắt ta.”
“Pặc” một tiếng… Lúc này cổ của nó đã hoàn toàn đứt lìa.
“Ta đã uất ức chết đi như vậy đó.” Quỷ xui xẻo khóc không ra nước mắt: “Ta không cam lòng, ta không phục! Sao ta lại chết đi như thế chứ?”
Vào thời khắc có hy vọng trốn thoát được nhất, bị một con gà trống g**t ch*t.
Dưới sự uất ức và không cam lòng, sau khi chết nó đã lặp lại việc đánh nhau với thâu đêm suốt sáng.
Lặp lại cảnh bị gà trống giẫm gãy cổ.
Cho đến khi mình biến thành ác quỷ.
Cuối cùng quỷ xui xẻo cũng đã nói xong, uất ức chất chứa trong nhiều năm đã được giãi bày hết, trong lòng cũng thấy thoải mái hơn chút.
“Vận xui của ta bắt đầu từ việc bị gà trống mổ, và cũng kết thúc bằng việc bị gà trống mổ chết…”
Quả thật là xui xẻo đến chết.
Túc Bảo đồng tình sửa đúng: “Không, vận xui của ngươi đến chết cũng chưa kết thúc đâu!”
Quỷ xui xẻo: “…”
Đúng vậy, vẫn chưa kết thúc.
Nó vốn tưởng rằng biến thành ác quỷ là có thể rời khỏi nơi mình đã chết, nhưng nó lại xui xẻo bị mắc kẹt, không thể rời khỏi nhà tù này.
Túc Bảo đang muốn hỏi tại sao lại như vậy, đột nhiên có một giọng nói vang lên: “Mấy người đang làm gì đó? Không được tụ tập trước cửa nhà tù!”
Cửa lớn nhà tù, Tô Nhất Trần đứng ở sau lưng Túc Bảo, Túc Bảo ngồi xổm trước cửa lớn. (Trước cửa lớn của nhà tù trong hiện thực thường sẽ có người đứng gác, trong truyện không theo logic này nhé, đừng ném đá…)
Người bên trong phát hiện Tô Nhất Trần và Túc Bảo vẫn chưa đi, Túc Bảo còn ngồi xổm trước cửa.
Anh ta lại nói thêm một câu: “Muốn đi tiểu thì bên trong có WC! Đừng có đại tiểu tiện bậy bạ đấy nhé!”
Túc Bảo: “…”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Thấy vẻ mặt “một lời khó nói hết” của nó, Túc Bảo mở to hai mắt: “Không phải vậy chứ?”Tô Cẩm Ngọc cũng kinh ngạc đến rớt cằm, cô chỉ thuận miệng nói vậy thôi, thế là bị cô nói trúng thật ư?Quỷ xui xẻo nghiến răng nghiến lợi nói: “Chứ còn sao nữa!”“Khe hở giữa hai toà nhà vốn dĩ đã hẹp rồi, ta phải nghiêng người lách qua. Lúc ấy cai ngục đang càng ngày càng gần, lòng ta như lửa đốt, chỉ muốn g**t ch*t con gà kia trước rồi tính tiếp.”Khe hẹp gà bay chó sủa… Gà trống là gà, mà nó thì lại là “chó”.Gà trống đột nhiên nhảy lên, nó muốn giết tới đỏ mắt, cũng nhảy lên theo, xoay người đi bắt nó.“Ai biết đầu ta bỗng nhiên bị một phần khe hở nhô lên chặn lại, nhưng cơ thể của ta lại không bị kẹt…”“Ngươi có thể tưởng tượng được hình ảnh đó không? Chỉ nghe thấy một tiếng “răng rắc”, đầu ta không còn nhúc nhích được nữa, ta đã tự vặn mình thành một trăm tám mươi độ!”“…Nhưng ta cảm thấy mình vẫn có thể tự cứu một chút!”Bởi vì khi đó nó vẫn còn có ý thức…“Ai biết lúc này cai ngục lại đuổi tới, gà trống chuẩn bị chạy đi bị giật mình, lập tức bay về phía ta, một chân đạp lên mắt ta.”“Pặc” một tiếng… Lúc này cổ của nó đã hoàn toàn đứt lìa.“Ta đã uất ức chết đi như vậy đó.” Quỷ xui xẻo khóc không ra nước mắt: “Ta không cam lòng, ta không phục! Sao ta lại chết đi như thế chứ?”Vào thời khắc có hy vọng trốn thoát được nhất, bị một con gà trống g**t ch*t.Dưới sự uất ức và không cam lòng, sau khi chết nó đã lặp lại việc đánh nhau với thâu đêm suốt sáng.Lặp lại cảnh bị gà trống giẫm gãy cổ.Cho đến khi mình biến thành ác quỷ.Cuối cùng quỷ xui xẻo cũng đã nói xong, uất ức chất chứa trong nhiều năm đã được giãi bày hết, trong lòng cũng thấy thoải mái hơn chút.“Vận xui của ta bắt đầu từ việc bị gà trống mổ, và cũng kết thúc bằng việc bị gà trống mổ chết…”Quả thật là xui xẻo đến chết.Túc Bảo đồng tình sửa đúng: “Không, vận xui của ngươi đến chết cũng chưa kết thúc đâu!”Quỷ xui xẻo: “…”Đúng vậy, vẫn chưa kết thúc.Nó vốn tưởng rằng biến thành ác quỷ là có thể rời khỏi nơi mình đã chết, nhưng nó lại xui xẻo bị mắc kẹt, không thể rời khỏi nhà tù này.Túc Bảo đang muốn hỏi tại sao lại như vậy, đột nhiên có một giọng nói vang lên: “Mấy người đang làm gì đó? Không được tụ tập trước cửa nhà tù!”Cửa lớn nhà tù, Tô Nhất Trần đứng ở sau lưng Túc Bảo, Túc Bảo ngồi xổm trước cửa lớn. (Trước cửa lớn của nhà tù trong hiện thực thường sẽ có người đứng gác, trong truyện không theo logic này nhé, đừng ném đá…)Người bên trong phát hiện Tô Nhất Trần và Túc Bảo vẫn chưa đi, Túc Bảo còn ngồi xổm trước cửa.Anh ta lại nói thêm một câu: “Muốn đi tiểu thì bên trong có WC! Đừng có đại tiểu tiện bậy bạ đấy nhé!”Túc Bảo: “…”