Tác giả:

Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…

Chương 195

Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 195Hoắc Dận nghe xong, sắc mặt càng thêm thêm tái nhợt.Hoắc Tư Tước không rõ chân tướng, thấy cô bé này khóc thành ra như vậy, hắn nhíu mày đi tới: “Con nói ai mất tích?”Tiểu Nhược Nhược: “Anh Mặc Mặc, anh ấy bị người xấu bắt đi.”“Anh Mặc Mặc? Anh Mặc Mặc là ai?”“Chính là anh trai của Nhược Nhược, một đứa con khác của mẹ. Chú sẽ tìm anh ấy về sao?… Chú?” Nhược Nhược lấy hết can đảm nhìn về phía ba. Nhưng vì không được mẹ cho phép cô bé vẫn không gọi ba, mà thông minh gọi chú.Cô bé đã chủ động nói chuyện với hắn, nhưng hắn vẫn nhìn ra cô bé vẫn còn rất sợ hắn.“Một đứa con khác? Cho nên mẹ con sinh ra không chỉ có một mình con phải không?”“……”Nhược Nhược tỏ vẻ rất bối rốiĐương nhiên không phải, cô bé không phải còn có hai anh trai sao? Không phải đều là do mẹ sinh ra sao?May mà Hoắc Dận thông minh, sau khi thấy vẻ mặt ba không ổn, vội vàng tới nắm chặt tay ba: “Ba, ba mau cứu Mặc Bảo đi, nếu không cứu thì không kịp mất.”Hoắc Tư Tước cười lạnh một tiếng: “Tại sao ba phải cứu? Việc này thì liên quan gì đến ba?”Người đàn ông này, lửa giận trong lòng lại dân lên!Cũng đúng, một đứa con riêng cũng đủ rồi, bây giờ còn có thêm một đứa nữa, điều này làm sao mà chịu được? Coi như là người phụ nữ đó hắn không cần nữa, hắn cũng cảm thấy ghê tởm, ghê tởm đến hắn hiện tại vừa nghe đến cái tên này liền muốn nổi trận lôi đình!Nhưng mà, vào lúc này điện thoại di động của hắn lại vang lên.“A lô?”“Hoắc Tư Tước, ông thật sự không cần con trai mình đúng không? Được, tôi thành toàn cho ông.”Sau đó, trong điện thoại chỉ nghe thấy “Phanh” một tiếng súng vang lên. Hắn còn chưa kịp phản ứng, một tiếng thét chói tai đã xông vào màng nhĩ của hắn: “Đừng –”Đầu óc Hoắc Tư Tước có chút trống rỗng.Có lẽ, là chưa từng nghe qua tiếng kêu tuyệt vọng mà thê lương như vậy.Hoắc Dận cũng nghe thấy tiếng la này, thoáng chốc cậu đứng bên cạnh chân hắn khóc lớn: “Mẹ ơi! Ba, tại sao ba không cứu mẹ, không cứu Mặc Mặc?”Hoắc Dận nắm tay em gái bỏ chạy. Không thèm để ý tới ba cậu nữa. Hai anh em liền nhanh chóng chạy về phía trước, cũng không biết đi đâu, nhưng bọn họ cũng chỉ muốn đi tìm mẹ, còn có đứa em trai sinh đôi của cậu.Hoắc Tư Tước lúc này mới phục hồi tinh thần lại, sau đó sải bước qua, bắt hai đứa nhỏ này trở về.“Các con chạy đi đâu?”“Ba buông chúng con ra, ba không cứu mẹ, con tự mình đi cứu!”Hoắc Dận vẫn vô cùng phẫn nộ, hai mắt ngấn nước của cậu nhìn chằm chằm ba, trong miệng nhỏ nhắn cũng một lần nữa nói rõ ràng chữ “Mẹ”.Cậu kêu xong, nhận thấy không ổn. Lúc này mới lập tức ngậm cái miệng nhỏ lại.Thế nhưng, làm cho cậu rất bất ngờ chính là tính tình ba rất không tốt. Lúc đối mặt với chữ “Mẹ” mà cậu hai lần thất thanh kêu lên hắn càng thêm bức bối.

Chương 195

Hoắc Dận nghe xong, sắc mặt càng thêm thêm tái nhợt.

Hoắc Tư Tước không rõ chân tướng, thấy cô bé này khóc thành ra như vậy, hắn nhíu mày đi tới: “Con nói ai mất tích?”

Tiểu Nhược Nhược: “Anh Mặc Mặc, anh ấy bị người xấu bắt đi.”

“Anh Mặc Mặc? Anh Mặc Mặc là ai?”

“Chính là anh trai của Nhược Nhược, một đứa con khác của mẹ. Chú sẽ tìm anh ấy về sao?… Chú?” Nhược Nhược lấy hết can đảm nhìn về phía ba. Nhưng vì không được mẹ cho phép cô bé vẫn không gọi ba, mà thông minh gọi chú.

Cô bé đã chủ động nói chuyện với hắn, nhưng hắn vẫn nhìn ra cô bé vẫn còn rất sợ hắn.

“Một đứa con khác? Cho nên mẹ con sinh ra không chỉ có một mình con phải không?”

“……”

Nhược Nhược tỏ vẻ rất bối rối

Đương nhiên không phải, cô bé không phải còn có hai anh trai sao? Không phải đều là do mẹ sinh ra sao?

May mà Hoắc Dận thông minh, sau khi thấy vẻ mặt ba không ổn, vội vàng tới nắm chặt tay ba: “Ba, ba mau cứu Mặc Bảo đi, nếu không cứu thì không kịp mất.”

Hoắc Tư Tước cười lạnh một tiếng: “Tại sao ba phải cứu? Việc này thì liên quan gì đến ba?”

Người đàn ông này, lửa giận trong lòng lại dân lên!

Cũng đúng, một đứa con riêng cũng đủ rồi, bây giờ còn có thêm một đứa nữa, điều này làm sao mà chịu được? Coi như là người phụ nữ đó hắn không cần nữa, hắn cũng cảm thấy ghê tởm, ghê tởm đến hắn hiện tại vừa nghe đến cái tên này liền muốn nổi trận lôi đình!

Nhưng mà, vào lúc này điện thoại di động của hắn lại vang lên.

“A lô?”

“Hoắc Tư Tước, ông thật sự không cần con trai mình đúng không? Được, tôi thành toàn cho ông.”

Sau đó, trong điện thoại chỉ nghe thấy “Phanh” một tiếng súng vang lên. Hắn còn chưa kịp phản ứng, một tiếng thét chói tai đã xông vào màng nhĩ của hắn: “Đừng –”

Đầu óc Hoắc Tư Tước có chút trống rỗng.

Có lẽ, là chưa từng nghe qua tiếng kêu tuyệt vọng mà thê lương như vậy.

Hoắc Dận cũng nghe thấy tiếng la này, thoáng chốc cậu đứng bên cạnh chân hắn khóc lớn: “Mẹ ơi! Ba, tại sao ba không cứu mẹ, không cứu Mặc Mặc?”

Hoắc Dận nắm tay em gái bỏ chạy. Không thèm để ý tới ba cậu nữa. Hai anh em liền nhanh chóng chạy về phía trước, cũng không biết đi đâu, nhưng bọn họ cũng chỉ muốn đi tìm mẹ, còn có đứa em trai sinh đôi của cậu.

Hoắc Tư Tước lúc này mới phục hồi tinh thần lại, sau đó sải bước qua, bắt hai đứa nhỏ này trở về.

“Các con chạy đi đâu?”

“Ba buông chúng con ra, ba không cứu mẹ, con tự mình đi cứu!”

Hoắc Dận vẫn vô cùng phẫn nộ, hai mắt ngấn nước của cậu nhìn chằm chằm ba, trong miệng nhỏ nhắn cũng một lần nữa nói rõ ràng chữ “Mẹ”.

Cậu kêu xong, nhận thấy không ổn. Lúc này mới lập tức ngậm cái miệng nhỏ lại.

Thế nhưng, làm cho cậu rất bất ngờ chính là tính tình ba rất không tốt. Lúc đối mặt với chữ “Mẹ” mà cậu hai lần thất thanh kêu lên hắn càng thêm bức bối.

Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 195Hoắc Dận nghe xong, sắc mặt càng thêm thêm tái nhợt.Hoắc Tư Tước không rõ chân tướng, thấy cô bé này khóc thành ra như vậy, hắn nhíu mày đi tới: “Con nói ai mất tích?”Tiểu Nhược Nhược: “Anh Mặc Mặc, anh ấy bị người xấu bắt đi.”“Anh Mặc Mặc? Anh Mặc Mặc là ai?”“Chính là anh trai của Nhược Nhược, một đứa con khác của mẹ. Chú sẽ tìm anh ấy về sao?… Chú?” Nhược Nhược lấy hết can đảm nhìn về phía ba. Nhưng vì không được mẹ cho phép cô bé vẫn không gọi ba, mà thông minh gọi chú.Cô bé đã chủ động nói chuyện với hắn, nhưng hắn vẫn nhìn ra cô bé vẫn còn rất sợ hắn.“Một đứa con khác? Cho nên mẹ con sinh ra không chỉ có một mình con phải không?”“……”Nhược Nhược tỏ vẻ rất bối rốiĐương nhiên không phải, cô bé không phải còn có hai anh trai sao? Không phải đều là do mẹ sinh ra sao?May mà Hoắc Dận thông minh, sau khi thấy vẻ mặt ba không ổn, vội vàng tới nắm chặt tay ba: “Ba, ba mau cứu Mặc Bảo đi, nếu không cứu thì không kịp mất.”Hoắc Tư Tước cười lạnh một tiếng: “Tại sao ba phải cứu? Việc này thì liên quan gì đến ba?”Người đàn ông này, lửa giận trong lòng lại dân lên!Cũng đúng, một đứa con riêng cũng đủ rồi, bây giờ còn có thêm một đứa nữa, điều này làm sao mà chịu được? Coi như là người phụ nữ đó hắn không cần nữa, hắn cũng cảm thấy ghê tởm, ghê tởm đến hắn hiện tại vừa nghe đến cái tên này liền muốn nổi trận lôi đình!Nhưng mà, vào lúc này điện thoại di động của hắn lại vang lên.“A lô?”“Hoắc Tư Tước, ông thật sự không cần con trai mình đúng không? Được, tôi thành toàn cho ông.”Sau đó, trong điện thoại chỉ nghe thấy “Phanh” một tiếng súng vang lên. Hắn còn chưa kịp phản ứng, một tiếng thét chói tai đã xông vào màng nhĩ của hắn: “Đừng –”Đầu óc Hoắc Tư Tước có chút trống rỗng.Có lẽ, là chưa từng nghe qua tiếng kêu tuyệt vọng mà thê lương như vậy.Hoắc Dận cũng nghe thấy tiếng la này, thoáng chốc cậu đứng bên cạnh chân hắn khóc lớn: “Mẹ ơi! Ba, tại sao ba không cứu mẹ, không cứu Mặc Mặc?”Hoắc Dận nắm tay em gái bỏ chạy. Không thèm để ý tới ba cậu nữa. Hai anh em liền nhanh chóng chạy về phía trước, cũng không biết đi đâu, nhưng bọn họ cũng chỉ muốn đi tìm mẹ, còn có đứa em trai sinh đôi của cậu.Hoắc Tư Tước lúc này mới phục hồi tinh thần lại, sau đó sải bước qua, bắt hai đứa nhỏ này trở về.“Các con chạy đi đâu?”“Ba buông chúng con ra, ba không cứu mẹ, con tự mình đi cứu!”Hoắc Dận vẫn vô cùng phẫn nộ, hai mắt ngấn nước của cậu nhìn chằm chằm ba, trong miệng nhỏ nhắn cũng một lần nữa nói rõ ràng chữ “Mẹ”.Cậu kêu xong, nhận thấy không ổn. Lúc này mới lập tức ngậm cái miệng nhỏ lại.Thế nhưng, làm cho cậu rất bất ngờ chính là tính tình ba rất không tốt. Lúc đối mặt với chữ “Mẹ” mà cậu hai lần thất thanh kêu lên hắn càng thêm bức bối.

Chương 195