Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 745: C745: Chương 745
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Ồ, còn thừa hai cái bánh nè?Túc Bảo nhìn Tô Nhất Trần đăm đăm, thấy anh miễn cưỡng ăn xong cái bánh trong miệng thì bé lại lập tức nhét thêm một cái bánh vào miệng anh.Mộc Quy Phàm: “Khụ…..Nước.”Túc Bảo ân cần đi lấy nước giúp, thấy Mộc Quy Phàm đã ăn xong bánh, bé lại nhanh tay lẹ mắt nhét cái bánh cuối cùng vào miệng anh.Xong việc, Túc Bảo mừng rơn chạy vào bếp: “Ngoại ơi, con và ba và cậu cả ăn xong hết rồi ạ!”Bà cụ Tô cười nói: “Vừa hay chè hạt sen đã nấu xong.”Túc Bảo: “Tốt quá!”Mộc Quy Phàm lập tức đứng dậy: “A….nhớ ra rồi, ba có chuyện phải báo cáo với lãnh đạo.”Tô Nhất Trần cầm chiếc cặp lên, nói: “Cậu quên ký văn bản, cậu phải về công ty.”Đúng lúc này, bà cụ Tô bưng chè hạt sen ra, nói: “Đứng lại! Ăn xong rồi đi!”Mộc Quy Phàm: “…”Tô Nhất Trần: “…”Nói thật, tay nghề của bà cụ Tô thực ra không tệ.Bất kể là món mặn hay món tráng miệng, hương vị đều không thua kém nhà hàng năm sao.Chỉ là, bà cụ Tô làm bữa sáng lúc bảy tám giờ, nấu đồ ăn nhẹ lúc mười giờ, bữa trưa lúc mười hai giờ trưa, trà chiều và món tráng miệng lúc ba giờ chiều, bữa tối khoảng sáu giờ, sau bữa tối còn có trà hoa quả và cháo bồi bổ sức khỏe…Trước khi đi ngủ, bà cụ Tô còn hỏi có muốn ăn đồ ăn khuya không?Bất cứ ai cũng không thể tiêu hóa hết từng ấy đồ ăn!Lúc mới về nhà họ Tô, Túc Bảo ốm tong teo, bây giờ thì đôi má của bé đã phính sữa, bàn tay cũng múp míp, ôm cô bé vào người giống như ôm cục bột nhỏ mềm mại.Nếu Mộc Quy Phàm không chạy bộ và tập thể dục hàng ngày, có lẽ tám múi cơ bụng đã gộp lại thành một…Tô Nhất Trần gọi một cuộc điện thoại: “Khúc Hưởng, mang tài liệu cho dự án mới của công ty tới đây…À đúng rồi, đưa cả Cao Viễn Hàng tới đây…”Bên kia điện thoại, Khúc Hưởng tắt di động với vẻ mặt khó hiểu.Anh ta đi về phía văn phòng chủ tịch thì trông thấy một nhóm người đang tụ tập quanh cửa để nhìn lén.“Mọi người đang nhìn cái gì thế? Mau đi làm việc của mình đi!” Khúc Hưởng nghiêm mặt nói.Đám nhân viên lập tức giải tán, làm bộ in tài liệu, pha cà phê, bàn bạc chuyện với đồng nghiệp…Khúc Hưởng vào phòng lay Cao Viễn Hàng, hồi lâu sau anh ta mới mờ mịt mở mắt ra.“Đi thôi!” Khúc Hưởng nói.Cao Viễn Hàng lơ mơ đứng dậy, không khỏi đưa tay sờ cổ.Sao anh ta lại thấy cổ đau mỏi nhỉ, sao ban nãy anh ta lại ngủ thiếp đi thế này??Môi truyền tới cảm giác đau nhói, Cao Viễn Hàng vô thức đưa tay sờ, bỗng xựt một tiếng.“Trợ lý Khúc, chúng ta đi đâu vậy?” Cao Viễn Hàng đi theo sau lưng Khúc Hưởng hỏi.Khúc Hưởng: “Tô tổng kêu chúng ta đưa văn kiện tới nhà anh ấy.”
Ồ, còn thừa hai cái bánh nè?
Túc Bảo nhìn Tô Nhất Trần đăm đăm, thấy anh miễn cưỡng ăn xong cái bánh trong miệng thì bé lại lập tức nhét thêm một cái bánh vào miệng anh.
Mộc Quy Phàm: “Khụ…..Nước.”
Túc Bảo ân cần đi lấy nước giúp, thấy Mộc Quy Phàm đã ăn xong bánh, bé lại nhanh tay lẹ mắt nhét cái bánh cuối cùng vào miệng anh.
Xong việc, Túc Bảo mừng rơn chạy vào bếp: “Ngoại ơi, con và ba và cậu cả ăn xong hết rồi ạ!”
Bà cụ Tô cười nói: “Vừa hay chè hạt sen đã nấu xong.”
Túc Bảo: “Tốt quá!”
Mộc Quy Phàm lập tức đứng dậy: “A….nhớ ra rồi, ba có chuyện phải báo cáo với lãnh đạo.”
Tô Nhất Trần cầm chiếc cặp lên, nói: “Cậu quên ký văn bản, cậu phải về công ty.”
Đúng lúc này, bà cụ Tô bưng chè hạt sen ra, nói: “Đứng lại! Ăn xong rồi đi!”
Mộc Quy Phàm: “…”
Tô Nhất Trần: “…”
Nói thật, tay nghề của bà cụ Tô thực ra không tệ.
Bất kể là món mặn hay món tráng miệng, hương vị đều không thua kém nhà hàng năm sao.
Chỉ là, bà cụ Tô làm bữa sáng lúc bảy tám giờ, nấu đồ ăn nhẹ lúc mười giờ, bữa trưa lúc mười hai giờ trưa, trà chiều và món tráng miệng lúc ba giờ chiều, bữa tối khoảng sáu giờ, sau bữa tối còn có trà hoa quả và cháo bồi bổ sức khỏe…
Trước khi đi ngủ, bà cụ Tô còn hỏi có muốn ăn đồ ăn khuya không?
Bất cứ ai cũng không thể tiêu hóa hết từng ấy đồ ăn!
Lúc mới về nhà họ Tô, Túc Bảo ốm tong teo, bây giờ thì đôi má của bé đã phính sữa, bàn tay cũng múp míp, ôm cô bé vào người giống như ôm cục bột nhỏ mềm mại.
Nếu Mộc Quy Phàm không chạy bộ và tập thể dục hàng ngày, có lẽ tám múi cơ bụng đã gộp lại thành một…
Tô Nhất Trần gọi một cuộc điện thoại: “Khúc Hưởng, mang tài liệu cho dự án mới của công ty tới đây…À đúng rồi, đưa cả Cao Viễn Hàng tới đây…”
Bên kia điện thoại, Khúc Hưởng tắt di động với vẻ mặt khó hiểu.
Anh ta đi về phía văn phòng chủ tịch thì trông thấy một nhóm người đang tụ tập quanh cửa để nhìn lén.
“Mọi người đang nhìn cái gì thế? Mau đi làm việc của mình đi!” Khúc Hưởng nghiêm mặt nói.
Đám nhân viên lập tức giải tán, làm bộ in tài liệu, pha cà phê, bàn bạc chuyện với đồng nghiệp…
Khúc Hưởng vào phòng lay Cao Viễn Hàng, hồi lâu sau anh ta mới mờ mịt mở mắt ra.
“Đi thôi!” Khúc Hưởng nói.
Cao Viễn Hàng lơ mơ đứng dậy, không khỏi đưa tay sờ cổ.
Sao anh ta lại thấy cổ đau mỏi nhỉ, sao ban nãy anh ta lại ngủ thiếp đi thế này??
Môi truyền tới cảm giác đau nhói, Cao Viễn Hàng vô thức đưa tay sờ, bỗng xựt một tiếng.
“Trợ lý Khúc, chúng ta đi đâu vậy?” Cao Viễn Hàng đi theo sau lưng Khúc Hưởng hỏi.
Khúc Hưởng: “Tô tổng kêu chúng ta đưa văn kiện tới nhà anh ấy.”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Ồ, còn thừa hai cái bánh nè?Túc Bảo nhìn Tô Nhất Trần đăm đăm, thấy anh miễn cưỡng ăn xong cái bánh trong miệng thì bé lại lập tức nhét thêm một cái bánh vào miệng anh.Mộc Quy Phàm: “Khụ…..Nước.”Túc Bảo ân cần đi lấy nước giúp, thấy Mộc Quy Phàm đã ăn xong bánh, bé lại nhanh tay lẹ mắt nhét cái bánh cuối cùng vào miệng anh.Xong việc, Túc Bảo mừng rơn chạy vào bếp: “Ngoại ơi, con và ba và cậu cả ăn xong hết rồi ạ!”Bà cụ Tô cười nói: “Vừa hay chè hạt sen đã nấu xong.”Túc Bảo: “Tốt quá!”Mộc Quy Phàm lập tức đứng dậy: “A….nhớ ra rồi, ba có chuyện phải báo cáo với lãnh đạo.”Tô Nhất Trần cầm chiếc cặp lên, nói: “Cậu quên ký văn bản, cậu phải về công ty.”Đúng lúc này, bà cụ Tô bưng chè hạt sen ra, nói: “Đứng lại! Ăn xong rồi đi!”Mộc Quy Phàm: “…”Tô Nhất Trần: “…”Nói thật, tay nghề của bà cụ Tô thực ra không tệ.Bất kể là món mặn hay món tráng miệng, hương vị đều không thua kém nhà hàng năm sao.Chỉ là, bà cụ Tô làm bữa sáng lúc bảy tám giờ, nấu đồ ăn nhẹ lúc mười giờ, bữa trưa lúc mười hai giờ trưa, trà chiều và món tráng miệng lúc ba giờ chiều, bữa tối khoảng sáu giờ, sau bữa tối còn có trà hoa quả và cháo bồi bổ sức khỏe…Trước khi đi ngủ, bà cụ Tô còn hỏi có muốn ăn đồ ăn khuya không?Bất cứ ai cũng không thể tiêu hóa hết từng ấy đồ ăn!Lúc mới về nhà họ Tô, Túc Bảo ốm tong teo, bây giờ thì đôi má của bé đã phính sữa, bàn tay cũng múp míp, ôm cô bé vào người giống như ôm cục bột nhỏ mềm mại.Nếu Mộc Quy Phàm không chạy bộ và tập thể dục hàng ngày, có lẽ tám múi cơ bụng đã gộp lại thành một…Tô Nhất Trần gọi một cuộc điện thoại: “Khúc Hưởng, mang tài liệu cho dự án mới của công ty tới đây…À đúng rồi, đưa cả Cao Viễn Hàng tới đây…”Bên kia điện thoại, Khúc Hưởng tắt di động với vẻ mặt khó hiểu.Anh ta đi về phía văn phòng chủ tịch thì trông thấy một nhóm người đang tụ tập quanh cửa để nhìn lén.“Mọi người đang nhìn cái gì thế? Mau đi làm việc của mình đi!” Khúc Hưởng nghiêm mặt nói.Đám nhân viên lập tức giải tán, làm bộ in tài liệu, pha cà phê, bàn bạc chuyện với đồng nghiệp…Khúc Hưởng vào phòng lay Cao Viễn Hàng, hồi lâu sau anh ta mới mờ mịt mở mắt ra.“Đi thôi!” Khúc Hưởng nói.Cao Viễn Hàng lơ mơ đứng dậy, không khỏi đưa tay sờ cổ.Sao anh ta lại thấy cổ đau mỏi nhỉ, sao ban nãy anh ta lại ngủ thiếp đi thế này??Môi truyền tới cảm giác đau nhói, Cao Viễn Hàng vô thức đưa tay sờ, bỗng xựt một tiếng.“Trợ lý Khúc, chúng ta đi đâu vậy?” Cao Viễn Hàng đi theo sau lưng Khúc Hưởng hỏi.Khúc Hưởng: “Tô tổng kêu chúng ta đưa văn kiện tới nhà anh ấy.”