Tác giả:

Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…

Chương 179

Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 179“Đúng vậy, mẹ, Nhược Nhược cũng biết rồi.”“Hả? Con cũng biết?”“Đúng vậy, bởi vì mẹ luôn bị người ba thối kia bắt nạt. Anh trai đã rất tức giận nên đã theo dõi mẹ và biết được người đó là ba.”Cô bé nhỏ này đem toàn bộ câu chuyện hai anh em phát hiện ra ba như thể nào nói rõ mười mươi cho cô nghe.Ôn Hủ Hủ nghe xong không biết dùng ngôn ngữ để hình dung tâm tình của mình lúc này.Cũng đúng, đứa con trai cô chỉ số IQ cao như thế nào sao cô không biết được. Chỉ mới năm tuổi đã là một hacker, cậu từng dùng kỹ thuật của mình hack vào hệ thống an ninh của bệnh viện Clear. Thì nói gì đến một người ba mà cậu không thể tìm ra được.Ôn Hủ Hủ không nói về đề tài này, ánh mắt cô bắt đầu có chút bi ai nhìn về phía cơ thể nhỏ của đứa bé này.Hoắc Dận: “……”Tiểu Nhược Nhược: “……”Cũng không biết vì sao, hai đứa nhỏ kia đột nhiên có loại dự cảm không lành, giống như sẽ có một điều tồi tệ sắp xảy ra.“Mặc Mặc, mẹ… mẹ thật sự không xứng đáng với con, mẹ chưa bao giờ biết, con… lại có nhiều vấn đề như vậy. Mẹ sai rồi, mẹ đưa con về Clear được không?”Ôn Hủ Hủ nắm bàn tay nhỏ bé của con trai, đem bao nhiêu thống khổ trong lòng nói ra quyết định của mình.Đúng vậy, cô thật sự không nên, không nên vì những chuyện mờ mịt, những thứ không thuộc về mình, mà cô lại bỏ qua những thứ quan trọng nhất bên cạnh.Cô không cách nào tưởng tượng được, cô là một người mẹ nhưng lại không biết gì về sức khỏe của con trai mình? Cô làm sao chịu đựng được?Thằng bé chỉ mới năm tuổi!Hai tròng mắt Ôn Hủ Hủ buông xuống, nước mắt tủi thân rơi lộp bộp.Hai anh em bối rối!Trở lại Clear!!Không phải chứ, mẹ muốn mang bọn họ rời khỏi nơi này? Vậy còn Mặc Bảo thì sao? Mặc Bảo lúc này vẫn còn ở vịnh Thiển Thủy.Còn nữa, nếu cô đi rồi, vậy sau này có phải chỉ còn lại một mình Hoắc Dận không? Cậu sẽ lẻ loi ở đây, không có mẹ, cũng không có em gái và em trai.Cô không cần cậu nữa sao?Hai mắt Hoắc Dận đỏ lên, thoát khỏi lòng mẹ, toang chạy đi.”Mặc Mặc, sao con lại chạy? Quay lại đi, đừng chay!” Ôn Hủ Hủ vội vàng đứng dậy, dắt theo con gái bên cạnh đuổi theo.Có chuyện gì với đứa nhỏ vậy? Sao nghe cô nói đưa chúng về lại Clear thì cậu bé lại bỏ chạy?Ôn Hủ Hủ có chút không hiểu.Nhưng nếu cô biết đứa con này, không phải là Mặc Bảo, mà là Dận Dận của cô, thì tất cả mọi thắc mắc của cô sẽ được sáng tỏ.Điều Hoắc Dận không thể chấp nhận nhất, chính là mẹ lại bỏ rơi cậu!

Chương 179

“Đúng vậy, mẹ, Nhược Nhược cũng biết rồi.”

“Hả? Con cũng biết?”

“Đúng vậy, bởi vì mẹ luôn bị người ba thối kia bắt nạt. Anh trai đã rất tức giận nên đã theo dõi mẹ và biết được người đó là ba.”

Cô bé nhỏ này đem toàn bộ câu chuyện hai anh em phát hiện ra ba như thể nào nói rõ mười mươi cho cô nghe.

Ôn Hủ Hủ nghe xong không biết dùng ngôn ngữ để hình dung tâm tình của mình lúc này.

Cũng đúng, đứa con trai cô chỉ số IQ cao như thế nào sao cô không biết được. Chỉ mới năm tuổi đã là một hacker, cậu từng dùng kỹ thuật của mình hack vào hệ thống an ninh của bệnh viện Clear. Thì nói gì đến một người ba mà cậu không thể tìm ra được.

Ôn Hủ Hủ không nói về đề tài này, ánh mắt cô bắt đầu có chút bi ai nhìn về phía cơ thể nhỏ của đứa bé này.

Hoắc Dận: “……”

Tiểu Nhược Nhược: “……”

Cũng không biết vì sao, hai đứa nhỏ kia đột nhiên có loại dự cảm không lành, giống như sẽ có một điều tồi tệ sắp xảy ra.

“Mặc Mặc, mẹ… mẹ thật sự không xứng đáng với con, mẹ chưa bao giờ biết, con… lại có nhiều vấn đề như vậy. Mẹ sai rồi, mẹ đưa con về Clear được không?”

Ôn Hủ Hủ nắm bàn tay nhỏ bé của con trai, đem bao nhiêu thống khổ trong lòng nói ra quyết định của mình.

Đúng vậy, cô thật sự không nên, không nên vì những chuyện mờ mịt, những thứ không thuộc về mình, mà cô lại bỏ qua những thứ quan trọng nhất bên cạnh.

Cô không cách nào tưởng tượng được, cô là một người mẹ nhưng lại không biết gì về sức khỏe của con trai mình? Cô làm sao chịu đựng được?

Thằng bé chỉ mới năm tuổi!

Hai tròng mắt Ôn Hủ Hủ buông xuống, nước mắt tủi thân rơi lộp bộp.

Hai anh em bối rối!

Trở lại Clear!!

Không phải chứ, mẹ muốn mang bọn họ rời khỏi nơi này? Vậy còn Mặc Bảo thì sao? Mặc Bảo lúc này vẫn còn ở vịnh Thiển Thủy.

Còn nữa, nếu cô đi rồi, vậy sau này có phải chỉ còn lại một mình Hoắc Dận không? Cậu sẽ lẻ loi ở đây, không có mẹ, cũng không có em gái và em trai.

Cô không cần cậu nữa sao?

Hai mắt Hoắc Dận đỏ lên, thoát khỏi lòng mẹ, toang chạy đi.

”Mặc Mặc, sao con lại chạy? Quay lại đi, đừng chay!” Ôn Hủ Hủ vội vàng đứng dậy, dắt theo con gái bên cạnh đuổi theo.

Có chuyện gì với đứa nhỏ vậy? Sao nghe cô nói đưa chúng về lại Clear thì cậu bé lại bỏ chạy?

Ôn Hủ Hủ có chút không hiểu.

Nhưng nếu cô biết đứa con này, không phải là Mặc Bảo, mà là Dận Dận của cô, thì tất cả mọi thắc mắc của cô sẽ được sáng tỏ.

Điều Hoắc Dận không thể chấp nhận nhất, chính là mẹ lại bỏ rơi cậu!

Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 179“Đúng vậy, mẹ, Nhược Nhược cũng biết rồi.”“Hả? Con cũng biết?”“Đúng vậy, bởi vì mẹ luôn bị người ba thối kia bắt nạt. Anh trai đã rất tức giận nên đã theo dõi mẹ và biết được người đó là ba.”Cô bé nhỏ này đem toàn bộ câu chuyện hai anh em phát hiện ra ba như thể nào nói rõ mười mươi cho cô nghe.Ôn Hủ Hủ nghe xong không biết dùng ngôn ngữ để hình dung tâm tình của mình lúc này.Cũng đúng, đứa con trai cô chỉ số IQ cao như thế nào sao cô không biết được. Chỉ mới năm tuổi đã là một hacker, cậu từng dùng kỹ thuật của mình hack vào hệ thống an ninh của bệnh viện Clear. Thì nói gì đến một người ba mà cậu không thể tìm ra được.Ôn Hủ Hủ không nói về đề tài này, ánh mắt cô bắt đầu có chút bi ai nhìn về phía cơ thể nhỏ của đứa bé này.Hoắc Dận: “……”Tiểu Nhược Nhược: “……”Cũng không biết vì sao, hai đứa nhỏ kia đột nhiên có loại dự cảm không lành, giống như sẽ có một điều tồi tệ sắp xảy ra.“Mặc Mặc, mẹ… mẹ thật sự không xứng đáng với con, mẹ chưa bao giờ biết, con… lại có nhiều vấn đề như vậy. Mẹ sai rồi, mẹ đưa con về Clear được không?”Ôn Hủ Hủ nắm bàn tay nhỏ bé của con trai, đem bao nhiêu thống khổ trong lòng nói ra quyết định của mình.Đúng vậy, cô thật sự không nên, không nên vì những chuyện mờ mịt, những thứ không thuộc về mình, mà cô lại bỏ qua những thứ quan trọng nhất bên cạnh.Cô không cách nào tưởng tượng được, cô là một người mẹ nhưng lại không biết gì về sức khỏe của con trai mình? Cô làm sao chịu đựng được?Thằng bé chỉ mới năm tuổi!Hai tròng mắt Ôn Hủ Hủ buông xuống, nước mắt tủi thân rơi lộp bộp.Hai anh em bối rối!Trở lại Clear!!Không phải chứ, mẹ muốn mang bọn họ rời khỏi nơi này? Vậy còn Mặc Bảo thì sao? Mặc Bảo lúc này vẫn còn ở vịnh Thiển Thủy.Còn nữa, nếu cô đi rồi, vậy sau này có phải chỉ còn lại một mình Hoắc Dận không? Cậu sẽ lẻ loi ở đây, không có mẹ, cũng không có em gái và em trai.Cô không cần cậu nữa sao?Hai mắt Hoắc Dận đỏ lên, thoát khỏi lòng mẹ, toang chạy đi.”Mặc Mặc, sao con lại chạy? Quay lại đi, đừng chay!” Ôn Hủ Hủ vội vàng đứng dậy, dắt theo con gái bên cạnh đuổi theo.Có chuyện gì với đứa nhỏ vậy? Sao nghe cô nói đưa chúng về lại Clear thì cậu bé lại bỏ chạy?Ôn Hủ Hủ có chút không hiểu.Nhưng nếu cô biết đứa con này, không phải là Mặc Bảo, mà là Dận Dận của cô, thì tất cả mọi thắc mắc của cô sẽ được sáng tỏ.Điều Hoắc Dận không thể chấp nhận nhất, chính là mẹ lại bỏ rơi cậu!

Chương 179