Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 747: C747: Chương 747

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Du đọc: “Giường nước, đúng như tên gọi của nó, là một chiếc giường mềm mại có nước bên trong… Nó được tạo ra dựa trên nguyên lý nổi của nước, hoàn toàn phù hợp với đường cong cơ thể… nâng đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể. Giảm áp lực lên cột sống, cơ, mao mạch và hệ thần kinh đóng vai trò đặc biệt trong việc chăm sóc cột sống…”Túc Bảo: Nghe tuyệt quá, nhưng cũng đâu có gì ghê gớm, sao người lớn lại không trả lời câu hỏi của bé??Túc Bảo lập tức giơ tay: “Anh ơi em muốn có giường nước!”Tô Tử Du gật đầu: “Được.”Cậu không thể làm được lưới bắt quỷ hay la bàn xịn như của Túc Bảo.Nhưng một cái giường nước lẽ nào lại không làm nổi?Tô Tử Du mở trang web và kiểm tra tất cả thông tin về giường nước trong ba phút.Nói làm là làm, Tô Tử Du kêu người làm mang đến một chiếc túi nhựa siêu lớn – loại màng nhựa lớn dùng để bọc nệm và ghế sofa, rất to và dày.Sau đó cậu trải cái túi nhựa lên giường, kéo ống nước đổ vào…Cuối cùng, buộc chặt lỗ hở và trải tấm trải ga giường lên trên——“Xong rồi! Giường nước em cần đây!” Tô Tử Du kiêu ngạo nói. Sau đó, cậu bồi thêm một câu: “Không thể đựng nước quá đầy, nếu không túi nước sẽ nở ra như bong bóng, không ai có thể nằm lên đâu.”Hai mắt Túc Bảo sáng lấp lánh: “Anh ơi anh thật lợi hại, anh hiểu nhiều thứ thật đó!”Nghe lời khen, ‘cái đuôi’ của Tô Tử Du cũng cong vút lên, cậu nói: “Đương nhiên!”Hai đứa trẻ hào hứng đá giày, leo lên giường lăn lộn.Túc Bảo vui vẻ nói: “Lạnh như băng, thật thoải mái!”Tô Tử Du: “Đúng vậy, giống như ngủ trên mặt nước.”Túc Bảo chạy vù ra ngoài: “Em đi gọi chị Hân Hân nha!”Sau khi hoàn thành hai trang bài tập thư pháp với đôi mắt ngấn lệ, Hân Hân sắp không mở nổi mắt nữa, cô bé nói: “Ba ơi, con buồn ngủ quá.”Tô Tử Lâm không hề bị lay động: “Để ba kiểm tra thử, nếu viết sai thì phải viết lại…”Anh còn chưa dứt lời thì đã trông thấy Túc Bảo ló đầu vào: “Chị Hân Hân, chị làm bài tập xong chưa? Em cho chị xem một thứ rất thú vị nè ~”Hân Hân lập tức đặt bút xuống, nói: “Xong rồi, xong rồi, đi thôi.”Tô Tử Lâm “…”Hân Hân kéo Túc Bảo chạy như bay.“Cái gì thú vị thế?” Không cần làm bài tập nữa nên Hân Hân lại tràn đầy tinh thần!!Túc Bảo kéo Hân Hân lên giường, vỗ xuống giường, nói: “Chị, nhanh nằm xuống đi!”Hân Hân hồ nghi nằm xuống, sau đó hai mắt cô bé sáng bừng, bé nói: “Giường có thể chuyển động nè! Mềm mại, mát lạnh, thật thoải mái!”Túc Bảo cười nói: “Không phải giường có thể chuyển động đâu, đây là giường nước! Bên trong có nước.”Hân Hân thán phục, hóa ra còn có giường nước cơ đấy!Nằm ngủ trên giường nước thú vị biết bao!!

Tô Tử Du đọc: “Giường nước, đúng như tên gọi của nó, là một chiếc giường mềm mại có nước bên trong… Nó được tạo ra dựa trên nguyên lý nổi của nước, hoàn toàn phù hợp với đường cong cơ thể… nâng đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể. Giảm áp lực lên cột sống, cơ, mao mạch và hệ thần kinh đóng vai trò đặc biệt trong việc chăm sóc cột sống…”

Túc Bảo: Nghe tuyệt quá, nhưng cũng đâu có gì ghê gớm, sao người lớn lại không trả lời câu hỏi của bé??

Túc Bảo lập tức giơ tay: “Anh ơi em muốn có giường nước!”

Tô Tử Du gật đầu: “Được.”

Cậu không thể làm được lưới bắt quỷ hay la bàn xịn như của Túc Bảo.

Nhưng một cái giường nước lẽ nào lại không làm nổi?

Tô Tử Du mở trang web và kiểm tra tất cả thông tin về giường nước trong ba phút.

Nói làm là làm, Tô Tử Du kêu người làm mang đến một chiếc túi nhựa siêu lớn – loại màng nhựa lớn dùng để bọc nệm và ghế sofa, rất to và dày.

Sau đó cậu trải cái túi nhựa lên giường, kéo ống nước đổ vào…

Cuối cùng, buộc chặt lỗ hở và trải tấm trải ga giường lên trên——

“Xong rồi! Giường nước em cần đây!” Tô Tử Du kiêu ngạo nói. Sau đó, cậu bồi thêm một câu: “Không thể đựng nước quá đầy, nếu không túi nước sẽ nở ra như bong bóng, không ai có thể nằm lên đâu.”

Hai mắt Túc Bảo sáng lấp lánh: “Anh ơi anh thật lợi hại, anh hiểu nhiều thứ thật đó!”

Nghe lời khen, ‘cái đuôi’ của Tô Tử Du cũng cong vút lên, cậu nói: “Đương nhiên!”

Hai đứa trẻ hào hứng đá giày, leo lên giường lăn lộn.

Túc Bảo vui vẻ nói: “Lạnh như băng, thật thoải mái!”

Tô Tử Du: “Đúng vậy, giống như ngủ trên mặt nước.”

Túc Bảo chạy vù ra ngoài: “Em đi gọi chị Hân Hân nha!”

Sau khi hoàn thành hai trang bài tập thư pháp với đôi mắt ngấn lệ, Hân Hân sắp không mở nổi mắt nữa, cô bé nói: “Ba ơi, con buồn ngủ quá.”

Tô Tử Lâm không hề bị lay động: “Để ba kiểm tra thử, nếu viết sai thì phải viết lại…”

Anh còn chưa dứt lời thì đã trông thấy Túc Bảo ló đầu vào: “Chị Hân Hân, chị làm bài tập xong chưa? Em cho chị xem một thứ rất thú vị nè ~”

Hân Hân lập tức đặt bút xuống, nói: “Xong rồi, xong rồi, đi thôi.”

Tô Tử Lâm “…”

Hân Hân kéo Túc Bảo chạy như bay.

“Cái gì thú vị thế?” Không cần làm bài tập nữa nên Hân Hân lại tràn đầy tinh thần!!

Túc Bảo kéo Hân Hân lên giường, vỗ xuống giường, nói: “Chị, nhanh nằm xuống đi!”

Hân Hân hồ nghi nằm xuống, sau đó hai mắt cô bé sáng bừng, bé nói: “Giường có thể chuyển động nè! Mềm mại, mát lạnh, thật thoải mái!”

Túc Bảo cười nói: “Không phải giường có thể chuyển động đâu, đây là giường nước! Bên trong có nước.”

Hân Hân thán phục, hóa ra còn có giường nước cơ đấy!

Nằm ngủ trên giường nước thú vị biết bao!!

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Du đọc: “Giường nước, đúng như tên gọi của nó, là một chiếc giường mềm mại có nước bên trong… Nó được tạo ra dựa trên nguyên lý nổi của nước, hoàn toàn phù hợp với đường cong cơ thể… nâng đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể. Giảm áp lực lên cột sống, cơ, mao mạch và hệ thần kinh đóng vai trò đặc biệt trong việc chăm sóc cột sống…”Túc Bảo: Nghe tuyệt quá, nhưng cũng đâu có gì ghê gớm, sao người lớn lại không trả lời câu hỏi của bé??Túc Bảo lập tức giơ tay: “Anh ơi em muốn có giường nước!”Tô Tử Du gật đầu: “Được.”Cậu không thể làm được lưới bắt quỷ hay la bàn xịn như của Túc Bảo.Nhưng một cái giường nước lẽ nào lại không làm nổi?Tô Tử Du mở trang web và kiểm tra tất cả thông tin về giường nước trong ba phút.Nói làm là làm, Tô Tử Du kêu người làm mang đến một chiếc túi nhựa siêu lớn – loại màng nhựa lớn dùng để bọc nệm và ghế sofa, rất to và dày.Sau đó cậu trải cái túi nhựa lên giường, kéo ống nước đổ vào…Cuối cùng, buộc chặt lỗ hở và trải tấm trải ga giường lên trên——“Xong rồi! Giường nước em cần đây!” Tô Tử Du kiêu ngạo nói. Sau đó, cậu bồi thêm một câu: “Không thể đựng nước quá đầy, nếu không túi nước sẽ nở ra như bong bóng, không ai có thể nằm lên đâu.”Hai mắt Túc Bảo sáng lấp lánh: “Anh ơi anh thật lợi hại, anh hiểu nhiều thứ thật đó!”Nghe lời khen, ‘cái đuôi’ của Tô Tử Du cũng cong vút lên, cậu nói: “Đương nhiên!”Hai đứa trẻ hào hứng đá giày, leo lên giường lăn lộn.Túc Bảo vui vẻ nói: “Lạnh như băng, thật thoải mái!”Tô Tử Du: “Đúng vậy, giống như ngủ trên mặt nước.”Túc Bảo chạy vù ra ngoài: “Em đi gọi chị Hân Hân nha!”Sau khi hoàn thành hai trang bài tập thư pháp với đôi mắt ngấn lệ, Hân Hân sắp không mở nổi mắt nữa, cô bé nói: “Ba ơi, con buồn ngủ quá.”Tô Tử Lâm không hề bị lay động: “Để ba kiểm tra thử, nếu viết sai thì phải viết lại…”Anh còn chưa dứt lời thì đã trông thấy Túc Bảo ló đầu vào: “Chị Hân Hân, chị làm bài tập xong chưa? Em cho chị xem một thứ rất thú vị nè ~”Hân Hân lập tức đặt bút xuống, nói: “Xong rồi, xong rồi, đi thôi.”Tô Tử Lâm “…”Hân Hân kéo Túc Bảo chạy như bay.“Cái gì thú vị thế?” Không cần làm bài tập nữa nên Hân Hân lại tràn đầy tinh thần!!Túc Bảo kéo Hân Hân lên giường, vỗ xuống giường, nói: “Chị, nhanh nằm xuống đi!”Hân Hân hồ nghi nằm xuống, sau đó hai mắt cô bé sáng bừng, bé nói: “Giường có thể chuyển động nè! Mềm mại, mát lạnh, thật thoải mái!”Túc Bảo cười nói: “Không phải giường có thể chuyển động đâu, đây là giường nước! Bên trong có nước.”Hân Hân thán phục, hóa ra còn có giường nước cơ đấy!Nằm ngủ trên giường nước thú vị biết bao!!

Chương 747: C747: Chương 747