Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 730: C730: Chương 730
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Nó suýt chút nữa là cười ra tiếng, đây là lần đầu tiên nó may mắn như vậy trong mười bảy năm qua, quả nhiên tìm mọi cách tiếp cận Tô Cẩm Ngọc rất có ích!!Tô Cẩm Ngọc đúng là một con quỷ may mắn, u hoàng* đó!(*) dân chơi game hay có thuật ngữ châu u = người may mắn và châu Phi = người xui xẻo; u hoàng là chỉ một người cực kỳ may mắnQuỷ xui xẻo nằm trên đầu người đàn ông, hung hăng hít một hơi.“A ~ đây là mùi của ký chủ… Nói…”Quỷ xui xẻo đột nhiên ngửi thấy một mùi phân thum thủm.“…”Người đàn ông ngồi xổm trong nhà vệ sinh lau mồ hôi trên mặt, nhấn nút xả nước rồi nhanh chóng gửi tin nanh ta trong điện thoại.[Sếp, hiện tại tôi sẽ trả phòng, lát nữa hai giờ sẽ lên máy bay, đến sáu giờ chiều là có thể tới thành phố A rồi!]Bên kia gửi lại tin nanh ta: Buổi tối tôi phải đi xã giao, cậu đến nơi thì tới khách sạn xxx đặt phòng trước đi.Quỷ xui xẻo nhìn thoáng qua điện thoại của người đàn ông.“Cao Viễn Hàng… Ồ, ngươi tên là Cao Viễn Hàng hả… He he.” Quỷ xui xẻo sờ đầu Cao Viễn Hàng.Cao Viễn Hàng nanh ta lại một câu được, không biết tại sao cổ lại chợt thấy lạnh buốt.Anh ta xem đồng hồ, lập tức đứng dậy, sau đó nháo nhào thu dọn đồ đạc trong phòng, vội vàng đi trả phòng.Quỷ xui xẻo cứ nằm trên đầu Cao Viễn Hàng như vậy, cuối cùng rời khỏi nhà vệ sinh, rời khỏi căn phòng kia, nó thở phào nhẹ nhõm.Cao Viễn Hàng kéo va li đi dọc theo hành lang của khách sạn, lúc sắp đi đến trước cửa thang máy lại đột nhiên vấp phải tấm thảm, bổ nhào xuống đất.Điện thoại của anh ta bay ra ngoài, thật trùng hợp, điện thoại đã bay thẳng tới lối thoát khẩn cấp — bay ra theo lối vào của thang bộ.Bùm bùm…Điện thoại lăn thẳng một đường xuống dưới, con Iphone 13 mà anh ta mới mua đã vỡ màn hình như vậy đó.Cao Viễn Hàng đuổi theo nhặt lên điện thoại lên, suýt chút nữa đau đến chết đi sống lại: “Mẹ nó!”Nhưng anh ta không biết, đây mới chỉ là khởi đầu cho xui xẻo của anh ta mà thôi.Cao Viễn Hàng tự coi như mình xui xẻo, cầm theo điện thoại đi trả phòng, kết quả điện thoại bị hỏng màn hình, không thể bật lên để trả tiền phòng được.Lăn lộn một hồi mới giải quyết xong, kết quả đến trễ giờ bay.Bất đắc dĩ phải lên vội chuyến tiếp theo, lúc tới được thành phố mà anh ta đi công tác, đã là mười hai giờ đêm rồi!Gọi điện thoại hỏi thì khách sạn mà mình đã nhờ người đặt phòng trước khi lên máy bay vẫn chưa được đặt xong.
Nó suýt chút nữa là cười ra tiếng, đây là lần đầu tiên nó may mắn như vậy trong mười bảy năm qua, quả nhiên tìm mọi cách tiếp cận Tô Cẩm Ngọc rất có ích!!
Tô Cẩm Ngọc đúng là một con quỷ may mắn, u hoàng* đó!
(*) dân chơi game hay có thuật ngữ châu u = người may mắn và châu Phi = người xui xẻo; u hoàng là chỉ một người cực kỳ may mắn
Quỷ xui xẻo nằm trên đầu người đàn ông, hung hăng hít một hơi.
“A ~ đây là mùi của ký chủ… Nói…”
Quỷ xui xẻo đột nhiên ngửi thấy một mùi phân thum thủm.
“…”
Người đàn ông ngồi xổm trong nhà vệ sinh lau mồ hôi trên mặt, nhấn nút xả nước rồi nhanh chóng gửi tin nanh ta trong điện thoại.
[Sếp, hiện tại tôi sẽ trả phòng, lát nữa hai giờ sẽ lên máy bay, đến sáu giờ chiều là có thể tới thành phố A rồi!]
Bên kia gửi lại tin nanh ta: Buổi tối tôi phải đi xã giao, cậu đến nơi thì tới khách sạn xxx đặt phòng trước đi.
Quỷ xui xẻo nhìn thoáng qua điện thoại của người đàn ông.
“Cao Viễn Hàng… Ồ, ngươi tên là Cao Viễn Hàng hả… He he.” Quỷ xui xẻo sờ đầu Cao Viễn Hàng.
Cao Viễn Hàng nanh ta lại một câu được, không biết tại sao cổ lại chợt thấy lạnh buốt.
Anh ta xem đồng hồ, lập tức đứng dậy, sau đó nháo nhào thu dọn đồ đạc trong phòng, vội vàng đi trả phòng.
Quỷ xui xẻo cứ nằm trên đầu Cao Viễn Hàng như vậy, cuối cùng rời khỏi nhà vệ sinh, rời khỏi căn phòng kia, nó thở phào nhẹ nhõm.
Cao Viễn Hàng kéo va li đi dọc theo hành lang của khách sạn, lúc sắp đi đến trước cửa thang máy lại đột nhiên vấp phải tấm thảm, bổ nhào xuống đất.
Điện thoại của anh ta bay ra ngoài, thật trùng hợp, điện thoại đã bay thẳng tới lối thoát khẩn cấp — bay ra theo lối vào của thang bộ.
Bùm bùm…
Điện thoại lăn thẳng một đường xuống dưới, con Iphone 13 mà anh ta mới mua đã vỡ màn hình như vậy đó.
Cao Viễn Hàng đuổi theo nhặt lên điện thoại lên, suýt chút nữa đau đến chết đi sống lại: “Mẹ nó!”
Nhưng anh ta không biết, đây mới chỉ là khởi đầu cho xui xẻo của anh ta mà thôi.
Cao Viễn Hàng tự coi như mình xui xẻo, cầm theo điện thoại đi trả phòng, kết quả điện thoại bị hỏng màn hình, không thể bật lên để trả tiền phòng được.
Lăn lộn một hồi mới giải quyết xong, kết quả đến trễ giờ bay.
Bất đắc dĩ phải lên vội chuyến tiếp theo, lúc tới được thành phố mà anh ta đi công tác, đã là mười hai giờ đêm rồi!
Gọi điện thoại hỏi thì khách sạn mà mình đã nhờ người đặt phòng trước khi lên máy bay vẫn chưa được đặt xong.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Nó suýt chút nữa là cười ra tiếng, đây là lần đầu tiên nó may mắn như vậy trong mười bảy năm qua, quả nhiên tìm mọi cách tiếp cận Tô Cẩm Ngọc rất có ích!!Tô Cẩm Ngọc đúng là một con quỷ may mắn, u hoàng* đó!(*) dân chơi game hay có thuật ngữ châu u = người may mắn và châu Phi = người xui xẻo; u hoàng là chỉ một người cực kỳ may mắnQuỷ xui xẻo nằm trên đầu người đàn ông, hung hăng hít một hơi.“A ~ đây là mùi của ký chủ… Nói…”Quỷ xui xẻo đột nhiên ngửi thấy một mùi phân thum thủm.“…”Người đàn ông ngồi xổm trong nhà vệ sinh lau mồ hôi trên mặt, nhấn nút xả nước rồi nhanh chóng gửi tin nanh ta trong điện thoại.[Sếp, hiện tại tôi sẽ trả phòng, lát nữa hai giờ sẽ lên máy bay, đến sáu giờ chiều là có thể tới thành phố A rồi!]Bên kia gửi lại tin nanh ta: Buổi tối tôi phải đi xã giao, cậu đến nơi thì tới khách sạn xxx đặt phòng trước đi.Quỷ xui xẻo nhìn thoáng qua điện thoại của người đàn ông.“Cao Viễn Hàng… Ồ, ngươi tên là Cao Viễn Hàng hả… He he.” Quỷ xui xẻo sờ đầu Cao Viễn Hàng.Cao Viễn Hàng nanh ta lại một câu được, không biết tại sao cổ lại chợt thấy lạnh buốt.Anh ta xem đồng hồ, lập tức đứng dậy, sau đó nháo nhào thu dọn đồ đạc trong phòng, vội vàng đi trả phòng.Quỷ xui xẻo cứ nằm trên đầu Cao Viễn Hàng như vậy, cuối cùng rời khỏi nhà vệ sinh, rời khỏi căn phòng kia, nó thở phào nhẹ nhõm.Cao Viễn Hàng kéo va li đi dọc theo hành lang của khách sạn, lúc sắp đi đến trước cửa thang máy lại đột nhiên vấp phải tấm thảm, bổ nhào xuống đất.Điện thoại của anh ta bay ra ngoài, thật trùng hợp, điện thoại đã bay thẳng tới lối thoát khẩn cấp — bay ra theo lối vào của thang bộ.Bùm bùm…Điện thoại lăn thẳng một đường xuống dưới, con Iphone 13 mà anh ta mới mua đã vỡ màn hình như vậy đó.Cao Viễn Hàng đuổi theo nhặt lên điện thoại lên, suýt chút nữa đau đến chết đi sống lại: “Mẹ nó!”Nhưng anh ta không biết, đây mới chỉ là khởi đầu cho xui xẻo của anh ta mà thôi.Cao Viễn Hàng tự coi như mình xui xẻo, cầm theo điện thoại đi trả phòng, kết quả điện thoại bị hỏng màn hình, không thể bật lên để trả tiền phòng được.Lăn lộn một hồi mới giải quyết xong, kết quả đến trễ giờ bay.Bất đắc dĩ phải lên vội chuyến tiếp theo, lúc tới được thành phố mà anh ta đi công tác, đã là mười hai giờ đêm rồi!Gọi điện thoại hỏi thì khách sạn mà mình đã nhờ người đặt phòng trước khi lên máy bay vẫn chưa được đặt xong.