Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 742: C742: Chương 742
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Quỷ xui xẻo trên đầu Cao Viễn Hàng lại chẳng chút cố kỵ. Dưới khí thế bức người của Tô Cẩm Ngọc, nó ấm ức kể lại toàn bộ những việc đã hại Cao Viễn Hàng đêm đó.Tô Cẩm Ngọc: “…”Kỷ Trường: “…”Túc Bảo thắc mắc: “Giường nước là gì?”Cao Viễn Hàng: “Khụ….”Mộc Quy Phàm: “Khụ….”Tô Nhất Trần: “Khụ….”Túc Bảo nhìn ba, cậu cả và chú bị quỷ xui xẻo nhập thân, sao ai nghe cũng đều ho thế này?Cô bé hỏi tiếp: “Giường nước là dùng nước để làm giường ạ? Hay là đặt cái giường lên nước? Thế có bị chìm không? Hay là cái giường đựng đầy nước ở trên? Nếu vậy thì có bị rò nước không? Người ta sẽ nằm trong nước ạ?”Cô bé còn hồ nghi hỏi một tràng các câu hỏi khiến bé bối rối.Nhưng, người lớn càng ho dữ dội hơn, Mộc Quy Phàm nói: “Trẻ con không được phép hỏi nhiều như vậy”.Kỳ lạ thật đấy….Người lớn muốn trẻ con hiểu chuyện, nhưng nếu trẻ con không đặt ra nhiều câu hỏi thì sao mà hiểu chuyện được nhỉ??Cái đầu nhỏ của Túc Bảo tràn đầy nghi hoặc, bé nhìn về phía mẹ mình, ai ngờ mẹ bé và quỷ xui xẻo đang cãi nhau kịch liệt hơn.Phải nói là mẹ bé đang đánh quỷ xui xẻo dữ dội hơn mới đúng.Túc Bảo hỏi: “Mẹ ơi, giường nước là gì ạ?”Tô Cẩm Ngọc: “Ơ…Cái này mẹ cũng không rõ lắm.”Cô trả lời ậm ờ, để che đậy sự xấu hổ của mình, cô bắt đầu điên cuồng bứt tóc quỷ xui xẻo.Quỷ xui xẻo: “Túc Bảo, ngươi đừng hỏi nữa, mẹ của ngươi sắp phá nát bộ tóc của ta rồi đấy!”Túc Bảo dẩu môi, được thôi!Người lớn thật kỳ lạ, không nói thì thôi, về nhà cô bé sẽ hỏi anh Tử Du của bé.Túc Bảo tức giận đi tới trước mặt Cao Viễn Hàng, duỗi tay nắm lấy chân quỷ xui xẻo.“Anh tự đi hay em phải mời anh đi?” Cô bé con nói rất bá đạo.Rõ là học theo phong cách của Mộc Quy Phàm và Tô Nhất Trần mà!Cao Viễn Hàng không biết Túc Bảo đang nói với quỷ xui xẻo nên bèn đứng dậy, nói: “Chú tự đi…”Ôi, quả nhiên chuyện xảy ra hôm đi công tác kia vô cùng xui xẻo mà, phỏng vấn công ty nào cũng đều bị đánh trượt….Nhưng, Túc Bảo lại nắm lấy tay Cao Viễn Hàng rồi ấn anh ta ngồi xuống ghế: “Chú ơi chú ngồi đi! Yên tâm, Túc Bảo sẽ chịu trách nhiệm với chú mà!”Cao Viễn Hàng: “??”Tuy không hiểu cô bé con đang nói gì….Nhưng…. Cứu với, cô bé này dễ thương quá!Rõ ràng chỉ là một đứa bé, nhưng lại trưng ra bản mặt nghiêm túc rồi nói sẽ chịu trách nhiệm với anh ta!
Quỷ xui xẻo trên đầu Cao Viễn Hàng lại chẳng chút cố kỵ. Dưới khí thế bức người của Tô Cẩm Ngọc, nó ấm ức kể lại toàn bộ những việc đã hại Cao Viễn Hàng đêm đó.
Tô Cẩm Ngọc: “…”
Kỷ Trường: “…”
Túc Bảo thắc mắc: “Giường nước là gì?”
Cao Viễn Hàng: “Khụ….”
Mộc Quy Phàm: “Khụ….”
Tô Nhất Trần: “Khụ….”
Túc Bảo nhìn ba, cậu cả và chú bị quỷ xui xẻo nhập thân, sao ai nghe cũng đều ho thế này?
Cô bé hỏi tiếp: “Giường nước là dùng nước để làm giường ạ? Hay là đặt cái giường lên nước? Thế có bị chìm không? Hay là cái giường đựng đầy nước ở trên? Nếu vậy thì có bị rò nước không? Người ta sẽ nằm trong nước ạ?”
Cô bé còn hồ nghi hỏi một tràng các câu hỏi khiến bé bối rối.
Nhưng, người lớn càng ho dữ dội hơn, Mộc Quy Phàm nói: “Trẻ con không được phép hỏi nhiều như vậy”.
Kỳ lạ thật đấy….Người lớn muốn trẻ con hiểu chuyện, nhưng nếu trẻ con không đặt ra nhiều câu hỏi thì sao mà hiểu chuyện được nhỉ??
Cái đầu nhỏ của Túc Bảo tràn đầy nghi hoặc, bé nhìn về phía mẹ mình, ai ngờ mẹ bé và quỷ xui xẻo đang cãi nhau kịch liệt hơn.
Phải nói là mẹ bé đang đánh quỷ xui xẻo dữ dội hơn mới đúng.
Túc Bảo hỏi: “Mẹ ơi, giường nước là gì ạ?”
Tô Cẩm Ngọc: “Ơ…Cái này mẹ cũng không rõ lắm.”
Cô trả lời ậm ờ, để che đậy sự xấu hổ của mình, cô bắt đầu điên cuồng bứt tóc quỷ xui xẻo.
Quỷ xui xẻo: “Túc Bảo, ngươi đừng hỏi nữa, mẹ của ngươi sắp phá nát bộ tóc của ta rồi đấy!”
Túc Bảo dẩu môi, được thôi!
Người lớn thật kỳ lạ, không nói thì thôi, về nhà cô bé sẽ hỏi anh Tử Du của bé.
Túc Bảo tức giận đi tới trước mặt Cao Viễn Hàng, duỗi tay nắm lấy chân quỷ xui xẻo.
“Anh tự đi hay em phải mời anh đi?” Cô bé con nói rất bá đạo.
Rõ là học theo phong cách của Mộc Quy Phàm và Tô Nhất Trần mà!
Cao Viễn Hàng không biết Túc Bảo đang nói với quỷ xui xẻo nên bèn đứng dậy, nói: “Chú tự đi…”
Ôi, quả nhiên chuyện xảy ra hôm đi công tác kia vô cùng xui xẻo mà, phỏng vấn công ty nào cũng đều bị đánh trượt….
Nhưng, Túc Bảo lại nắm lấy tay Cao Viễn Hàng rồi ấn anh ta ngồi xuống ghế: “Chú ơi chú ngồi đi! Yên tâm, Túc Bảo sẽ chịu trách nhiệm với chú mà!”
Cao Viễn Hàng: “??”
Tuy không hiểu cô bé con đang nói gì….Nhưng…. Cứu với, cô bé này dễ thương quá!
Rõ ràng chỉ là một đứa bé, nhưng lại trưng ra bản mặt nghiêm túc rồi nói sẽ chịu trách nhiệm với anh ta!
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Quỷ xui xẻo trên đầu Cao Viễn Hàng lại chẳng chút cố kỵ. Dưới khí thế bức người của Tô Cẩm Ngọc, nó ấm ức kể lại toàn bộ những việc đã hại Cao Viễn Hàng đêm đó.Tô Cẩm Ngọc: “…”Kỷ Trường: “…”Túc Bảo thắc mắc: “Giường nước là gì?”Cao Viễn Hàng: “Khụ….”Mộc Quy Phàm: “Khụ….”Tô Nhất Trần: “Khụ….”Túc Bảo nhìn ba, cậu cả và chú bị quỷ xui xẻo nhập thân, sao ai nghe cũng đều ho thế này?Cô bé hỏi tiếp: “Giường nước là dùng nước để làm giường ạ? Hay là đặt cái giường lên nước? Thế có bị chìm không? Hay là cái giường đựng đầy nước ở trên? Nếu vậy thì có bị rò nước không? Người ta sẽ nằm trong nước ạ?”Cô bé còn hồ nghi hỏi một tràng các câu hỏi khiến bé bối rối.Nhưng, người lớn càng ho dữ dội hơn, Mộc Quy Phàm nói: “Trẻ con không được phép hỏi nhiều như vậy”.Kỳ lạ thật đấy….Người lớn muốn trẻ con hiểu chuyện, nhưng nếu trẻ con không đặt ra nhiều câu hỏi thì sao mà hiểu chuyện được nhỉ??Cái đầu nhỏ của Túc Bảo tràn đầy nghi hoặc, bé nhìn về phía mẹ mình, ai ngờ mẹ bé và quỷ xui xẻo đang cãi nhau kịch liệt hơn.Phải nói là mẹ bé đang đánh quỷ xui xẻo dữ dội hơn mới đúng.Túc Bảo hỏi: “Mẹ ơi, giường nước là gì ạ?”Tô Cẩm Ngọc: “Ơ…Cái này mẹ cũng không rõ lắm.”Cô trả lời ậm ờ, để che đậy sự xấu hổ của mình, cô bắt đầu điên cuồng bứt tóc quỷ xui xẻo.Quỷ xui xẻo: “Túc Bảo, ngươi đừng hỏi nữa, mẹ của ngươi sắp phá nát bộ tóc của ta rồi đấy!”Túc Bảo dẩu môi, được thôi!Người lớn thật kỳ lạ, không nói thì thôi, về nhà cô bé sẽ hỏi anh Tử Du của bé.Túc Bảo tức giận đi tới trước mặt Cao Viễn Hàng, duỗi tay nắm lấy chân quỷ xui xẻo.“Anh tự đi hay em phải mời anh đi?” Cô bé con nói rất bá đạo.Rõ là học theo phong cách của Mộc Quy Phàm và Tô Nhất Trần mà!Cao Viễn Hàng không biết Túc Bảo đang nói với quỷ xui xẻo nên bèn đứng dậy, nói: “Chú tự đi…”Ôi, quả nhiên chuyện xảy ra hôm đi công tác kia vô cùng xui xẻo mà, phỏng vấn công ty nào cũng đều bị đánh trượt….Nhưng, Túc Bảo lại nắm lấy tay Cao Viễn Hàng rồi ấn anh ta ngồi xuống ghế: “Chú ơi chú ngồi đi! Yên tâm, Túc Bảo sẽ chịu trách nhiệm với chú mà!”Cao Viễn Hàng: “??”Tuy không hiểu cô bé con đang nói gì….Nhưng…. Cứu với, cô bé này dễ thương quá!Rõ ràng chỉ là một đứa bé, nhưng lại trưng ra bản mặt nghiêm túc rồi nói sẽ chịu trách nhiệm với anh ta!